Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 9: Mưa lớn - 1
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thời tiết oi bức khiến lượng nước khoáng ít ỏi nhanh chóng bị Ngô Diệp uống cạn.
Ám ảnh bởi những bộ phim kinh dị đã xem, cậu không dám uống nước giếng trực tiếp. Thay vào đó, cậu đành tháo những tấm ván cửa thừa trong nhà để làm củi, đun nước uống.
Ngày qua ngày, từ nỗi kinh hoàng và bất an khi mới đặt chân đến thế giới này, Ngô Diệp dần dần bình tĩnh lại, một lòng suy tính chuyện trở về nhà.
Do Tần Vô Hoa mãi vẫn chưa tỉnh lại, trong khi dịch dinh dưỡng thì sắp cạn kiệt, Ngô Diệp không muốn ngồi chờ chết nên bắt đầu liên tục ra ngoài.
Một mặt, cậu muốn tìm kiếm thức ăn; mặt khác, cậu hy vọng gặp được những người sống sót đi ngang qua, có thể giúp đỡ cậu và Tần Vô Hoa một tay.
Vận may của Ngô Diệp xem ra không mấy tốt đẹp, khó khăn lắm mới đợi được một chiếc xe chạy qua đường làng, nhưng chưa kịp cầu cứu thì đối phương đã lao vút qua mất.
Ngô Diệp không những hít đầy bụng khói xe, mà còn suýt bị lũ tang thi bị tiếng động cơ thu hút kéo đến bao vây.
Trong tình thế nguy cấp, Ngô Diệp phải dùng 12 điểm tích lũy và viên tinh hạch duy nhất để mua nợ một cây nỏ cùng ba mươi mũi tên từ hệ thống, thứ đang miễn cưỡng không tình nguyện.
Cậu vừa học theo hướng dẫn cơ bản của hệ thống, vừa chật vật tiêu diệt mười mấy con tang thi đang đuổi sát nút, mới thoát chết trong gang tấc.
Số điểm tích lũy mới kiếm được cùng viên tinh hạch mà cậu mạo hiểm tính mạng đào về, sau khi trả nợ cho hệ thống, chỉ còn lại 2 điểm và 1 viên tinh hạch.
Kỹ thuật dùng nỏ của Ngô Diệp chẳng ra gì, sở dĩ cậu chọn đổi nó vào lúc dầu sôi lửa bỏng hoàn toàn là do hệ thống đã gợi ý.
Chính vì kỹ thuật kém nên ba mươi mũi tên đổi lúc đầu, sau trận chiến sống còn này, chỉ còn lại năm sáu mũi tên có thể tái sử dụng. Ngô Diệp đành dùng số điểm và tinh hạch còn lại để đổi lấy mười mũi tên bằng thép ròng có lực xuyên thấu mạnh hơn.
Ngoài ra, cậu còn phải nói khó mãi với hệ thống mới mua nợ được hai ống dịch dinh dưỡng cấp thấp, nợ lại 10 điểm tích lũy và 2 viên tinh hạch cấp 1.
“Tại sao dịch dinh dưỡng lại đắt hơn cả mũi tên thép ròng vậy hả? Giá cả bất hợp lý thế này mà nhân viên nghiên cứu của ngươi cũng chịu được à?” Ngô Diệp bất mãn la lên với hệ thống.
Hệ thống im lặng một lúc rồi lần đầu tiên dùng giọng điệu nghi hoặc hỏi lại Ngô Diệp:
[Quy tắc quy đổi được tính toán dựa trên định luật bảo toàn năng lượng, có gì không đúng sao?]
“Cách tính toán của ngươi sai bét rồi.” Ngô Diệp tức tối nói: “Dịch dinh dưỡng khó ăn như vậy sao có thể bán đắt thế chứ!”
Hệ thống im lặng rất lâu rồi mới khẽ buông một tiếng “Ồ”. Sau đó...
Và sau đó... thì không có sau đó nữa, mặc cho Ngô Diệp kháng nghị thế nào, hệ thống vẫn giả chết không thèm lên tiếng.
“... Haizzz, cứ đà này thì đến bao giờ mình mới gom góp đủ vé khứ hồi đây.”
Ngô Diệp chán nản không tả xiết, dịch dinh dưỡng tạm thời đủ dùng trong hai ngày, nhưng thuốc xua đuổi tang thi thì sắp hết rồi.
Không có thuốc xua đuổi thì cái sân nhỏ của ngôi nhà nông này hoàn toàn không ngăn được bước chân của lũ tang thi, mà giá của thuốc xua đuổi lại đắt gấp đôi dịch dinh dưỡng.
Vừa rồi hệ thống cũng nói rõ rằng chỉ khi năng lượng đủ dùng thì nó mới có thể tổng hợp vật phẩm bán nợ cho cậu, nếu không đủ năng lượng thì nó cũng bó tay.
Tất nhiên hệ thống bán nợ cũng không phải làm từ thiện. Những món Ngô Diệp mua nợ có giá cao hơn giá quy đổi chính thức ba mươi phần trăm.
Hệ thống hiếm khi hào phóng tuyên bố rằng sau này khi Ngô Diệp có dư dả thì nó mới tính toán phần “lãi suất vay” này.
Ngô Diệp không rõ hệ thống còn có thể cho cậu nợ bao nhiêu thứ, nhưng hiện tại cậu chỉ thấy tương lai nợ nần chồng chất, tối tăm mù mịt của mình.
Nghĩ đến cảnh vung tiền như rác nửa tháng trước, cậu lại càng muốn khóc. Thôi, đừng nghĩ nữa.
Chập tối, Ngô Diệp dùng nước giếng tắm nước lạnh ngay trong sân, rồi đun một ít nước sôi.
Đợi nước nguội bớt, cậu uống nước ấm, ăn vài miếng dịch dinh dưỡng rồi lại cạy miệng Tần Vô Hoa, ép hắn uống chút nước và dịch dinh dưỡng.
“Thật là… sao mãi vẫn chưa tỉnh thế này?”
Ngô Diệp đã lặp lại câu hỏi này vô số lần, nhưng lần nào hệ thống cũng giả chết, không chịu hé lộ nửa lời.
Nhìn nhiệt độ cơ thể Tần Vô Hoa ngày càng bình thường, sắc mặt dần hồng hào, và các vết thương trên người đã lành hẳn khiến Ngô Diệp càng không nỡ rời đi.
Cậu đã hỏi hệ thống rồi, giá vắc-xin đắt cắt cổ. Riêng điểm tích lũy đã tốn 500 điểm, lại còn cần cả trăm viên tinh hạch tối thiểu cấp hai trở lên để tổng hợp.
Toàn bộ gia sản trên người cậu cộng lại còn chưa bằng một phần mười giá vắc-xin. Tần Vô Hoa bây giờ tương đương với cổ phiếu tiềm năng mà cậu đã dốc sạch gia sản để đầu tư. Bỏ hắn lại chẳng khác nào cắt thịt mình.
Tất nhiên Ngô Diệp cũng từng vô số lần tự hỏi bản thân: Nhỡ đâu Tần Vô Hoa tỉnh lại rồi trở mặt không nhận người quen thì sao? Mỗi lần như vậy, Ngô Diệp lại nhớ đến cảnh Tần Vô Hoa kéo cậu dậy khi ngã, dùng cánh tay trần chặn miệng tang thi giúp cậu; nhớ đến việc trước khi hôn mê, hắn đã bảo cậu dùng xác hắn để thu hút sự chú ý của tang thi.
Tần Vô Hoa nghĩa vô phản cố cứu cậu, tuy có một phần lý do là hắn đã bị nhiễm bệnh hết thuốc chữa, nhưng hắn liều mạng chạy trốn như thế chứng tỏ hắn không muốn trở thành thức ăn cho tang thi.
Vậy mà hắn lại cam tâm tình nguyện bỏ dở nỗ lực sống sót vì một người xa lạ như cậu, điều đó đủ chứng minh bản chất Tần Vô Hoa không phải là kẻ máu lạnh.
Ngô Diệp đã giết vài con tang thi, nhưng cậu không cho rằng những gì mình thấy đã là toàn bộ sự thật về mạt thế.
Ngay cả ở thời bình trước khi cậu xuyên không tới, nhiều người lớn tuổi vẫn thường than thở lòng người không còn như xưa, huống chi là thời mạt thế?
Con thỏ bị ép vào đường cùng còn cắn người, huống hồ là con người bị dồn vào tuyệt cảnh. Trong mạt thế, thứ cắn người không chỉ có tang thi, mà còn có lòng người khó lường.
Với năng lực hiện tại, nếu chỉ dựa vào sức cậu thì e rằng có chơi đùa với cái mạng nhỏ này đến chết cũng không thể gom đủ 1000 điểm tích lũy và 1000 viên tinh hạch để về nhà.
Tìm người lập đội là chuyện bắt buộc phải làm. Thay vì giao tấm lưng cho một người hoàn toàn xa lạ, thì thà hợp tác với người đã từng cứu mình một mạng và đồng thời cũng đang nợ mình một mạng còn hơn.
Ngủ thôi, ngủ thôi, không nghĩ nhiều nữa. Ngày mai còn phải nghĩ cách kiếm thêm điểm và tinh hạch. Kiếp con nợ thật khổ quá mà.