Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 91: Tình thế tiến thoái lưỡng nan - 2
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 91 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tương lai vô cùng mịt mờ.
Ngô Diệp yêu cầu mọi người nộp hết tinh hạch mình có, gộp chung với của cậu, tổng cộng thu được 1000 tinh hạch trong suốt, 628 tinh hạch hồng, 300 tinh hạch đỏ, 50 tinh hạch cam và 24 tinh hạch vàng.
Toàn bộ số tinh hạch này, khi quy đổi ra tinh hạch trong suốt, vừa tròn 12.040 viên.
Từ hơn 3 vạn điểm tích lũy ban đầu, sau khi đổi thuốc xua đuổi và hai liều vắc-xin, cậu chỉ còn lại 24.366 điểm.
Dịch dinh dưỡng cấp thấp trong hệ thống có giá 5 điểm tích lũy, tương đương 1 tinh hạch trong suốt cho một ống. Nước tinh khiết cũng 5 điểm tích lũy, tương đương 1 tinh hạch trong suốt cho 1 lít. May mắn là cậu có dị năng hệ Thủy, chắc chắn có thể đáp ứng nhu cầu sinh hoạt hàng ngày về nước cho mọi người.
Đây là lần đầu tiên Nhị thiếu gia cảm thấy hài lòng với dị năng của mình.
Tiết kiệm được khoản nước này, một ống dịch dinh dưỡng đủ dùng cho một người trong một ngày. Vậy là 18 người bọn họ mỗi ngày sẽ tiêu tốn 90 điểm tích lũy, tương đương 18 viên tinh hạch trong suốt.
Nếu chỉ dùng điểm tích lũy để đổi dịch dinh dưỡng nuôi mọi người, thì có thể duy trì ba bốn tháng mà không gặp vấn đề gì.
Nhưng vấn đề là họ bắt buộc phải rời khỏi đây.
Muốn rời khỏi đây, đạn dược chắc chắn không đủ. Chiếc xe tải lớn cũng đã bị con tang thi cấp bốn đập nát bét. Xe cộ ngoài đường tuy không thiếu, nhưng đã phơi mưa phơi nắng hơn một năm trời, liệu có nhà sản xuất nào đủ lương tâm để xe của họ vẫn nổ máy được không? Cho dù may mắn tìm được một chiếc xe khởi động được, thì giá xăng dầu do hệ thống sản xuất cũng không hề rẻ chút nào.
Tất nhiên, những vấn đề có thể giải quyết bằng điểm tích lũy và tinh hạch đều không phải là vấn đề lớn. Vấn đề lớn nhất hiện nay là làm thế nào để giải quyết con tang thi cấp bốn khổng lồ kia.
Chừng nào nó còn ở trong huyện thành, bọn họ hoàn toàn không có một tia hy vọng nào để rời khỏi huyện Thanh Mân.
Làm sao bây giờ?
Ngô Diệp dùng sóng não giao tiếp với hệ thống: [Hệ thống, súng phóng lựu cá nhân có thể bắn chết nó không?] Trong thâm tâm Ngô Diệp, súng phóng lựu cá nhân chắc hẳn là đỉnh cao của sức mạnh cá nhân loài người ở thời điểm hiện tại.
Hệ thống: [Được.] Hệ thống lập tức bật bảng điều khiển, trên đó hiển thị giá súng phóng lựu cá nhân là 5000 điểm tích lũy, 50 tinh hạch cam. Đạn pháo có giá 1000 điểm tích lũy, tương đương 10 tinh hạch cam một viên.
Nhị thiếu gia cảm thấy mình bị lừa một vố đau. Một bình thuốc xua đuổi cấp trung giá 1000 điểm tích lũy, 2 tinh hạch cam. Nếu biết sớm súng phóng lựu cá nhân có giá như thế này, thì cậu đã đổi thuốc xua đuổi làm cái quái gì chứ? Đổi thẳng khẩu súng phóng lựu bắn chết con tang thi cấp bốn, giờ này chắc đã chạy xa tít tắp rồi còn đâu.
[Đồ khốn nạn, mày lại lừa tao!] Phí hoài hơn 9000 điểm tích lũy, 16 tinh hạch cam cùng 240 tinh hạch trong suốt của tao!
Hệ thống không vui phản bác: [Ai bảo cậu không tự hỏi giá súng phóng lựu cá nhân?]
Nhị thiếu gia cãi cùn: [Tao không hỏi thì mày không thể chủ động nói cho tao biết à?]
Hệ thống hùng hồn đáp: [Không được.] Tra cứu kho đổi đồ cần điểm tích lũy và năng lượng. Ký chủ không chủ động đưa ra yêu cầu thì làm sao nó có thể vi phạm quy tắc vận hành chứ?
Nhị thiếu gia cảm thấy mình thật ngu ngốc khi đi so đo với cái hệ thống lừa đảo ngốc nghếch này. Bình tĩnh, bình tĩnh! Vẫn còn phải trông cậy vào tên ngốc này để mua chịu hàng nữa chứ.
Hệ thống nhìn thấu tâm tư của ký chủ ngốc nghếch, không vui nói: [Cậu mới là đồ ngốc.]
Tao nhịn.
Kẻ đứng dưới mái hiên không thể không cúi đầu. Nhị thiếu gia âm thầm nghiến răng, [Đúng, tao là đồ ngốc. Hệ thống ngoan à, mày có thể cho tao nợ hai thứ này trước được không?]
Hệ thống im lặng một lúc lâu. Khi Ngô Diệp tưởng nó giận dỗi giả chết, không thèm để ý đến mình nữa, thì nó lạnh lùng nói: [Thiếu quá nhiều tinh hạch cam, năng lượng còn lại của tôi không đủ để tổng hợp súng phóng lựu.]
[Vậy phải làm sao?] Ngô Diệp cuống quýt, chẳng lẽ thực sự phải ngồi chờ chết sao?
Hệ thống:
[Nếu cậu đưa hết số tinh hạch cậu đang có cho tôi, tôi có thể phá lệ giúp cậu một lần.]
Theo quy tắc đổi đồ, cấp độ năng lượng không thể đảo ngược. Tuy nhiên, hệ thống có thể lợi dụng lỗ hổng trong việc đổi đồ, chuyển hóa tinh hạch cấp thấp thành năng lượng của mình trước. Sau đó, nó sẽ dùng năng lượng đó để bù vào phần năng lượng đổi đồ còn thiếu của ký chủ, đưa đồ cho ký chủ dưới hình thức mua nợ. Nhưng ký chủ, trong lần đổi đồ tiếp theo, bắt buộc phải trả lại năng lượng nợ. Nói cách khác, Ngô Diệp sẽ phải trả gấp đôi số tiền đã mua nợ.
Hệ thống sợ Ngô Diệp lại mắng nó lừa đảo, nên đã giải thích rõ ràng ngọn ngành cho Ngô Diệp nghe.
Ngô Diệp nghĩ ngợi rồi nói: [1 tinh hạch cam tương đương 100 tinh hạch trong suốt. Tao còn thiếu 36 tinh hạch cam, sao mày có thể đòi hết tinh hạch của tao được?]
Hệ thống: Bị, bị phát hiện rồi.
Ngô Diệp thấy hệ thống lại giả chết, hiếm khi hào phóng nói: [Thế này đi, tao đưa mày 5000 tinh hạch trong suốt được không? Đợi tao trả tinh hạch cam cho mày, mày có thể lãi ròng năng lượng từ 5000 tinh hạch trong suốt, như vậy không ít đâu nhỉ?]
Hệ thống im lặng một lát, rồi nói: [Đòi 6000.]
Mẹ kiếp, đúng là càng ngày càng khôn, còn biết mặc cả với ký chủ nữa chứ! Nhị thiếu gia đau lòng gật đầu: [Được, thành giao.]
Sau đó, Tần Vô Hoa thấy số tinh hạch trước mặt Ngô Diệp biến mất quá nửa. Một khẩu súng phóng lựu cá nhân và một quả đạn pháo hình thù kỳ quái bỗng xuất hiện trên sàn nhà.
“Cậu định dùng nó săn tang thi khổng lồ?”
Nhị thiếu gia vuốt ve khẩu súng phóng lựu với vẻ dịu dàng xen lẫn xót xa:
“Đúng vậy, chỉ có giết nó chúng ta mới có thể rời khỏi đây...”
Khoan đã! Ngô Diệp chợt nhận ra một vấn đề. Sau khi giết con tang thi cấp bốn, cậu cần phải trả tinh hạch cam cho hệ thống trước mới có thể đổi đạn dược, xăng dầu... Ngô Diệp nhìn số điểm tích lũy và tinh hạch sắp cạn kiệt của mình, bỗng có cảm giác bị lừa.
Hệ thống chu đáo đưa ra gợi ý: [Thực ra ký chủ có thể tạm thời ở lại đây, liên tục săn giết người nhiễm virus D ác tính.]
Aaa, muốn tẩn cho tên nhóc khốn kiếp này một trận quá đi mất! Giờ phải làm sao đây?