Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ
Chương 93: Ý tưởng căn cứ - 2
Hệ Thống: Mạt Thế Cự Cổ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tần Vô Hoa nhíu mày:
“Tỷ lệ phân chia này có cao quá không?”
Nếu cửa hàng hoạt động ổn định, doanh thu hàng tuần có thể đạt khoảng 30 vạn tinh hạch. 20% trong số đó là 6 vạn tinh hạch, chia đều cho 17 người, mỗi người sẽ có thu nhập khoảng 500 tinh hạch mỗi ngày.
Với sức chiến đấu hiện tại và đầy đủ đạn dược, việc săn được 3 vạn tinh hạch mỗi ngày không quá khó. Theo tỷ lệ phân chia của Ngô Diệp, mỗi người có thể nhận khoảng 700 tinh hạch.
Theo quy tắc của các đội thợ săn xác sống cố định, thủ lĩnh đội phải cung cấp mọi vật tư cần thiết cho nhiệm vụ.
Nói cách khác, chỉ cần làm nhiệm vụ, trong điều kiện lý tưởng, mỗi người có thể bỏ túi từ vài trăm đến một hai ngàn tinh hạch mỗi ngày. Thậm chí nếu ở nhà không làm gì, họ vẫn có vài trăm tinh hạch đảm bảo.
Chỉ Ngô Diệp mới dám đưa ra mức thù lao cao như vậy. E rằng ngay cả những tay chân thân tín của Quý Tường, người đứng đầu Lam Thành, cũng không nhận được nhiều đến thế.
Đa số các đội thợ săn xác sống, khi bán vật tư và tinh hạch, thường chỉ chia theo tỷ lệ 2:8. Thu nhập bình quân đầu người của thành viên thông thường trong đội chỉ duy trì ở mức một hai trăm tinh hạch, có khi còn ít hơn. Trừ khi họ leo lên được vị trí tay chân đắc lực của thủ lĩnh, nếu không thì cũng chẳng hơn gì việc hoạt động một mình.
Ngô Diệp xua tay:
“Cứ thế đi, mọi người đều không dễ dàng gì.”
Ngô Diệp rất phóng khoáng. Cậu đã kiếm đủ nhiều ở vị diện này rồi, không cần thiết phải keo kiệt với những người đi theo mình.
Cậu muốn cho đám đàn em biết rằng, chỉ cần đi theo đại ca như cậu và làm việc đàng hoàng, cậu có miếng thịt ăn thì tuyệt đối không để họ phải thiếu bát canh húp.
Tần Vô Hoa cũng không khuyên thêm nữa, hắn biết tính Ngô Diệp là vậy: không ham quyền, không tham tiền, chỉ cần người khác đối tốt với cậu thì cậu nhất định không để họ phải chịu thiệt thòi.
Gặp được một người lương thiện như vậy trong thời mạt thế, Tần Vô Hoa cảm thấy có lẽ là do người thân và đồng đội đã khuất phù hộ cho hắn.
Giờ phút này, trong lòng Tần Vô Hoa mơ hồ có một trực giác: nếu có ai đó thực sự có thể cứu vớt thế giới tuyệt vọng này, thực sự khôi phục trật tự cho thế giới này, thì người đó chắc chắn là Ngô Diệp.
Hắn thực sự không muốn một ngày nào đó Ngô Diệp rời khỏi vị diện này.
“Được rồi, không nói chuyện này nữa, tìm cơ hội giải quyết con tang thi cấp bốn kia trước đã.”
Ngô Diệp nói xong, bảo hệ thống chiếu video hướng dẫn sử dụng súng phóng lựu cho cậu xem. Cậu xem đi xem lại hai lần, rồi nghịch khẩu súng một lúc. Cảm thấy đã học được kha khá, cậu liền vác nòng súng đẩy cửa phòng đi ra sảnh ngoài.
Mọi người thấy Ngô Diệp bỗng nhiên vác súng phóng lựu ra, đầu tiên là kinh ngạc, sau đó là mừng rỡ như điên.
Tiền Hâm là người đầu tiên lao tới trước mặt Ngô Diệp, hai tay sờ tới sờ lui trên nòng súng, mắt sáng rực: “Hàng ngon, đúng là hàng ngon! Có thứ này thì sợ quái gì con khổng lồ kia nữa chứ!”
Tần Vô Hoa đi ra sau, ánh mắt không thiện cảm nhìn chằm chằm đôi tay kia, mặt mày sa sầm quát:
“Nói tục cái gì? Quên hết quy tắc rồi à?”
Nhìn cái miệng nhỏ của Ngô Diệp thỉnh thoảng lại văng tục, tuyệt đối không thể để người khác dạy hư cậu thêm nữa!
Tiền Hâm rùng mình, theo phản xạ có điều kiện hóp bụng ưỡn ngực đứng nghiêm: “Xin lỗi thủ trưởng, tôi sai rồi! Sau này tôi không dám nữa!”
Mặt Tần Vô Hoa càng đen hơn: “Bé mồm thôi, muốn gọi hết tang thi bên ngoài vào đây à?”
“Rõ, thủ trưởng!” Tiền Hâm vội hạ giọng. Bên ngoài, con tang thi khổng lồ vẫn đang vui vẻ chơi trò chơi của nó, đập sắt rầm rầm. Làm sao nó có thể nghe thấy tiếng động từ độ cao cả trăm mét vọng xuống? Con tang thi khổng lồ vẫn đang ở trên phố Tào Nam nhưng nó đã đi đến đoạn cuối khá xa rồi, vị trí hiện tại của Ngô Diệp hoàn toàn không ngắm bắn được nó.
Chỉ giết chết tang thi khổng lồ thôi chưa đủ, còn phải lấy được tinh hạch của nó. Nếu không, bị tang thi khác ăn mất thì không chỉ lỗ vốn, mà chẳng bao lâu sau lại tiến hóa ra tang thi cấp bốn mới, coi như công cốc.
“Kỷ Vân, phạm vi điều khiển thủ công của Khai Lô là bao xa?” Ngô Diệp hỏi.
Kỷ Vân nói:
“Hiện tại, xa nhất chỉ đạt 300 mét, nhưng cho em chút thời gian, em có thể điều chỉnh khoảng cách này lên trên 1000 mét.”
Ý tưởng thiết kế ban đầu và thành quả cuối cùng của Khai Lô đều hướng tới tính tự động thông minh. Điều khiển thủ công chỉ là một chức năng hỗ trợ ban đầu, nên Kỷ Vân và giáo sư Lý đều không chú trọng vào nó.
“Cần bao lâu?” Ngô Diệp hỏi.
Kỷ Vân đã bắt đầu lấy dụng cụ ra “giải phẫu” Khai Lô: “Cho em nửa tiếng.”
“Được.”
Trong nửa tiếng này, Ngô Diệp sắp xếp mọi người thu thập ga trải giường và vỏ chăn của mấy căn hộ tầng thượng, xé thành dải dài rồi bện thành một sợi dây thừng lớn chắc chắn, lát nữa dùng để thả Khai Lô xuống.
Cậu trốn vào phòng, dùng sóng não mè nheo với hệ thống cả buổi, ôm trái tim rỉ máu bỏ ra 5000 điểm tích lũy và toàn bộ số tinh hạch còn lại để mua chịu một chiếc hộp cách ly năng lượng cấp trung loại nhỏ.
Chiếc hộp này có thể cách ly dao động tinh hạch dưới cấp sáu. Chỉ vì cái hộp kim loại rách nát to hơn nắm tay một chút này mà cậu lại nợ hệ thống thêm 50 tinh hạch cam.
Nhị thiếu gia nợ ngập đầu tỏ vẻ nợ nhiều không lo, nợ mãi rồi cũng quen. Hệ thống thì tỏ vẻ ký chủ ngốc nghếch nợ càng nhiều thì sau này nó càng kiếm được nhiều, vui quá đi.
Ngô Diệp bảo Kỷ Vân lắp hộp cách ly cấp trung vào trong thùng xe của Khai Lô. Lát nữa, khi lấy được tinh hạch của tang thi khổng lồ xong, nhất định phải bỏ vào cái hộp này.
Kỷ Vân đã thấy sự thần kỳ của hộp cách ly sơ cấp, biết cái hộp mà đại ca đặc biệt đưa cho mình này chắc chắn cao cấp hơn. Cậu ta tò mò một lúc về chất liệu kim loại này rồi nhờ Dương Lệ Na giúp cố định hộp cách ly cấp trung vào thùng xe Khai Lô.
Rất nhanh, mọi thứ đã sẵn sàng. Sau khi Ngô Diệp ra hiệu cho mọi người, Dương Lệ Na dùng dị năng rút hết kim loại bịt kín khe cửa sổ. Mọi người mở cửa sổ, nhanh chóng dùng dây thừng lớn thả Khai Lô xuống tầng trệt.
Mùi của dị năng giả theo gió bay ra ngoài. Con tang thi khổng lồ ngửi thấy mùi, ngẩn ra một chút, rồi gầm lên một tiếng xua tan đám tang thi trên đường. Nó vứt bỏ miếng sắt, sải bước lớn chạy về hướng tòa nhà chung cư thang máy, mỗi bước chân nện mạnh xuống đường đều khiến các cửa hàng hai bên rung chuyển nhẹ.
800 mét, 500 mét, 300 mét, 150 mét… Trong chớp mắt, con tang thi khổng lồ đã lao đến dưới chân tòa nhà chung cư thang máy.
Ngô Diệp tập trung tinh thần ngắm bắn rồi khai hỏa súng phóng lựu. Cùng với tiếng “vút”, viên đạn pháo có vỏ kim loại bạc kỳ quái trút bỏ lớp vỏ ngoài giữa không trung, mọc ra sáu cái chân kim loại bám chặt vào mặt tang thi cấp bốn.
Con tang thi cấp bốn vừa định đưa tay gạt bỏ nó thì dưới đáy đạn pháo lóe lên ánh đỏ, ầm một tiếng nổ lớn, toàn bộ đầu của nó bị nổ tung thành mảnh vụn.
Một viên tinh hạch màu vàng kim to bằng viên trôi nước vẽ một đường cong tuyệt đẹp trên không trung, cùng với thân xác to như núi thịt cao hơn bốn mét của con tang thi khổng lồ ngã xuống. Tất cả tang thi trong huyện thành đều điên cuồng gào thét náo động.
---