Hệ Thống Sắm Vai Chồng Cũ Sập Rồi
Chương 124
Hệ Thống Sắm Vai Chồng Cũ Sập Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 124 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thời Lận Xuyên không thể nhìn rõ mặt Tạ Cảnh Hòa.
Y cúi đầu, hai tay đút vào túi áo khoác gió, mặt gần như vùi vào trong áo. Trông y như một khối tròn vo.
Khi buổi livestream kết thúc, đội ngũ nhân viên và quay phim cùng rời đi, lúc đi còn mang theo đạo cụ đèn tín hiệu trên bàn, tiện tay đóng cửa lại. Trong phòng bỗng chốc chỉ còn lại hai người họ, camera cố định ở góc vẫn cần mẫn hoạt động, ghi lại tư liệu để chỉnh sửa.
Thời Lận Xuyên thẳng lưng, cố ý ngáp một cái thật dài, rồi chậm rãi đi về phía giường, vừa đi vừa nói mát: "Không thèm để ý tôi thì thôi, vậy tôi đi ngủ trước đây."
Đúng lúc này.
Phía sau truyền đến một tiếng động rít lên.
Là tiếng chân ghế gỗ cọ xát trên nền xi măng.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, Thời Lận Xuyên không kịp quay đầu lại, đã bị người phía sau dùng một chiêu khống chế, ấn úp mặt xuống giường, ngay sau đó Tạ Cảnh Hòa ngồi phịch lên người anh, vớ lấy cái gối điên cuồng đánh vào người anh!
Cái gối mới tinh và mềm mại đánh vào người đàn ông, kêu bốp bốp.
"Thời Lận Xuyên, anh có bệnh không?!"
Sau nụ hôn nồng cháy, giọng Tạ Cảnh Hòa tràn đầy giận dữ, xen lẫn sự ấm ức và khó hiểu. Y đã không còn kiêng dè gì nữa, hai tay vung gối điên cuồng, đánh vào đầu và lưng người đàn ông như muốn trút hết giận dữ!
Người đàn ông lại thoải mái nghiêng đầu, bất động.
Như đang ngủ.
Tạ Cảnh Hòa đánh mấy chục cái mới dừng lại, không biết là nóng hay bực, trán y lấm tấm mồ hôi, lửa giận trong lồng ngực bốc lên tận mắt.
Sức lực cũng theo đó mà cạn kiệt.
Y vứt cái gối đi, dụi mắt mấy cái mới nhìn rõ khuôn mặt nghiêng của người đàn ông.
Thời Lận Xuyên nhắm mắt, nửa khuôn mặt vùi trong chăn trắng tinh, hệt như một thi thể nằm giữa tuyết trắng mênh mông. Tạ Cảnh Hòa bỗng có cảm giác anh đã chết từ rất lâu rồi.
Nhưng ngay lúc đó.
Thi thể lên tiếng.
Anh nói,
"Cậu mới phát hiện ra à? Tạ Cảnh Hòa, cứ cố chấp ở bên tôi thì kết cục sẽ là như thế này đấy, biết không? Không chỉ hôm nay, cũng không chỉ trong một tháng này đâu, nên đừng nghĩ rằng giữa chúng ta đã xảy ra nụ hôn hay những hành vi thân mật khác mà liền đặt những kỳ vọng không cần thiết vào tôi."
"Nếu cậu không chịu buông tay, tốt nhất nên chuẩn bị tâm lý đi, tôi không phải là người tốt đẹp gì, sớm muộn gì cũng sẽ khiến cậu tuyệt vọng với hôn nhân và tình yêu."
Nói đến đây, người đàn ông còn nhếch mép, cười đắc ý.
"Sớm muộn gì cũng vậy thôi."
Mỗi chữ anh thốt ra đều đanh thép.
Nghe vậy, vẻ mặt Tạ Cảnh Hòa có chút ngẩn ngơ. Y đột nhiên nhớ lại đêm hôm trước người đàn ông quỳ trên người mình, hai tay bóp cổ, trong mắt chứa đựng oán hận thấu xương, dường như muốn bóp chết y trước khi điều gì đó tồi tệ xảy ra.
Nhưng anh đã khóc.
Đó là lần đầu tiên Thời Lận Xuyên khóc trước mặt y, cảm xúc mãnh liệt như sóng triều, đánh mạnh vào y, khiến Tạ Cảnh Hòa hồi lâu vẫn chưa thể định thần.
Đột nhiên.
Người đàn ông nhân cơ hội lật người ngồi dậy, đẩy y ngã xuống chăn, ánh mắt lướt qua mặt y, rồi giơ tay lau khóe mắt y, sau đó trước mặt Tạ Cảnh Hòa, anh giơ ngón tay cái ướt át ra, như thể đã đạt được một mục tiêu nhỏ nào đó, nhẹ giọng nói một câu,
"Tôi đã bảo rồi mà, quả nhiên cậu lại khóc."
Thời Lận Xuyên xoa ngón tay hỏi ngược lại:
"Đau lòng lắm à?"
Tạ Cảnh Hòa bị lời nói kiểu tra nam sắt đá của anh kích động đến nỗi nổi loạn, đầu óc nóng ran, nhanh miệng phản bác: "Vậy lúc đó anh khóc dữ dội như vậy cũng vì đau lòng ư? Em khiến anh đau lòng ư?"
Mặt Thời Lận Xuyên lập tức sầm xuống.
Không khí im lặng vài giây.
Thời Lận Xuyên vẻ mặt nặng nề, đột nhiên giơ tay vớ lấy cái gối vừa bị Tạ Cảnh Hòa vứt sang một bên, làm ra vẻ muốn dùng gối bịt chết y, không ngờ Tạ Cảnh Hòa phản kháng dữ dội, tay chân vùng vẫy liên tục, còn nói kháy: "Có phải là anh thẹn quá hóa giận rồi không?"
Thời Lận Xuyên bắt đầu nổi lên ý niệm muốn giết người.
Tuy nhiên, lúc này Tạ Cảnh Hòa lại không chịu bó tay chịu trói.
Chẳng mấy chốc.
Gối, chăn, và ga trải giường đều bị họ làm cho lộn xộn, nhăn nhúm, cuộn tròn, bốn chiếc dép lê vứt lung tung trên sàn, không ai thèm để ý.
Hai người đối mặt trừng mắt, đều thở hổn hển, không chút phong độ của người trưởng thành.
Đặc biệt là Thời Lận Xuyên.
Rõ ràng sang năm đã là người ba mươi ba tuổi rồi.
Tạ Cảnh Hòa cũng không kém cạnh. Y trừng mắt nhìn chằm chằm người đàn ông, đôi mắt đỏ hoe ướt át đã biến mất sau trận đánh vừa rồi, đỉnh đầu gần như bốc khói.
Thời Lận Xuyên cũng vậy.
Chỉ cần nhìn nhau hai cái, hai người lại lao vào đánh nhau.
Không biết ai đã ném cái gối bay trúng công tắc đèn trên tường, sau một tiếng "tách", căn phòng đột nhiên chìm vào bóng tối; cũng không biết ai là người đầu tiên ngã vào chiếc chăn mềm mại và dày cộm, nhưng khi cả hai kịp phản ứng lại, thì cả hai đã kết thúc bằng một nụ hôn.
Nụ hôn mãnh liệt, điên cuồng, dữ dội.
Như một cuộc chiến.
Không ai chịu buông tha ai.
Trong bóng tối, Thời Lận Xuyên đưa tay lau môi, lau đi sợi nước bọt vương trên khóe miệng, vết rách trên đầu lưỡi bị người kia hút đến đau nhói, bực bội nói một câu,
"Xem ra cậu không đau nữa rồi, chúc mừng nhé."
Ánh trăng lạnh lẽo xuyên qua cửa sổ kính, tràn vào.
Căn phòng bao trùm trong bóng tối, chỉ có thể lờ mờ phân biệt được hình dáng con người, nhưng đôi mắt của Tạ Cảnh Hòa phản chiếu ánh trăng trên mặt đất, rất sáng, nhìn chằm chằm vào mình, khiến Thời Lận Xuyên cảm thấy khó chịu, không kìm được kéo chăn lên, trùm kín đầu Tạ Cảnh Hòa.
"Ngủ đi!"
Tạ Cảnh Hòa "xoạt" một tiếng vén chăn ra.
"Trên giường chỉ còn một cái gối, ngủ thế nào?"
Thời Lận Xuyên bỏ lại một câu, "Cậu tự đi nhặt."
Tạ Cảnh Hòa lại nói: "Nhặt về cũng bẩn rồi, toàn bụi."
Thời Lận Xuyên bị y làm phiền đến mức không chịu nổi, đành phải chịu đựng, chia cho y một nửa cái gối của mình. Nhưng hai người cãi vã đánh nhau hồi lâu, cơn buồn ngủ đã bay biến mất, cả hai im lặng nằm gần một tiếng đồng hồ mới cảm thấy mí mắt hơi nặng.
Khi sắp ngủ thiếp đi, Thời Lận Xuyên bỗng nghe thấy người kia khẽ nói: "Lận Xuyên, em không biết tại sao anh đột nhiên lại đối xử với em như vậy, nhưng những lời anh nói ghét em, cố tình giả vờ dịu dàng để lừa em, thực ra em không tin lắm..."
"Em cảm thấy,"
Tạ Cảnh Hòa dừng lại một chút, dùng giọng thì thầm nói tiếp,
"Anh chỉ muốn mình trông thật xấu xa, rồi dọa em chạy mất, đuổi em đi."
Thời Lận Xuyên nhắm mắt, giả vờ không nghe thấy.
Nhưng Tạ Cảnh Hòa không buông tha, từng chút một lại gần, ghé miệng vào tai anh, tiếp tục thì thầm: "Anh đúng là rất xấu xa, không chỉ lén lút cài đặt phần mềm giám sát vào điện thoại của em, mà còn đột nhiên trở mặt, nói những lời quá đáng với em, rõ ràng anh biết em không làm gì có lỗi với anh, đúng không?"
"Em sắp bị anh làm cho tức chết rồi."
Vành tai Thời Lận Xuyên bị hơi thở nóng hổi của y làm cho ngứa ngáy, không kìm được quay đầu tránh né một chút, mở miệng đáp lại: "Vậy cậu còn bật đèn xanh? Có thể cứng rắn hơn chút không? Đừng có tỏ vẻ non nớt như vậy, như thể loại đàn ông nào cũng muốn cậu."
Tạ Cảnh Hòa lại nói: "Em chỉ muốn anh."
Dù sao cũng là chồng chồng, Thời Lận Xuyên giữ chút lương tâm cuối cùng, khuyên nhủ: "Tạ Cảnh Hòa, có phải cậu có sở thích bị ngược đãi không? Đi khám bác sĩ tâm lý đi, đừng có giấu bệnh sợ thầy."
Tạ Cảnh Hòa: "Anh đang đánh trống lảng, hay đang cố tình chọc tức em?"
Thời Lận Xuyên: "Cậu quản tôi làm gì?"
Tạ Cảnh Hòa: "Em có thể nói thật không?"
Thời Lận Xuyên không chịu nói chuyện tử tế, chỉ nói một tiếng,
"Miệng mọc trên người cậu."
Ba năm so với hơn một tháng, khoảng thời gian sau quá ngắn ngủi, nhưng Tạ Cảnh Hòa phát hiện mình đã quen với thái độ thỉnh thoảng xuất hiện của người đàn ông, cái kiểu chọc tức người khác đến chết không đền mạng, rất tự nhiên tiếp lời, "Thật lòng mà nói, so với em, hình như anh càng nên đi khám bác sĩ tâm lý."
Thời Lận Xuyên: "Cậu dứt khoát nói tôi có bệnh đi."
Tạ Cảnh Hòa: "Anh có bệnh."
Thời Lận Xuyên cười lạnh một tiếng, lật người quay lưng lại với y.
Vài giây sau.
Dưới chăn, một bàn tay khẽ luồn sang, nhẹ nhàng đặt lên eo anh, sau đó chủ nhân của nó cũng áp sát lại, cùng anh chia sẻ một chiếc gối.
Lúc này, Thời Lận Xuyên bỗng nghe thấy một giọng nói khẽ vang lên từ phía sau trong sự tĩnh lặng.
"Em đã chuẩn bị sẵn sàng rồi."
Hồi lâu.
Thời Lận Xuyên khẽ mắng: "Ồn chết được!"
Chỉ là không biết anh mắng người phía sau, hay mắng trái tim đang xao động trong lồng ngực.