Hệ Thống Tự Cứu Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Vòng Lặp Oan Nghiệt
Hệ Thống Tự Cứu Của Nữ Phụ Pháo Hôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người ta vẫn hỏi: “Nếu biết trước cái chết, liệu còn ai dám bước tiếp?”
Còn tôi từng ngây thơ tin rằng: “Biết trước cái chết rồi, ít nhất cũng đỡ phải lạc lối.”
Kết quả là… tôi xuyên vào truyện, biết trước cái chết — mà vẫn lạc lối suốt. Lạc lối không chỉ một lần, lạc lối từ ngọn đến gốc, từ đầu đến cuối, đến mức chết cháy một cách gọn gàng. Chết xong còn chẳng được về nhà, mà phải sống lại — trong chính câu chuyện ấy.
Lần đầu tôi nếm mùi lửa, da thịt rám nắng, xương cốt như nứt vụn dưới sức nóng. Nó không chỉ là nỗi đau da thịt — mà còn là nỗi tủi nhục khi nhận ra: mình chết một cách vô nghĩa, như món đồ vứt đi không ai thèm nhặt. Tôi cứ tưởng đó là dấu chấm hết.
Nhưng không.
Mùi khét vẫn vương, len lỏi tận xương, ngay cả trong giấc mê và lúc tỉnh táo nhất.
Tỉnh dậy lần đầu, tôi nằm dưới gốc cây lộc vừng trong viện thứ phòng phủ Thượng Quan. Trời tháng sáu nóng như ai đó đun lửa dưới chiếu, mồ hôi ướt đẫm lưng, thân thể vẫn cứng đờ, mắt trân trân nhìn đám lá xanh rung rinh trên cao.
Trong đầu tôi chỉ có ba chữ: “Đây là đâu?”
Năm giây sau, ba chữ khác hiện lên: “Ủa quen quen…”
Cho đến khi nhìn thấy tấm bình phong vẽ chim công phía xa, rồi nghe giọng mềm như cháo loãng vang lên sau lưng:
— “Muội muội, lại nằm ngoài trời giữa trưa à? Kẻo cảm nắng đấy.”
Tôi biết. Mình chết rồi.
Đó là Tô Nhược Y — nữ chính trong tiểu thuyết cổ trang tôi từng đọc khi thất tình năm ba đại học. Một đóa sen trắng đích thực, đi tới đâu cũng bị hãm hại — mà kỳ lạ thay, ai cũng muốn hại cô.
Lúc này, cô ấy vẫn là vị hôn thê của huynh trưởng tôi, Thượng Quan Lệnh, chưa chính thức gả vào phủ.
Còn tôi — người đang nằm ngửa dưới gốc cây đây — chính là em chồng tương lai của cô ấy, Thượng Quan Minh Nguyệt. Một nhân vật phụ của phụ, trong truyện còn chưa kịp được vẽ mặt đã chết cháy ở chương 5.
Chết vì sao?
Vì quá ngốc.
Tôi còn nhớ rõ, khi tỉnh lại lần đầu, trong đầu vang lên giọng máy móc tự xưng là "Hệ thống Xuyên sách số 7". Nó bảo tôi là "nhân vật phụ phản diện cần hoàn thành nhiệm vụ để duy trì cốt truyện gốc".
Tôi nghĩ: “À, xuyên vào truyện thôi mà. Diễn tròn vai, chọc tức chị dâu vài câu, dẫm lên váy cô ấy một lần, rồi hết năm chương là hệ thống đưa mình về.”
Tôi thậm chí còn cố gắng… diễn tốt. Nhăn mặt đúng lúc, hất tóc đúng chỗ, nặn ra vài câu cay độc kiểu:
— “Chị dâu thì sao? Cũng chỉ là người ngoài bước vào cửa.”
Tôi tưởng vậy là đủ. Nhưng tôi đã quên mất một chi tiết chết người: tôi chỉ là NPC. Mà phản diện thật sự lại là người khác.
Tên là Cố Thời Nguyệt. Biểu muội của tôi. Vẻ ngoài mềm như đậu hũ non, mắt lúc nào cũng long lanh như sắp khóc, miệng thì nhỏ nhẹ đến mức muốn mở nắp bình tương cũng phải xin lỗi:
— “Muội muội đừng hiểu lầm, tỷ tỷ thật sự không có ý đó mà…”
Ả ta liên tục khuyên nhủ tôi, vẻ mặt lo âu, giọng nói như rót mật: “Nhược Y tỷ tỷ lợi hại thật đấy, biểu muội vẫn là nên học hỏi tỷ ấy nhiều hơn. Tỷ ấy khéo léo vậy, còn muội, đừng để làm mất mặt gia tộc mình đó.”
Chỉ bằng mấy câu đó, Thượng Quan Minh Nguyệt trong tiểu thuyết gốc sinh lòng đố kỵ, luôn muốn hạ bệ Nhược Y. Còn tôi, đã tới nơi này rồi, thì cứ thuận theo cốt truyện mà làm tới.
Rồi hệ thống giao nhiệm vụ tiếp theo: "Đổ lỗi cho Tô Nhược Y làm mất mặt gia tộc trong tiệc mừng thọ sắp tới." Tôi làm theo một cách máy móc, dù trong lòng cũng hơi… nhột nhột. Không biết có quá đáng không, nhưng hệ thống bảo: làm vậy thì cốt truyện mới đúng.
Kết quả?
Tôi bị đá khỏi cốt truyện chính như miếng dưa thừa, bị gả cho tên trai già — gia trưởng, vũ phu, vừa dốt vừa hôi nách. Ngày ngày bị đánh, đêm đêm bị chửi. Cuối cùng, một trận hỏa hoạn thiêu rụi cả hậu viện.
Tôi chết trong biển lửa.
Đau đớn. Nhục nhã. Nhưng vẫn vui vẻ nghĩ bụng: "Cuối cùng cũng thoát được rồi. Hệ thống sẽ đưa mình về nhà thôi."
Nhưng không có tiếng hệ thống nào vang lên nữa. Chỉ có bóng tối và mùi khét lẹt.
Cho đến khi…
Tỉnh lại lần thứ hai, tôi vẫn nằm dưới gốc lộc vừng ấy, trời vẫn tháng sáu. Gió thổi qua, tôi rùng mình. Không phải vì lạnh, mà vì cái mùi khét lẹt ấy vẫn còn ám trong tóc, trong kẽ tay, dù thân thể này vẫn còn nguyên vẹn.
Tôi bật dậy. Tim đập thình thịch.
Và lúc ấy, tôi hiểu ra một chuyện:
Tôi. Không. Thoát. Được.
Chết cũng không thoát. Sống lại thì sống lại trong truyện. Mà vẫn là vai em chồng ngốc nghếch ấy.
Ông trời chắc hẳn đang chơi trò luân hồi phiên bản dành cho đứa não ngắn như tôi.
Tôi ngửa mặt lên trời, cười một tiếng rất… đắng:
— "Ông nội nó. Ngươi còn muốn bắt ta chịu đựng thêm lần nữa?"