3. Chương 3: Bẫy nước hoa sen

Hệ Thống Tự Cứu Của Nữ Phụ Pháo Hôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi đã chết hai lần, và cả hai lần đều vì tin tưởng. Lần đầu tin vào hệ thống và Cố Thời Nguyệt, lần thứ hai tin rằng im lặng và cẩn trọng sẽ cứu mình. Nhưng rồi, tôi vẫn chết.
Lần này, tôi quyết định chống lại. Không đợi hệ thống chỉ dẫn, không làm ngơ nữa.
Người ta thường nói: "Người hiền sống lâu" – nghĩa là sống lâu trong mắt người khác, nhưng bản thân lại chết sớm. Còn tôi, tôi không muốn chết nữa.
Tôi muốn diễn. Diễn vai chị chồng độc ác nhưng thông minh. Một loại độc ác có lý lẽ, có đạo đức, có giấy chứng nhận "không sát hại ai".
Vở kịch bắt đầu với một mưu kế đơn giản – bẫy nước hoa sen.
Chuyện là như thế này.
Tô Nhược Y có thói quen mỗi sáng dạo vườn sen, vờ ngắt vài cành hoa về cắm. Bọn hạ nhân liền ca ngợi: "Gần gũi thiên nhiên, không phô trương như Minh Nguyệt cô nương."
Cố Thời Nguyệt thì tinh tế hơn. Nàng không dạo vườn, nàng… theo dõi.
Sau ba ngày rình mò, tôi phát hiện: mỗi khi Tô Nhược Y đến vườn sen, sau lưng nàng luôn có một bóng người lướt nhẹ như ma – chính là Cố Thời Nguyệt. Đúng giờ, kiên nhẫn và lén lút.
Tại sao ư?
Vì trong tay ả luôn cầm một gói phấn tự chế. Mỗi lần, ả lén thoa lên lá sen mà chị dâu hay chạm vào.
Loại phấn ấy không gây chết người, chỉ gây mẩn đỏ, bong da, nổi mụn lấm tấm trong vòng hai canh giờ. Rất nhẹ, rất tinh vi, đủ để các nha hoàn xì xầm: "Da chị dâu không còn mịn như xưa…", "Chắc do tuổi tác…"
Tôi biết trò này. Kiếp trước, tôi cũng từng làm vậy với ả – lúc đó tôi tưởng ả là hồ ly tinh giật chồng chị mình. Giờ mới biết: hồ ly là tôi, còn ả là cáo đội lốt thỏ.
Tôi không ngăn ả.
Tôi chỉ thay phấn.
Đêm đó, nhờ có Xuân Tử – nha hoàn trung thành duy nhất chưa bị "cải tạo tư tưởng" bởi Cố Thời Nguyệt – lẻn vào phòng ả, tráo gói phấn gây mẩn đỏ thành phấn tăng bắt nắng cực mạnh.
Sáng hôm sau, mọi thứ diễn ra theo kế hoạch của tôi:
Cố Thời Nguyệt vẫn lén rắc phấn lên lá sen như thường. Tô Nhược Y ngắt hoa về cắm. Tôi đứng xa xa, giả vờ ngắm cảnh, nhưng không quên nhắc nhẹ với mẹ chồng:
— "Mẫu thân, dạo này chị dâu phơi nắng nhiều quá? Da hơi sạm rồi…"
Bà ta nhíu mày, quay sang nhìn. Đúng lúc Tô Nhược Y bước tới, dưới ánh nắng chói chang, làn da trắng ngần ngày nào… đã biến thành hồng hồng, sạm sạm.
Tôi chưa kịp nói thêm, thì Cố Thời Nguyệt từ xa chạy tới, hoảng hốt:
— "Trời ơi! Sao mặt chị dâu thế này? Hay là muội dùng chung khăn với chị? Có khi nào… do muội bị dị ứng…"
Cả đám nha hoàn giật mình. Tô Nhược Y cười gượng, nhưng tay đã khẽ che mặt. Rất nhanh, ánh mắt bà mẹ chồng trở nên nghi ngờ:
— "Khăn nào? Khăn gì? Hai đứa… ở với nhau lúc nào?"
Tôi khoanh tay, cười nhẹ. Không nói gì.
Đòn đầu tiên đã có hiệu quả. Chỉ cần tôi không can thiệp, Tô Nhược Y đã bắt đầu nghi ngờ biểu muội "vô tội" của mình. Còn Cố Thời Nguyệt? Lần đầu tiên, tôi thấy ả lúng túng thật sự.
Tôi cười thầm. Không khó để khiến ả bị khiển trách, thậm chí bị cấm túc vài ngày.
Tôi tưởng thế là đủ. Tôi đã thay đổi được một phần nhỏ của cốt truyện, lần này nạn nhân là Cố Thời Nguyệt. Tôi đã thắng!
Nhưng rồi, tôi nhận ra sự ngu ngốc của mình.
Việc công khai "trả thù" Cố Thời Nguyệt, dù có lý do, lại biến tôi thành kẻ "độc ác và thâm hiểm" hơn bao giờ hết. Tôi trở thành "nữ quỷ nhỏ" chuyên hại biểu muội hiền lương.
Cố Thời Nguyệt, dù bị cấm túc, vẫn tìm cách gửi những lời than thở, những bức thư "hối lỗi" và những "tấm lòng thành" qua người khác. Ả không còn ra mặt, nhưng những lời xì xầm về sự tàn nhẫn của tôi lại càng lan rộng.
Tôi bị cô lập hơn cả lần trước. Mọi người đều xa lánh. Ngay cả Xuân Tử cũng bị Cố Thời Nguyệt "mua chuộc" hoặc đe dọa để phản bội tôi.
Tôi bị đổ tội ác miệng, nhưng giờ còn thêm tội ngầm hại người. Những tin đồn xấu xa vây lấy tôi như mây đen. Đến một ngày, tôi bị một nhóm người lạ mặt bắt đi. Chúng bịt miệng, trói tay chân, rồi ném tôi xuống một cái giếng bỏ hoang.
Cái lạnh cắt da của nước giếng, mùi ẩm mốc và cảm giác không thể thở… Tôi vùng vẫy trong vô vọng. Đòn phản công ngu ngốc của tôi đã dẫn tôi đến kết cục thảm khốc hơn cả lần chết chìm.
Trước khi chết, tôi nghe tiếng cười khúc khích vọng từ thành giếng. Đó là Cố Thời Nguyệt. Giọng ả không còn dịu dàng, mà đầy hả hê, đắc thắng:
— "Chị à, đấu với tôi, chị còn non lắm. Cứ tưởng thay đổi vài chiêu là xong sao? Mọi thứ đều nằm trong tầm mắt tôi cả."
Và rồi, một giọng máy móc quen thuộc, nhưng lần này lại có chút trêu ngươi, vang lên trong đầu tôi trước khi ý thức vụt tắt:
"Nhiệm vụ thất bại. Thượng Quan Minh Nguyệt, cô vẫn chưa hiểu luật chơi. Vòng lặp tiếp tục."
Tôi tỉnh dậy. Vẫn dưới gốc cây lộc vừng. Trời vẫn tháng sáu.
Mùi ẩm mốc và cái lạnh thấu xương của giếng sâu vẫn còn vương vấn.
Chết tiệt. Lại nữa rồi.