Bạch Vĩnh Khải bừng tỉnh, ngồi bật dậy trên chiếc giường cũ kỹ, ánh mắt loạng choạng quét qua bốn phía — một không gian vừa quen, vừa lạ, như thể ký ức bị xé vụn rồi rải lẫn trong hiện thực. Căn phòng tối tăm, bừa bộn, sàn nhà bám đầy bụi và rác rưởi, như thể đã lâu không có người quét dọn. Quần áo vứt ngổn ngang ở đầu giường, trên người chỉ còn chiếc quần dài, phần thân trên trần trụi, chiếc chăn rách rưới không vỏ bọc, bốc lên mùi hôi nồng — nhưng kỳ lạ thay, thứ mùi ấy lại khiến anh cảm thấy… thân thuộc đến rợn người.
Anh xỏ vội đôi dép lê, khoác lên mình chiếc áo sơ mi trắng đã sờn cổ, từng bước chậm chạp tiến về phía cửa sổ. Kéo mạnh tấm rèm cũ kỹ sang một bên — ánh sáng yếu ớt lọt vào, soi rõ bên ngoài không phải khung cảnh quen thuộc nào, mà là một hành lang u tối, dài hun hút, như thể nuốt chửng mọi lối thoát.
Tim Bạch Vĩnh Khải đập thình thịch.
“Mình… đang ở đâu? Vì sao nơi này vừa quen, vừa như chưa từng thuộc về mình? Có điều gì… không ổn.”
Truyện Đề Cử






