Hẹn Hò Trực Tuyến Trong Game Kinh Dị
Bước vào Vây Thành
Hẹn Hò Trực Tuyến Trong Game Kinh Dị thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lâm Quát cảm thấy mình đang đi giữa hai bức tường cao, cậu lần theo khe hở chật hẹp để tiến xuống.
Không biết đã mất bao lâu, tiếng động cơ đột nhiên vang lên một tiếng "tinh" khiến Lâm Quát dừng bước. Cậu nhìn quanh, phía trước dường như vô tận, rồi nhìn xuống đồng hồ...! Từ lúc bắt đầu đến giờ, chiếc đồng hồ đã ngừng hoạt động.
Cuối cùng, cậu lấy điện thoại ra.
Chiếc điện thoại như nhiễm virus, tự động tải xuống một chương trình.
Tiếng "tinh" vừa rồi chính là thông báo hoàn tất tải.
Lâm Quát thờ ơ quan sát ứng dụng đó, cài đặt và khởi động.
Màn hình bỗng hiện lên dòng chữ:
[Chúc mừng bạn đã được tuyển chọn tham gia trò chơi Vây Thành, trực tiếp thiết lập phòng livestream cá nhân tại đây...]
Lâm Quát học mỹ thuật, do nghề nghiệp, cậu rất giỏi quan sát mọi thứ.
Dọc đường đi, toàn bộ cảnh sắc cậu nhìn thấy đều nói với cậu rằng, nơi này không phải thế giới của người bình thường.
Tường vây cao ngất, ngẩng đầu nhìn trời giống như ếch ngồi đáy giếng, chỉ thấy một khoảng chân trời nhỏ.
Cậu đã nhận biết từ trước, nên dòng chữ này không nằm ngoài dự đoán.
Dòng chữ trên màn hình tiếp tục hiện ra:
[Phòng livestream cá nhân thiết lập hoàn tất]
[Mưa đạn, thông đạo khen thưởng đã mở]
[Phó bản ⟨Kẻ xâm nhập⟩ đang tải...!]
Sau khi dòng chữ biến mất, màn hình dần trở nên quen thuộc, đây rõ ràng là một ứng dụng phát sóng trực tiếp.
Lâm Quát lúc rảnh thường đăng nhập vào một số nền tảng phát sóng, xem các streamer chơi game.
Và giờ, ứng dụng tải về trong điện thoại giống hệt những nền tảng livestream khác.
Các ứng dụng thông thường chia thành "Khu sinh hoạt", "Khu trò chơi",...! còn ứng dụng này chia thành "Khu thành trên", "Khu thành dưới".
Lâm Quát gõ mấy lần, mục "Khu thành trên" nhắc nhở cậu không có quyền xem, "Khu thành dưới" nhắc nhở cậu đang phát trực tiếp thì không thể xem video livestream khác.
Đang phát trực tiếp?
Lâm Quát nhanh chóng phát hiện, cậu đang có một phòng livestream.
Mọi cử động của cậu đều bị ghi lại vào đó.
Khi cậu ngẩng đầu tìm camera, dường như không có bất kỳ độ trễ nào, trong video livestream, bản thân cậu cũng đang tìm camera.
Ngay sau đó, cậu lại phát hiện, phòng livestream của mình có tên...!Lâm Quát livestream tử vong [Tên ban đầu].
Lượng người xem là "0".
Khen thưởng là "0".
Điểm tích lũy là "0".
Những con số này có ý nghĩa gì, ứng dụng không giải thích, nhưng Lâm Quát vẫn đoán được đại khái.
Hiện tại cậu giống như các streamer khác, chỉ có điều nội dung livestream của cậu là tử vong.
Lâm Quát không phải người tò mò, sau khi hiểu rõ hoàn cảnh, cậu không có ý định nghiên cứu ứng dụng quái quỷ này nữa.
Đang định ném điện thoại vào túi, đúng lúc này ngón tay vô tình chạm vào tên phòng livestream, lập tức hiện ra thông báo hệ thống: [Vì phòng livestream của bạn mà đặt tiêu đề đi.]
Lâm Quát không muốn quan tâm, nhưng hệ thống như phát hiện suy nghĩ của cậu, đe dọa nếu không đổi tên phòng livestream, sẽ không thể tắt màn hình.
Trùng hợp là, Lâm Quát mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế nhẹ, nếu không tắt màn hình điện thoại mà bỏ vào túi sẽ khiến cậu khó chịu.
Lâm Quát suy nghĩ, bắt đầu gõ chữ.
[Phòng livestream Cẩu Tài Tiến*]
*chỉ chó mới vào
Xác nhận thay đổi.
Hệ thống:...!ngôn tình sủng
Tắt màn hình.
Lâm Quát đi thêm hai ngàn bước, tầm nhìn bỗng trở nên sáng rõ, một tòa biệt thự sừng sững trước mặt, còn ấn tượng hơn cả vầng trăng đỏ tươi phía sau.
Đúng lúc đó, điện thoại trong túi lại vang lên một tiếng "tinh".
Lâm Quát không lấy ra nhìn, nhưng không ngăn nó tiếp tục hiện ra dòng chữ:
[⟨Kẻ xâm nhập⟩ tải xuống hoàn tất]
[⟨Kẻ xâm nhập⟩:
Số lượng người chơi: 7 người
Quy tắc trò chơi: Sống sót năm ngày
Phần thưởng: Người sống sót nhận được 200 điểm tích lũy]
Từ xa vọng lại tiếng khóc.
Lâm Quát tiến gần mới phát hiện, ngoài biệt thự tập trung mấy người, cả nam lẫn nữ.
Tiếng khóc là của một nữ sinh trong số đó, dường như không thể chấp nhận sự quái gở trước mắt, cô đau khổ che mặt, nếu hai bàn tay khép lại chút nữa, Lâm Quát nghĩ, cô ấy có thể sẽ khóc không ít.
Một người đàn ông mặt có vết sẹo bị nữ sinh làm phiền, hung hăng nói: "Khóc cái gì, người mới đúng là phiền phức."
Bị tên mặt sẹo quát, nữ sinh không dám khóc nữa, chỉ kìm nén nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi.
Tên mặt sẹo "hắc" một tiếng, mắng: "Mày nhìn cái gì? Cứ như ông đây bắt nạt phụ nữ vậy, thật mẹ nó xúi quẩy...!Còn khóc? Nghe không hiểu tiếng người hả, có tin ông đây đánh mày hay không?!"
Nói xong, hắn giơ tay định tát.
Nữ sinh hoảng sợ nhìn bàn tay sắp giáng xuống.
Cô thậm chí cảm thấy gió mạnh tạt vào mặt, đúng vào thời khắc cuối cùng đó, cánh tay bị chặn lại.
Lâm Quát giữ chặt cánh tay tên mặt sẹo, so vòng thân hình, cậu chỉ bằng một nửa hắn.
Nhưng sau khi bị giữ, tên mặt sẹo lại không thể động đậy.
Hắn rõ ràng nhận ra sự thật, nhìn thanh niên gầy gò trước mặt, mặt mũi hắn trở nên méo xệch: "Mày...!con mẹ nó mày...!"
Nghe vậy, Lâm Quát tăng thêm chút lực.
Tên mặt sẹo nháy mắt cảm thấy cánh tay sắp bị vặn xuống, đau đến kêu "ngao ngao".
"Tránh xa cô ấy chút." Trên mặt Lâm Quát không biểu lộ cảm xúc: "Đồng ý thì gật đầu."
Tên mặt sẹo cắn răng gật đầu.
Lúc này Lâm Quát mới buông tay hắn ra như ném giẻ rách.
Thoát khỏi khống chế, tên mặt sẹo hoạt động cánh tay hai lần, hắn nhìn thanh niên trước mặt từ trên xuống dưới, đường nét tinh xảo đến chói mắt, rõ ràng vóc dáng phải cao đến một mét tám, lại bởi vì thân thể không có mấy thịt mà lộ ra vẻ mỏng manh, tưởng như chỉ một trận gió quét qua là có thể thổi bay.
Tên mặt sẹo càng soi càng không phục, hắn nghĩ, nhất định là thanh niên này thừa dịp mình không đề phòng mới chiếm ưu thế, hiện tại hắn đã có chuẩn bị, cậu ta nhất định không có cửa.
Nghĩ đến đây, tên mặt sẹo ngừng động tác xoay cổ tay, hắn nhắm ngay lúc Lâm Quát quay người dường như muốn tìm gì đó trên mặt đất, định ra đòn.
Đúng lúc đó, Lâm Quát đứng thẳng dậy, quay người nhìn hắn.
Trên tay thanh niên thêm một viên gạch, Lâm Quát liền dùng ánh mắt "Tôi biết anh muốn tiếp tục tìm đường chết" bình tĩnh quan sát hắn.
Tên mặt sẹo: "..." Không thể trêu, không thể trêu.
Bầu không khí trở nên khá xấu hổ, bên cạnh có người ho một tiếng giảng hòa.
Một người đàn ông đầu trọc nói: "Người đã đủ, chúng ta có thể tiến vào, khán giả cũng không chờ được lâu hơn nữa đâu."
Tên mặt sẹo lầm bầm: "Những người chơi khác sẽ chỉ thích xem phòng livestream của tôi mà thôi."
Đầu trọc nhìn hắn một cái, lại nhìn số lượng người tham gia phó bản ⟨Kẻ xâm nhập⟩: 7 người, ngoại trừ anh ta và tên mặt sẹo, còn lại đều là người mới.
Nghĩ nghĩ, đầu trọc lại nói: "Trước tiên, tôi đơn giản giới thiệu cho mọi người một chút.
Nơi này là Vây Thành, chúng ta đều là dân cư khu thành dưới..." Nói đến đây, lại cảm thấy ở phó bản đầu tiên thực sự không cần thiết phải giới thiệu Vây Thành, dù sao những người mới này có thể gắng gượng vượt qua phó bản đầu tiên hay không còn rất khó nói.
Tạm giấu chuyện này xuống, đầu trọc nói tiếp: "Các bạn có thể coi đây là một trò chơi, một trò chơi không thể thua cuộc.
Trong quá trình chơi hệ thống máy chủ sẽ mở phòng livestream, các bạn chắc hẳn đều mở hết rồi chứ? Hệ thống máy chủ sẽ cho các bạn một cái tên ban đầu của phòng livestream.
Tốt nhất nên thay đổi nó, lấy một cái tên thu hút khán giả, hấp dẫn càng nhiều thủy hữu càng tốt."
Đám người mới quan sát đầu trọc, trong cái thế giới quỷ dị này, một người có kinh nghiệm lại nguyện ý giới thiệu quy tắc cho lính mới, về cơ bản sẽ được coi là dê đầu đàn, bọn họ giống như người sắp chết đuối vớ được miếng gỗ nổi.
Một người mới mở miệng lắp bắp hỏi: "Có...!Có tác dụng gì không?"
Đầu trọc gật đầu: "Thủy hữu phòng livestream càng nhiều, điểm tích lũy nhận được càng cao.
Về tác dụng của điểm tích lũy, chờ sau khi phó bản kết thúc mọi người sẽ rõ, ở đây tôi không giới thiệu nhiều.
Mọi người chỉ cần nhớ kỹ, phòng livestream có thông đạo khen thưởng, thủy hữu có thể thông qua đó mà thả đạo cụ.
Đạo cụ ở một cấp độ nào đó, có thể giúp chúng ta biến nguy thành an."
Nghe đến đây, đám người mới cấp tốc lấy điện thoại ra thay đổi tiêu đề, riêng Lâm Quát không có động tác.
Đầu trọc nhìn Lâm Quát một chút lại nói: "Nhất định phải suy nghĩ kỹ hẵng thay đổi, bởi vì mỗi phó bản chỉ có một cơ hội đổi tên duy nhất."
Nữ sinh ban nãy được Lâm Quát bảo vệ đã đổi xong tiêu đề, do dự thật lâu mới đến trước mặt Lâm Quát: "Tiểu ca ca, tôi làm tin tức, nếu anh tin tưởng, tôi có thể giúp anh nghĩ một cái tiêu đề thú vị."
Lâm Quát ngước mắt nhìn cô: "Không cần."
Nữ sinh phát hiện Lâm Quát liên tục không có động tác, nghĩ rằng cậu không tin tưởng mình, lập tức nóng lòng nói: Tôi làm việc tại UC."
Lâm Quát: "..."
Lâm Quát nói: "Tôi đã đổi rồi."
Nữ sinh dường như thực lòng muốn trả ơn Lâm Quát, liền nói: "Vậy...!vậy tiểu ca ca có thể nói cho tôi, anh đổi thành cái gì không? Tôi có thể giúp anh phân tích một chút."
Để tỏ thành ý, nữ sinh lại nói: "Phòng livestream của tôi...!Xì! Tôi làm như vậy chỉ vì muốn giúp anh qua cửa."
Lâm Quát im lặng một lát: "Phòng livestream Cẩu Tài Tiến."
Nữ sinh: "..."
Nữ sinh: "A?"
Đám người mới đều đã đổi tên phòng livestream, đầu trọc bắt đầu nói về vài hạng mục quan trọng cần lưu ý.
Nữ sinh thực sự nghĩ không ra cái gì phù hợp để đáp lời Lâm Quát, Lâm Quát từ đầu cũng không có ý định thực sự để nữ sinh phân tích tên phòng livestream cho mình, chỉ là để trao đổi, cũng nói tên phòng livestream của mình cho nữ sinh biết.
Nữ sinh nhìn thoáng qua lượng người quan sát của mình, sau khi sửa lại tên, lượng người quan sát từ "0" bỗng nhiên nhảy lên mấy trăm, thậm chí còn có mưa đạn.
Cô cực kỳ hứng khởi, lại chợt nhớ tới gì đó, cẩn thận từng li từng tí hỏi Lâm Quát: "Tiểu ca ca, lượng người quan sát phòng livestream của anh là bao nhiêu?"
"Không biết." Lâm Quát vốn chẳng để ý cái này, ngược lại còn hơi bài xích.
Vừa rồi cậu cũng nhìn thấy mưa đạn nổi trên màn hình của nữ sinh:
[Người mới này nhìn qua rất phổ thông, tiêu đề lại giật gân hết sức.]
[Bây giờ hệ thống máy chủ chọn người không nhìn năng lực sao? Ai cũng có thể đến Vây Thành?]
[Khóc.
Tôi cá cô ta sống không quá một đêm]
[Hắc hắc, tôi cũng nghĩ thế, thực muốn xem người mới bị dọa đến tè ra quần]
[Phòng livestream này đáng xem nhất chính là cái tiêu đề, khi nào cô ta chết tôi lập tức nhảy sang phòng livestream khác]
Hệ thống máy chủ vi phạm quyền cá nhân kéo bọn họ vào trò chơi chết chóc, sinh mệnh con người lại bị coi như chiếu phim giải trí làm trò tiêu khiển, Lâm Quát mang theo phản cốt* vốn dĩ thích đối nghịch.
*phản cốt: đại khái là thích làm ngược lại, tính cách ăn sâu vào trong xương.
Lâm Quát nói: "0 có."
0 chính là không có thủy hữu, càng không có người sẽ khen thưởng thả đạo cụ xuống.
Hứng khởi ban đầu của nữ sinh lập tức bốc hơi không còn sót lại chút gì, nước mắt lưng tròng nói: "Tiểu ca ca anh là người tốt, tôi thực sự hi vọng anh có thể sống sót..."
"Khóc khóc khóc, thật mẹ nó phiền." Tên mặt sẹo chú ý tới bọn họ bên này, hung hăng nạt một câu.
Lâm Quát rất sợ nữ sinh khóc, nhất là bị mình làm khóc.
Cậu không biết dùng cách nào để nữ sinh nín lại, vào lúc chân tay luống cuống, điện thoại trong túi chợt rung lên một cái.
Cậu mở ra nhìn.
Thông báo hệ thống: [S tiến vào phòng livestream]
Thế là đưa cho nữ sinh nhìn: "Có rồi."
Nữ sinh khóc đến hai mắt đẫm lệ, đoán chừng thấy không rõ giao diện, Lâm Quát liền nói: "Có chó tới rồi."
Khu thành trên Vây Thành, chàng trai nọ vô tình vào nhầm "phòng livestream Cẩu Tài Tiến", đang muốn nhanh chóng nhấn "×" coi như mình chưa từng tiến vào, lại bị streamer sỉ nhục một câu mà dừng động tác lại.
...
Tác giả có lời muốn nói:
Thịnh Văn: Ai chó.
Lâm Quát: anh anh anh, chính là anh.
-.