Sự thật về Bố Văn Tu và Đêm Tâm Sự

Hẹn Ước Bên Anh

Sự thật về Bố Văn Tu và Đêm Tâm Sự

Hẹn Ước Bên Anh thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Hả... Vậy giờ phải làm sao đây?" Tôi đờ đẫn.
"Chú ấy không xin số của cậu chứ?" Cậu ấy hỏi lại. "Có xin." Lúc đó, đầu óc tôi như bị đánh trống, trước khi xuống xe, chú ấy đã nói: "Con để lại số đi, có gì còn tiện liên lạc." Tôi nghĩ người ta đã mở lời, mình sao có thể từ chối, thế là tôi đã cho số.
"Haizz..." Văn Tu thở dài, rồi lại bật cười.
"Cậu cười cái gì vậy?" Tôi khó hiểu hỏi.
"Không cần lo đâu, đó là bố tớ." Cậu ấy nói với vẻ hơi bất đắc dĩ.
"Bố cậu?" Tôi sững sờ. Chuyện gì thế này? Chẳng phải cậu ấy nói là chú của mình sao?
"Tớ đã bảo chú Lưu nhà tớ đến đón cậu, đáng lẽ tớ phải nghĩ đến khả năng bố tớ sẽ không bỏ qua cơ hội này." Cậu ấy nói với vẻ hơi bất đắc dĩ, nhưng giọng điệu lại vô cùng dịu dàng.
Tôi không hề nghe thấy chút hoảng hốt nào từ Văn Tu, chỉ có mình tôi là tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
"Thế giờ phải làm sao đây? Bố cậu hiểu lầm thì càng không hay chút nào."
"Không sao cả. Cậu cứ ngủ một giấc thật ngon đi."
"Rồi sau đó thì sao nữa?"
"Nếu sau này có số điện thoại địa phương nào bắt đầu bằng 151 gọi đến, nếu không muốn thì cậu đừng nghe máy."
Tôi???
"Ý cậu là sao?"
"Tớ sẽ giải quyết ổn thỏa, cậu đừng lo."
Văn Tu nói sẽ giải quyết, khiến tôi yên tâm được phần nào.
Đúng là học bá có khác, lời nói ra khiến người ta cực kỳ yên tâm.
Cúp máy xong, tôi nằm trên giường trằn trọc mãi mà không sao ngủ được.
Vì chuyện thi cao học, vì chuyện của Hạ Hạ, và cả chuyện với bố của Văn Tu nữa.
Tôi cảm thấy cuộc đời mình rối tung hết cả.
Nửa đêm mười hai giờ, điện thoại bất ngờ sáng màn hình.
"Cậu ngủ chưa? Sao lại khóc?"
"Tớ nghe bố tớ nói."
Là Văn Tu... Cậu ấy còn gọi điện cho bố mình nữa sao?
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại vài phút. Có lẽ vì ban đêm con người ta dễ yếu lòng hơn, tôi đã trả lời tin nhắn của cậu ấy.
"Chưa ngủ."
"Có tiện nghe máy không?"
Mười hai giờ đêm, Văn Tu còn muốn gọi điện, trong lòng tôi bỗng nảy sinh một cảm giác kỳ lạ. Cảm giác này không rõ ràng, cũng không thể diễn tả thành lời, nhưng tôi lại thấy bản thân mình có chút đáng trách.
Thế nhưng, tôi vẫn ấn nút nghe máy.
"Cậu còn đang khóc à?" Giọng Văn Tu dịu dàng đến mức tôi, vốn đã cố nén nước mắt, nay lại không kìm được mà bật khóc.
"Không."
"Vì chuyện thi cao học à?" Cậu ấy hỏi lại.
"Cũng xem như là vậy…"
"Cậu có muốn kể cho tớ nghe không?"
Văn Tu hỏi tôi có muốn kể hay không. Tôi làm sao có thể từ chối được chứ?
Thế giới của tôi vốn không có nhiều bạn bè, tâm sự dồn nén đã lâu, tôi cũng rất cần tìm một nơi để giãi bày.
Vì vậy, đêm hôm đó, tôi và cậu ấy đã trốn trong chăn nói chuyện điện thoại suốt hai tiếng đồng hồ.
Tôi kể cho cậu ấy nghe về những kỳ vọng của bố mẹ, và cả sự tuyệt vọng của tôi nữa.
Tôi kể cho cậu ấy nghe về cuộc sống ngột ngạt đến mức tôi không thể thở nổi, và không tìm thấy lối thoát.
Tôi kể cho cậu ấy nghe về mong muốn trốn chạy khỏi thực tại, nhưng bản thân lại nhút nhát không dám phản kháng.
Văn Tu chỉ im lặng lắng nghe, mỗi khi tôi suy sụp, cậu ấy lại dịu dàng an ủi tôi:
"Không sao đâu, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi."
"Cậu không sai, bố mẹ cậu cũng không sai, nhưng chúng ta không thể cứ mãi sống theo ý muốn của bố mẹ được."
"Chúng ta là những cá thể độc lập, sống đúng với chính mình mới không phí hoài một lần đến thế giới này."
"Cậu quyết định như thế nào, tớ cũng sẽ ủng hộ cậu."
...
Tôi vừa khóc vừa kể, cuối cùng lại bị giọng nói của Văn Tu dỗ cho ngủ quên lúc nào không hay. Thực sự là tôi đã ngủ thiếp đi, sáng tỉnh dậy, điện thoại vẫn chưa bị ngắt kết nối.
Sáng hôm sau:
Tôi tỉnh dậy, đầu óc đã tỉnh táo, nhưng nghĩ đến sự mất kiểm soát và những lời nói khó hiểu của mình tối qua, tôi thấy xấu hổ vô cùng.
Văn Tu đâu có lỗi gì, vậy mà còn phải nghe tôi lải nhải suốt cả đêm?
Thật sự mất mặt chết đi được.
"Sao cậu chưa tắt máy?" Tôi vừa mở miệng, giọng đã khàn đặc.
"Cậu tỉnh rồi à?" Giọng Văn Tu nghe không giống một người vừa mới ngủ dậy chút nào.