Hẹn Ước Bên Anh
Bùa Bình An và Sợi Dây Buộc Tóc
Hẹn Ước Bên Anh thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Bùa bình an.”
Văn Tu giải thích ngắn gọn. Bùa bình an? Cậu ấy lấy ở đâu ra chứ?
“Là xin được.”
“Xin ở đâu?” Tôi chợt nghĩ đến điều gì đó, “Cậu chẳng phải không tin mấy cái này sao?”
“Không tin.”
“Thế…”
Văn Tu không nói gì thêm, chỉ đáp: “Nhưng có người tin.”
“Ai?”
Dường như Văn Tu đã hoàn toàn bó tay với tôi, không muốn nói thêm nữa. Thôi được rồi.
Tôi ngồi đợi Hạ Hạ và Chu Duy, Văn Tu chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn tôi, cậu rất ít khi dùng điện thoại. Mỗi lần đi chơi cùng chúng tôi, Văn Tu dường như là một người khác biệt trong nhóm, cậu ấy chẳng bao giờ đụng đến điện thoại.
Tháng 10, ở núi Nga Mi muỗi nhiều kinh khủng. Không bao lâu, trên cổ tôi bị muỗi đốt sưng một cục to. Chắc tại cổ tôi hở nhiều quá. Tôi đành tháo tóc buộc đuôi ngựa, xõa xuống để che đi.
“Sao thế?” Rõ ràng Văn Tu không hề nhìn tôi, nhưng sao mọi hành động của tôi đều không lọt qua mắt cậu ấy.
“Có muỗi.” Tôi cười khổ.
Văn Tu liếc nhìn xuống chân tôi, hỏi: “Sao muỗi lại thích cậu thế?”
Văn Tu đứng dậy, cởi áo khoác của mình, đắp lên chân tôi.
“Vì tớ đáng yêu, nên muỗi mới thích.” Tôi buột miệng đáp.
Văn Tu lại bật cười.
“Cũng đáng yêu thật.”
À… Cứu tôi với, tim tôi lại bắt đầu đập loạn xạ rồi.
“Đứng dậy đi lại một chút đi, không thì chân cậu sẽ bị tê đấy.” Văn Tu kéo tôi đứng dậy, đi đi lại lại trước cửa quán.
Nhìn thấy chân tôi chằng chịt những vết muỗi đốt to nhỏ, cậu ấy nhíu mày. Cuối cùng, Văn Tu đi sang bên cạnh, mượn được một chai thuốc chống muỗi từ một cặp đôi. Cậu ấy ngồi xuống, cẩn thận xịt thuốc cho tôi, nhưng tôi lại cảm thấy hơi khó xử.
Xịt xong, Văn Tu đứng bên cạnh tôi, dùng điện thoại tra cứu gì đó. Tra cứu xong, cậu ấy nói với tôi: “Cho tớ địa chỉ đi.”
“Cái gì cơ? Địa chỉ gì?”
“Địa chỉ mà cậu có thể nhận bưu kiện ấy.”
“À, cậu mua gì vậy?”
“Cứ đưa tớ trước đã.”
Không còn cách nào, tôi đành gửi địa chỉ cho cậu ấy. Văn Tu thao tác rất nhanh, chỉ trong một hai phút đã xong xuôi, rồi nhìn tôi: “Thuốc chống muỗi.”
“Ồ.”
Văn Tu chi tiêu kiểu này đúng là hào phóng thật.
“À, lần trước sinh nhật Hạ Hạ, cũng là sinh nhật cậu hả?” Tôi không nhịn được bèn hỏi cậu ấy. Không biết Văn Tu mua gì cho tôi, tôi nghĩ hay là đáp lễ lại chút gì, nếu không sẽ cảm thấy áy náy.
“Ừ, giờ cậu mới biết.” Văn Tu cười khẩy một tiếng.
“Tớ thật sự không hề biết mà.”
“Cậu muốn tặng tớ quà?” Văn Tu nhìn tôi.
“Đúng vậy, cậu muốn quà gì?”
Tôi nghĩ Văn Tu vừa đưa tài liệu ôn tập, đặt khách sạn, giờ lại mua thuốc chống muỗi, tôi không thể cứ thế mà nhận mãi của người ta.
“Thứ tớ muốn, cậu có dám tặng không?” Văn Tu bỗng nhìn tôi cười sâu xa.
“Là gì?”
Sao tôi lại thấy nụ cười của Văn Tu có vẻ gì đó là lạ nhỉ. Tim tôi lại bắt đầu đập nhanh. Văn Tu không nói gì, chỉ dựa sát lại gần tôi. Cậu ấy vừa tiến lại gần, tôi liền nhớ đến nụ hôn ở KTV, sợ đến mức lùi ngay lại một bước.
“Sợ đến thế cơ à? Hả?” Giọng Văn Tu thì thầm bên tai tôi.
Tôi sợ đến nổi hết da gà.
“Ở đây còn có người mà…” Tôi nhắc nhở cậu ấy.
Văn Tu lại cười đến run cả người, rồi chỉ vào cổ tay tôi: “Đưa cái này cho tớ.”
Tôi??
Tôi cúi đầu nhìn, trên cổ tay tôi, ngoài sợi dây buộc tóc vừa tháo ra thì chẳng có gì khác. “Cậu muốn cái này?” Tôi giữ chặt sợi dây buộc tóc của mình.
“Ừ.” Văn Tu rất nghiêm túc. Hơn nữa, cậu ấy còn tỏ vẻ rất kiên quyết. Tôi có chút đau đầu. Văn Tu muốn thứ này làm gì chứ? Rốt cuộc đây là cái sở thích kỳ quái gì vậy? Tôi đành từ từ tháo sợi dây buộc tóc trên tay ra, đưa cho cậu ấy. Văn Tu nhận lấy, nhét vào túi quần của mình.
“Cậu có thể muốn thứ khác mà, sao lại cứ muốn cái này?”
“Cậu không hiểu thật sao?” Văn Tu hỏi lại tôi.
“Không hiểu.” Tôi thành thật trả lời.
Văn Tu nhìn tôi một cái, định nói rồi lại thôi, “Tối nay tớ sẽ nói cho cậu biết.”
28.
Buổi tối, mọi người cùng nhau dùng bữa tối cuối cùng, vì mai sẽ chia tay nên ai nấy cũng có chút bâng khuâng.