Hết Cách Rồi, Tự Biên Tự Diễn Thôi
Khởi Đầu Mới
Hết Cách Rồi, Tự Biên Tự Diễn Thôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ọc ạch.
Nước từ bốn phía tràn vào dồn dập, lồng ngực bị siết chặt, cảm giác nghẹt thở bủa vây, tim đập thình thịch liên hồi.
Một bàn tay quơ quào vài cái, cuối cùng cũng bám được vào đáy bồn, sau đó vùng vẫy thoát khỏi mặt nước.
Xoạt ——!
Kỳ Hòa lau mặt, vuốt mái tóc ướt nhẹp ra phía sau, ho sặc sụa mấy tiếng liền.
Cậu suýt thì chết.
À không, cậu đã chết rồi. Sau hai tuần liên tục thức trắng đêm để kiểm tra game.
...Công việc này đúng là hại người! Kỳ Hòa thầm than thở trong lòng.
Tóm lại, thức khuya không có gì sai cả.
Nước dính vào mắt khiến cậu hơi cay, cậu chớp mắt vài cái thật mạnh, cuối cùng cũng nhìn rõ cảnh vật xung quanh.
Đây là một phòng tắm đơn sơ, những viên gạch men trắng bị nước bắn tung tóe, còn cậu thì đang quỳ rạp trên sàn, nửa thân trên tựa vào thành bồn tắm, nước bên trong vẫn còn đầy hơn một nửa.
— Xem ra vừa nãy chính vì cái tư thế úp mặt như "trâu húp nước" này mà cậu mới ra nông nỗi đó.
Mà điều đó không quan trọng. Điều quan trọng là, đây là đâu?
Kỳ Hòa chống tay vào thành bồn đứng dậy, lúc này mới phát hiện đầu gối đau ê ẩm, chắc là bị bầm rồi. Cổ áo sơ mi cũng ướt sũng, dính chặt vào người, cậu cởi hai cúc áo rồi kéo kéo cho thoáng.
Có một chiếc gương trên bồn rửa mặt phía sau cậu.
Kỳ Hòa bước tới nhìn thử. Mái tóc ướt nhẹp được vén ra sau để lộ một gương mặt đẹp trai với đường nét rõ ràng, đuôi lông mày nhướng lên, sống mũi thẳng băng, toát ra cảm giác lười biếng.
Đây đúng là khuôn mặt của cậu rồi.
Trước khi cậu kịp nhận thức được tình hình, một bảng điều khiển đột nhiên hiện ra trước mắt cậu.
[Bíp! Hệ thống đang tải...]
[■■■ Tải thành công ■■■]
[Chào ngài.]
Một giọng nói máy móc vang lên trong đầu cậu.
Đồng thời một thiết bị điện tử hình cầu cũng xuất hiện ngay trên bồn rửa mặt.
Kỳ Hòa cụp mắt nhìn xuống vài giây, rồi kéo kéo bộ đồ ướt sũng trên người, nói: "Tao không khỏe. Mày là ai?"
Có vẻ không ngờ cậu lại đối đáp một cách chẳng hề khách sáo với một lời chào hỏi như vậy, giọng nói máy móc khựng lại trong thoáng chốc: [Là hệ thống. Ký chủ Kỳ Hòa, thân phận của ngài ở thế giới ban đầu đã chết. Đây là một chiều không gian khác – Thế giới tận thế.]
Tận thế à, Kỳ Hòa khẽ giật mình.
Khi còn sống, cậu đã làm nghề kiểm thử game được 12 năm, chuyên tìm kiếm lỗi trong đủ thể loại game: từ game hành động bắn súng, giải đố phiêu lưu, mô phỏng kinh doanh... Nhưng nhiều nhất vẫn chính là thể loại MMORPG, hay còn gọi là game nhập vai trực tuyến nhiều người chơi trong một thế giới mở.
Bối cảnh "tận thế" đối với cậu mà nói cũng chẳng có gì xa lạ.
Chỉ bằng vài câu, hệ thống đã tóm tắt sơ lược tình huống:
Sau khi cậu thức thâu đêm suốt sáng nhiều ngày dẫn đến đột tử, một nhân vật phụ quan trọng trong thế giới này tên là "Kỳ Hòa" cũng đột ngột qua đời. Hơn nữa, đối phương lại chết một cách vô cùng thảm hại — Sau khi nhịn đói bốn ngày, đối phương đầu váng mắt hoa, muốn uống nước từ bồn tắm thì lăn đùng ra ngất, cuối cùng chết đuối.
[Cài đặt chỉ số "vô dụng" quá cao là lỗi của chúng tôi.]
Hệ thống suy nghĩ một lúc, rồi nói một cách vô cảm: [Bây giờ ngài sẽ đảm nhiệm nhân vật này, có được cuộc sống thứ hai. Ngài phải tuân thủ nghiêm ngặt theo kịch bản để thúc đẩy các tình tiết chính của câu chuyện, không được sai một chữ nào.]
Kỳ Hòa với bản tính trời sinh ngỗ ngược lập tức hỏi vặn lại: "Thế tao sai một chữ thì sao?"
Hệ thống:...
Ngay sau đó, một luồng điện cao thế liền chạy khắp người cậu!
Chết tiệt! Kỳ Hòa cau mày, cơ bắp co giật vì đau đớn. Quả cầu điện tử trước mặt cậu chiếu ra một luồng sáng lạnh lẽo, như phát ra một âm thanh chế giễu không phải của con người: "Ha..."
Nhưng giây sau, một bàn tay đã tóm lấy nó.
Kỳ Hòa không chút do dự, xoay người bất chấp cơn đau, chộp lấy quả cầu rồi nhấn nó vào bồn nước phía sau. Ào ào!
Dòng điện ngay lập tức chạy khắp bồn.
[Werua! werua! werua! werua——]
Tiếng máy móc rè rè kêu loạn lên, nhưng dòng điện chạy trong người cậu vẫn không hề giảm bớt. Kỳ Hòa hiểu rồi: Có vẻ như "hình phạt" này không phải do hệ thống gây ra, mà nó đến từ một chiều không gian cao hơn nữa...
Và đây chỉ là một lời cảnh cáo, nên dòng điện cũng nhanh chóng ngừng lại.
Kỳ Hòa vớt quả cầu đang thoi thóp lên, lắc tay hai cái rồi bước ra khỏi phòng tắm.
Bên ngoài là một căn hộ một phòng ngủ, bàn ăn đặt đối diện cửa chính.
Cậu bước đến bàn ăn ngồi xuống, ném quả cầu ấy lên mặt bàn: "Trước hết để tao xem kịch bản ra sao đã."
[Vâng.]
Hệ thống vừa mới rớt xuống nước, giờ phát ra tiếng lách tách như bọt nước.
['Ngài' là một kẻ vô dụng đúng nghĩa. Sau khi trưởng thành, ngài chuyển đến thành phố H thuê trọ sống một mình. Ba mẹ ngài khi còn sống đã giúp đỡ một người tên là "Diêm Xuyên Bách". Khi ngài hay tin anh ấy nhập ngũ, ngài đã nhiều lần lén lút đến xin tiền anh ấy.]
[Diêm Xuyên Bách dù căm ghét ngài đến cùng cực, nhưng vì nghĩ đến ân tình của ba mẹ ngài, cuối cùng đều cho ngài tiền.]
[Đến khi đại dịch virus zombie bùng phát, ba mẹ ngài không may gặp nạn. Còn ngài ích kỷ, đê tiện, lại một lần nữa đòi người ta báo đáp ân tình, bắt Diêm Xuyên Bách từ thành phố Y xa xôi đến đón ngài, hộ tống ngài về căn cứ tránh nạn.]
Rồi liên lạc bị gián đoạn, trước khi Diêm Xuyên Bách đến thì nguyên chủ đã chết mất tiêu bằng cách thức độc đáo kia.
...
Kỳ Hòa ngồi dựa vào mép bàn, gõ gõ đầu ngón tay.
Đây là thói quen nghề nghiệp của cậu khi phân tích thông tin.
Dựa theo lời hệ thống, cậu là một vật hy sinh khá quan trọng, miệt mài tìm đường chết, và còn rất nhiều cảnh diễn.
Kỳ Hòa rất vui.
Miệt mài tìm đường chết có nghĩa là cậu sẽ sống rất lâu.
Những cảnh diễn quan trọng ấy đều xoay quanh Diêm Xuyên Bách, nên rất có khả năng Diêm Xuyên Bách kia chính là nhân vật chính của thế giới này.
[Diêm Xuyên Bách tới rồi.] Một giọng nói đột nhiên vang lên trong đầu cậu.
Người còn chưa thấy đâu mà tốc độ nói của hệ thống đã tăng vọt, tóm tắt lại bằng vài câu ngắn ngủi: [Diêm Xuyên Bách đưa đồ ăn cho ngài, nhưng ngài vừa thấy nó hết hạn thì lập tức vứt nó xuống trước mặt anh ấy.]
Kỳ Hòa thấy vô lý: "Nhưng 'tao' sắp chết đói cơ mà."
Hơn nữa, vứt thì vứt, phòng nhỏ như thế này, vứt xong thì nhặt lên lại mấy hồi.
Như đọc được suy nghĩ của cậu, hệ thống nhắc nhở: [Chờ lát nữa kịch bản xuất hiện sẽ nói rõ cho ngài. Nhớ đó! Phải diễn đúng 'kịch bản', không được sai một chữ nào.]
Nó vừa dứt lời, một bảng thông báo liền hiện ra trước mặt Kỳ Hòa.
[Tải kịch bản:]
[Trong căn phòng trọ chật hẹp, Diêm Xuyên Bách đạp cửa bước vào. Ánh mắt anh rét lạnh đầy khinh miệt, ném một túi bánh mì đến trước mặt cậu. Đây là phần ăn cuối cùng của Diêm Xuyên Bách, vậy mà cậu lại lãng... ▇▇▇] Xẹt... Một tiếng.
Bíp bíp, hệ thống bị lỗi.
Hệ thống:?
Kỳ Hòa:?
Kỳ Hòa ngụ ý nói: "... Kịch bản sẽ nói rõ?"
[...]
Một loạt tiếng bíp bíp vang lên, nhưng mấy chữ cuối vẫn không chịu hiển thị. Giọng nói lách tách của hệ thống vang lên trong kinh hãi: [Gì thế này? Là do vừa nãy ngâm nước nên chập mạch sao...]
[Ngài làm tôi hỏng rồi hả!?]
Ôi chao, thế thì tệ rồi đây.
Kỳ Hòa cầm lấy quả cầu, xoa dịu nó: "Mày nói linh tinh gì vậy."
Trả lời cậu là một tiếng còi báo động hú vang.
Kỳ Hòa lại nhìn bảng thông báo trên đầu, tầm mắt dừng lại ở chữ "lãng" cuối cùng, rồi rơi vào trầm ngâm.
... Lãng à?
Hay quá, gì chứ 'lãng' này cậu giỏi lắm nè.
Cậu vỗ về hệ thống, cười mỉm: "Vậy tao diễn theo cách tao hiểu nhé."
[Đợi đã —]
Ngay sau đó, Rầm!
Một âm thanh cắt ngang giọng nói của hệ thống.
Trong căn phòng trọ chật hẹp, Diêm Xuyên Bách đạp cửa bước vào.
Kỳ Hòa ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của người đàn ông cao lớn đứng ở cửa.
Diêm Xuyên Bách với đầy đủ vũ trang, tầm mắt nhìn xuống đầy khinh miệt.
Anh có đôi lông mày rậm, một vết sẹo nhạt cắt ngang phần đuôi lông mày. Ánh mắt anh rơi xuống người Kỳ Hòa. Sau đó, một túi bánh mì còn vương mùi thuốc súng và máu đã được ném đến trước mặt cậu.
Giọng nói lười biếng vang lên từ phía trên: "Hừ, còn sống à?"
Kỳ Hòa lắc đầu: "Như chết rồi ấy."
"..."
Diêm Xuyên Bách nheo mắt lại.
Hắn chưa từng gặp Kỳ Hòa.
Trong tưởng tượng, đối phương là một tên nhát gan yếu ớt.
Nhưng giờ đây, cậu trai đó lại ngồi ung dung ở bên bàn ăn, áo mở hai cúc để lộ xương quai xanh thanh mảnh. Đường nét trên khuôn mặt sắc sảo, đặc biệt là gương mặt cực giống với đôi vợ chồng nhà họ Kỳ, toát ra vẻ điềm tĩnh.
Có điều khóe môi hơi nhếch như có như không kia lại toát ra chút gì đó lười biếng.
Nhưng cũng chỉ có vậy mà thôi, Diêm Xuyên Bách thu hồi ánh mắt.
Trên đời này, loại người ngoài mặt một đằng bên trong một nẻo nhiều lắm.
Hắn khoanh tay: "Ăn đi, ăn xong còn lên đường."
Kỳ Hòa nhặt bánh mì lên, rất thân thiện nói: "Anh nói chuyện dễ nghe thật đấy, nghe kiểu gì cũng không giống tiếng người."
Diêm Xuyên Bách: "..."
Kỳ Hòa xé túi bánh mì, đang định ăn thì nghe thấy tiếng thông báo: [Đừng quên kịch bản đấy.]
Cậu khựng lại: "À đúng rồi, cậu phải kiểm tra xem nó hết hạn chưa đã. Sau đó, diễn trò mèo trước mặt Diêm Xuyên Bách, 'lãng' —"
Thế là cậu dừng lại, liếc nhìn hạn sử dụng.
Diêm Xuyên Bách đứng cách đó mấy bước, đáy mắt lóe lên sự mỉa mai: "Đang xem gì đấy?"
"Hết hạn rồi." Kỳ Hòa kiểm tra hạn sử dụng xong thì khen: "Đồ ngon á!"
Diêm Xuyên Bách: "..."
Mặc kệ ánh mắt hết sức khó tả của đối phương, Kỳ Hòa "soạt" một tiếng xé bao, hai ba miếng đã hết sạch, ngay cả vụn bánh cũng không tha.
Hệ thống rú lên cảnh báo: [Đã nói là sẽ lãng phí cơ mà!]
"Ai nói?" Kỳ Hòa nói: "Trong kịch bản có viết đoạn sau đâu."
[Vậy ngài tính 'lãng...' cái gì hả?]
Trước khi Kỳ Hòa trả lời, thì người trước mặt đã hỏi: "Cái gì đây?"
Không biết từ lúc nào Diêm Xuyên Bách đã tiến tới cạnh bàn ăn, ánh mắt anh dừng trên quả cầu chứa hệ thống. Trong thời tận thế tài nguyên khan hiếm và tín hiệu gián đoạn này, bất cứ thiết bị nào còn dùng được đều phải tận dụng tối đa.
Thấy Kỳ Hòa không ngăn cản, anh cầm quả cầu lên nghịch một chút.
Sau đó lần theo khe rãnh, tách nhẹ một cái, 'lạch cạch'.
Quả cầu bung ra, biến thành một chiếc vòng tay như đồng hồ.
"..." Kỳ Hòa đang rối không biết giải thích thế nào nên nói đại: "Đồng hồ thông minh của tôi đấy."
Hệ thống: [.]
Diêm Xuyên Bách ngước mặt lên.
Kỳ Hòa mỉm cười với anh: "Anh thích thì tặng anh đó."
Diêm Xuyên Bách cũng cười: "Ồ, thật không."
Anh cụp mắt xuống đầy ẩn ý: "Sao trước giờ tôi không biết... Cậu lại hào phóng như vậy nhỉ?"
Kỳ Hòa làm bộ tiếc nuối thay cho anh: "Tại anh chưa hiểu hết con người của tôi thôi."
Diêm Xuyên Bách: "..."
"Với cả, bây giờ anh còn là người quan trọng nhất với tôi mà." Kỳ Hòa lại nhìn anh đầy chân thành tha thiết: "Không có anh, tôi sống không nổi."
Diêm Xuyên Bách nhếch môi: "Không phải không sống nổi, mà là không thể sống."
Kỳ Hòa bị bóc mẽ, chỉ khẽ cười.
Diêm Xuyên Bách chẳng hứng thú với món đồ kia của cậu, ném nó lại chỗ cũ: "Chuẩn bị đi thôi."
Kỳ Hòa nhận lại hệ thống đang reo inh ỏi trong đầu, đeo đại lên cổ tay. Cậu cũng không bận tâm đến thái độ của Diêm Xuyên Bách, dù sao cậu cũng đã dựa theo kịch bản, 'lãng' xong rồi.
Từ lúc cậu bắt đầu đắm đuối nói mấy câu kia là hệ thống đã thấy không ổn: Thì ra 'lãng' theo nghĩa động từ!
Nó lạnh lùng bảo: [Chú ý, vẫn còn năm phút nữa mới kết thúc kịch bản chính.]
Kỳ Hòa hơi khựng lại: '?'
Hệ thống hả hê chờ xem kịch hay: [Nguyên chủ vứt đồ ăn mà Diêm Xuyên Bách đưa cho, dẫn đến lần cãi vã đầu tiên của cả hai.]
Kỳ Hòa: "Cãi gì mà tận năm phút chứ?"
Nhìn kiểu nào thì Diêm Xuyên Bách cũng không giống người thích đôi co, mà càng giống kiểu thà bỏ ra năm giây dùng vũ lực để giải quyết vấn đề hơn.
[Trong kịch bản gốc, nguyên chủ thuộc dạng khá là dai dẳng.]
"..." Kỳ Hòa đã hiểu: "Được thôi. Vậy trong kịch bản mới, tao cũng có thể dai dẳng."
Hệ thống: [?]
Nói đoạn, cậu đứng dậy.
Diêm Xuyên Bách đứng ngay trước mặt cậu, một tay đặt lên bao súng theo thói quen, đầu nghiêng sang một bên, nhìn quanh phòng một lượt xem có gì có thể dùng được không.
Kỳ Hòa gọi một tiếng: "Diêm Xuyên Bách."
Diêm Xuyên Bách quay lại.
Sau khi cậu đứng lên, khoảng cách hai người lập tức rút ngắn, Diêm Xuyên Bách cau mày: "Sao?"
Kỳ Hòa hơi ngả người ra sau: "À thì..."
Cậu chống một tay lên thành bàn, ánh mắt rơi xuống dây đeo chiến thuật trước ngực của Diêm Xuyên Bách. Dây đeo siết chặt vào ngực, cơ bắp bên dưới hơi căng ra. Cậu đột nhiên giơ tay lên, dùng đầu ngón tay miết đai lưng.
Đai nylon trơn nhẵn, chắc chắn, chất liệu rất tốt.
Đầu ngón tay cậu khẽ miết vài cái.
Đáy mắt của Diêm Xuyên Bách tối sầm lại, ánh lên vẻ nguy hiểm và cảnh cáo: "Cậu làm gì đấy?"
Kỳ Hòa như không nhận ra điều đó, ngẩng lên nhìn anh.
Trên mặt cậu vẫn còn vệt nước chưa khô, đôi mắt sáng tỏ như được nước gột rửa. Trong ánh mắt có thể bùng nổ bất cứ lúc nào của Diêm Xuyên Bách, cậu lại khẽ nở nụ cười đầy ám muội.
"Chúng ta làm một giao dịch đi."