20. Nhiệm vụ bên ngoài

Hết Cách Rồi, Tự Biên Tự Diễn Thôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cùng lúc đó, trên bức tường thành cao sừng sững, Diêm Xuyên Bách ra lệnh tập trung hỏa lực bắn xuống bên dưới.
Tất cả dị nhân đều bị hút chặt lên tường, thẳng tắp, không sót một ai. Chỉ còn lại đám zombie bị trọng lực ghìm xuống, tầng tầng lớp lớp, cuồn cuộn như một biển xác đang trào dâng.
Một bàn tay đeo găng vung lên.
Mưa bom bão đạn lập tức bắt đầu cuộc càn quét dữ dội.
Những đóa hoa lửa chói mắt nở rộ.
Nhóm dị nhân may mắn nằm ngay điểm mù của hỏa lực. Trên bức tường xám, Mạc Gia Ngôn và Diệp Di bị treo lơ lửng cạnh nhau. Cô nhóc buồn chán đung đưa hai chân, còn tiện tay thả xuống một vệt độc, "Đội trưởng ơi, bao giờ thì bọn mình mới được xuống thế?"
Diệp Di dù bị treo nhưng vẫn giữ được vẻ điềm nhiên, tự tại, "Chắc đợi lúc nào có chỗ đặt chân thì mới xuống được."
"Ò."
Cuộc càn quét kéo dài nửa tiếng đồng hồ.
Kỳ Hòa và Mạnh Nghiên đứng ngoài vùng chiến sự, đợi cho hỏa lực phía trước dần lắng xuống, cậu mới ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt của Diêm Xuyên Bách. Qua màn hoàng hôn, đối phương gật đầu với cậu, Kỳ Hòa lại giơ tay lần nữa.
Nhóm dị nhân trên tường từ từ trượt xuống.
Cấu trúc từ trường thay đổi, từ tính tan biến.
Nhóm dị nhân lần lượt rút về căn cứ. Kỳ Hòa và Mạnh Nghiên cũng lên xe, đóng kín cửa sổ, lái xe vào trong.
Vào cổng rồi, tất cả mọi người vẫn phải kiểm tra như thường lệ.
Kỳ Hòa xuống xe, vừa hoàn thành quét kiểm tra thì đụng phải Chu Tử Thiên. Chu Tử Thiên hoảng hốt vọt đến trước mặt cậu, há hốc mồm hỏi ngay, "...Cậu dùng cách nào hút bọn tôi dính lên tường được thế?"
Kỳ Hòa dứt khoát nói, "Dựa vào ý chí sắt thép của các anh đó."
Chu Tử Thiên, "..."
Hắn hỏi, "Bộ nhìn tôi ngu lắm hả?"
Kỳ Hòa ngạc nhiên trước sự “trưởng thành” của hắn, rồi cúi xuống kéo nhẹ dây đai chiến thuật, "Đây là trang bị tiêu chuẩn của căn cứ, đảm bảo ai nấy đều mang ít nhất một vật liệu có từ tính trên người."
Chu Tử Thiên, "Ồ..."
Lúc này có một sĩ quan tiến đến chào Kỳ Hòa, "Cậu Kỳ, thượng tá Diêm tìm cậu đấy."
Kỳ Hòa theo hắn đi lên bức tường xám.
Tường xám cao sừng sững, vững vàng như thành lũy. Diêm Xuyên Bách đứng ở đầu bên kia, dáng người anh thẳng tắp gần như hòa vào màn đêm đặc quánh. Kỳ Hòa đi qua, dừng lại trước mặt anh, "Anh tìm tôi à?"
Diêm Xuyên Bách quay sang nhìn cậu.
Bên dưới đai chiến thuật thắt chặt của Kỳ Hòa là chiếc áo thun đơn giản, ống tay áo được xắn lên lộ một đoạn cánh tay, dáng người trông càng thêm rắn chắc.
Anh hỏi, "Cậu lại tiến hóa thêm năng lực mới à?"
Kỳ Hòa lắc đầu, "Không hẳn. Nó vốn đã ở đó rồi, không đến không đi."
"..."
Diêm Xuyên Bách không nói gì nữa, lại đưa mắt nhìn xuống dưới.
Quân đội đã cử đội ngũ chuyên trách xử lý xuống bên dưới, toàn thân mặc đồ bảo hộ. Một vùng lửa cháy rực lên, chiếu sáng cả một vùng. Ánh lửa phản chiếu gương mặt trầm tĩnh của anh, trong mắt lóe lên một tia sáng chập chờn.
Kỳ Hòa nhìn anh một lát rồi hỏi, "Còn việc gì nữa không?"
"Hết rồi."
Diêm Xuyên Bách mím môi, anh nhớ lại khoảnh khắc lúc zombie tràn vào, khi đó anh lập tức điều động và bố trí người. Nhưng trước biển zombie biến dị cuồn cuộn ấy, thương vong vẫn là điều khó lường. Trong trận chiến quy mô lớn như thế này, ngay cả anh cũng cảm nhận được áp lực vô hình.
Cho đến khi bóng dáng Kỳ Hòa xuất hiện từ phía xa chiến trường, vào giây phút cậu kéo toàn bộ dị nhân ra khỏi biển zombie đó —
Khoảng trống bất an trong lòng anh dường như được lấp đầy.
Vì thế khi trận chiến vừa kết thúc, anh đã lập tức sai người đi gọi Kỳ Hòa tới.
Kỳ Hòa nói, "Vậy tôi đi đây."
"Ừ." Bỗng hai giây sau, Diêm Xuyên Bách lại quay sang hỏi, "Tin nhắn cậu gửi tôi lúc nãy có ý gì?"
"..." Kỳ Hòa, "Ý anh là cái nào?"
Diêm Xuyên Bách cười lạnh, "Tất cả."
Kỳ Hòa dịu giọng nói, "Thì kiếm chuyện tán gẫu cho vui thôi mà."
Diêm Xuyên Bách nhìn cậu vài giây, cũng dịu giọng đáp, "Tôi lại tin cậu lần nữa rồi. Để tôi xem xem, cậu còn bao nhiêu lời muốn nói với tôi nữa."
.
Căn cứ mất ba ngày để khôi phục trật tự.
Xử lý zombie, tu sửa phòng thủ, kiểm tra, đánh giá và sắp xếp nhân sự. May mà phần lớn mọi người sau khi được huấn luyện đều đã có khả năng chiến đấu cơ bản, tránh được những tổn thất nghiêm trọng hơn.
Kỳ Hòa từ trạm nuôi trồng trở về, sau đó ghé qua viện nghiên cứu.
Cậu gõ cửa phòng làm việc, Du Thiên Tinh đang đọc báo cáo ở bên trong.
"Mẫu nghiên cứu của Mạnh Nghiên nè, cô ấy nhờ tôi mang qua cho anh." Kỳ Hòa đặt lên bàn, "Anh đang xem gì vậy?"
"Báo cáo về sóng zombie mấy hôm trước đó."
Du Thiên Tinh thở dài, "Đây là lần đầu tiên tụi zombie tấn công căn cứ với quy mô lớn và có tổ chức như thế này. Không rõ là chúng đã thành lập liên kết tinh thần, hay là bị điều khiển bởi zombie cấp cao hơn."
Kỳ Hòa mở rộng góc nhìn, "Có khi là cả hai cũng nên."
"..." Du Thiên Tinh nghẹn họng, càng thêm sầu não, "Vả lại, giờ zombie còn tiến hóa ra siêu năng lực nữa."
Kỳ Hòa nghĩ ngợi một lát rồi nói, "Cũng có thể là dị nhân đã chết mà."
Du Thiên Tinh trầm mặc trong giây lát, "Tôi cũng hy vọng là thế." Nếu tốc độ tiến hóa của con người không theo kịp zombie thì chuyện căn cứ sụp đổ cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Hai người đang nói chuyện thì cửa văn phòng lại mở ra.
Diêm Xuyên Bách bước vào, mũ quân đội vẫn cầm trên tay.
Ánh mắt anh lướt qua Kỳ Hòa, rồi dừng lại trước mặt hai người, "Đúng lúc cả hai đều ở đây. Tôi có việc muốn thông báo, tôi sẽ ra ngoài vài ngày."
Du Thiên Tinh nghi hoặc hỏi, "Có chuyện gì sao?"
"Vừa có tin từ quân đội, có người trên đường tới căn cứ đã phát hiện một nơi trú ẩn. Họ cố thuyết phục những người ở đó về căn cứ nhưng bị từ chối."
Diêm Xuyên Bách nói, "Nơi đó nằm ngoài khu III, không có sóng liên lạc. Cử binh lính đi thì không an toàn, nên tôi đích thân đi xem tình hình thế nào."
Kỳ Hòa lập tức nhớ lại chặng đường xa xôi kia, ánh mắt lập tức dán chặt, "Tôi đi cùng anh nha."
Diêm Xuyên Bách đối mặt với cậu.
Kỳ Hòa nhìn thẳng vào mắt anh, "Anh biết mà, tôi không thể rời xa anh."
Diêm Xuyên Bách khẽ nhếch môi, chậm rãi nói, "Mong là cậu không nói đùa."
Du Thiên Tinh: ...?
Trầm mặc vài giây, Diêm Xuyên Bách nghiêm mặt lại nói với Kỳ Hòa, "Cậu ở lại căn cứ."
Kỳ Hòa lắc đầu, "Anh đừng hòng bỏ tôi."
"..."
Du Thiên Tinh liếc ngang liếc dọc, vội vàng hòa giải, "Hai người đi đi, cứ đi cả đi." Hắn duỗi hai tay ra, cười tủm tỉm, "Trước khi hai người đến, căn cứ vẫn hoạt động bình thường đấy thôi. Có tôi và Ngư Giáng ở lại là đủ rồi ~"
Sóng zombie vừa bị quét sạch, tạm thời sẽ không có đợt tấn công thứ hai.
Diêm Xuyên Bách trầm ngâm một lát, cuối cùng hạ giọng xuống, "Được rồi."
Hôm nay cũng đã muộn, sáng mai sẽ khởi hành.
Hai người rời văn phòng, vai kề vai xuống lầu.
Ánh đèn hành lang sáng chói rọi lên khuôn mặt Diêm Xuyên Bách, anh hỏi, "Tại sao cứ nhất định đòi đi với tôi vậy?" Kỳ Hòa vừa định mở miệng thì anh đã quay đầu lại, lạnh lùng cười, "Đừng nói cái lý do vớ vẩn như 'không thể rời xa anh' ấy."
Kỳ Hòa, "..."
Cậu quay về chủ đề chính, "Hai người đi chung thì có thể chăm sóc lẫn nhau. Nhất là khi ra ngoài khu III, một chỗ không có tín hiệu như vậy, lỡ có chuyện thì khó lường trước lắm."
Diêm Xuyên Bách nghĩ ngợi, tạm chấp nhận lý do này.
Mà nhắc đến chuyện này, Kỳ Hòa lại nhớ ra điều gì đó, "À phải rồi, hôm đàn zombie ập đến, tôi có gặp một người. Anh ta nói căn cứ rất nguy hiểm, khuyên bọn tôi đừng quay về."
Diêm Xuyên Bách khẽ nhướng mày, "Có thể cậu ta đã gặp phải chuyện gì đó trước đây, hoặc cũng có thể là một dị nhân."
Anh lại nhấn mạnh điểm mấu chốt, "Chỉ một người thôi sao?"
Kỳ Hòa gật đầu, "Ừa, chỉ một người à."
Trong thời tận thế, một mình lái xe chạy loạn như vậy rất hiếm. Cậu hồi tưởng lại, "Nhất là kỹ năng bắn súng ấy, rất có phong thái nhà Phật."
Diêm Xuyên Bách, "?"
"Tứ đại giai không, bắn phát nào trượt phát đấy."
"..."
Anh rụt ánh mắt về, "Nếu sau này có gặp lại thì sẽ rõ thôi."
.
Sáng sớm hôm sau, họ liền xuất phát.
Không vội vã, họ thay phiên nhau lái xe.
Diêm Xuyên Bách ngồi vào ghế lái đầu tiên, lấy bản đồ đưa cho Kỳ Hòa, lại duỗi tay chỉ một điểm, "Nghe nói là ở đây."
Kỳ Hòa liếc mắt qua, đó là một ngôi làng nằm ở phía tây bắc căn cứ, ngoài khu III, "Nếu đi xe bình thường thì phải mất mười hai tiếng."
Diêm Xuyên Bách kéo phanh tay, khởi động xe, "May mà cậu không bình thường."
"..."
Kỳ Hòa nói với hệ thống, "Dạo gần đây tao để ý thấy Diêm Xuyên Bách cư xử với tao gay gắt vãi."
[Ha ha, vì bạn xứng đáng.]
Bọn họ cứ thế lái xe về phía tây bắc.
Giữa đường đổi người lái hai lần, nhờ có siêu năng lực của Kỳ Hòa nên tiện lợi vô cùng, gặp chỗ đường khó đi cũng không cần đi vòng, cứ thế bay vọt qua. Nhưng dùng siêu năng lực cũng hao tổn sức mạnh tinh thần, nên để tiết kiệm thì đa phần họ sẽ tiết kiệm.
Ra khỏi khu III, quả nhiên tín hiệu liên lạc lập tức mất hẳn.
Lại chạy thêm hai tiếng nữa, cuối cùng họ cũng đến được ngôi làng được đánh dấu trên bản đồ vào khoảng sáu giờ chiều. Bánh xe lăn qua con đường đất gập ghềnh, bụi bay mù mịt.
Từ xa đã thấy một bức tường đất được đắp cao.
Chỉ có dị nhân hệ thổ mới làm được đến trình độ này.
Toàn bộ 'khu trú ẩn' được dựng lên từ một khu dân cư, bên ngoài đắp tường đất cao sừng sững, ngay cổng có một cánh cửa sắt rất lớn. Diêm Xuyên Bách dừng xe bên ngoài, hai người cùng bước xuống.
Người gác cổng lập tức đứng dậy, mặt đầy cảnh giác giơ súng lên, "Các anh là ai?"
Kỳ Hòa im lặng không lên tiếng.
Ánh mắt Diêm Xuyên Bách đảo qua sắc mặt của người gác cổng, nói với vẻ dửng dưng, "Bọn tôi là người của quân đội."
Lời vừa dứt, đối phương lập tức lùi lại hai bước, tỏ rõ vẻ bài xích, "Các người đến để thu nạp bọn tôi à? Không cần, bọn tôi không về căn cứ đâu."
Diêm Xuyên Bách im lặng một giây, Kỳ Hòa lập tức chau mày, như là rất khó hiểu, "Thu nạp ư?" Cậu lắc đầu, "Bọn tôi chỉ đi ngang qua đây, muốn xin ở nhờ một đêm thôi."
Diêm Xuyên Bách liếc sang cậu: ...
Người gác cổng bán tín bán nghi, nhíu mày suy nghĩ vài giây, "Vậy hai người chờ ở đây."
Nói xong thì quay người chạy vào bên trong.
Hai người chờ một lúc thì đã có một nhóm người bước ra.
Người đi đầu là một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, thân hình vạm vỡ, nước da ngăm đen, áo khoác buộc ngang eo, súng đeo bên hông. Phía sau là mấy người đi cùng, trông có vẻ cũng là dị nhân.
"Anh Chu, chính là bọn họ."
Chu Thuận là dị nhân hệ thổ, bức tường đất bên ngoài chính là do hắn dựng lên. Hắn là người có tiếng nói nhất ở đây, ai muốn vào cũng phải được sự đồng ý của hắn.
Chu Thuận dừng lại trước cổng, đánh giá họ một lượt, "Hai người là người của quân đội sao?"
Diêm Xuyên Bách không mặc quân phục, một tay đút túi, dáng vẻ lười nhác, không giống lắm, nhưng vóc người lại toát lên vẻ đã được rèn luyện trong quân đội. Hắn lại nhìn sang Kỳ Hòa: Da trắng, vóc người mảnh khảnh, trông càng chẳng giống chút nào.
— Nhưng đường nét cánh tay thì cũng không tệ, chắc là lính quèn trong quân đội, dù sao vào thời tận thế cũng rất thiếu người.
Kỳ Hòa nói, "Bọn tôi bị lạc khỏi đội, muốn xin ở nhờ một đêm."
Chu Thuận cẩn thận đánh giá một chút, rồi ra hiệu cho người mở cửa.
"Ở nhờ thì được, nhưng phải đăng ký họ tên và siêu năng lực. Hai người là người ngoài, lỡ có chuyện gì thì đỡ rắc rối cãi cọ."
Kỳ Hòa đồng ý, "Được thôi."
Người bên cạnh lấy sổ đăng ký ra, "Tên gì, siêu năng lực gì? Nếu có thì thể hiện ra tại chỗ."
"Kỳ Hòa, siêu năng lực."
Người ghi chép chờ mãi không thấy nói tiếp thì ngẩng đầu nói, "Siêu năng lực gì? Nói rõ đi."
Kỳ Hòa giơ tay kéo cánh cổng một cái, sắt thép lập tức cong vênh biến dạng. Sau đó cậu lại nhẹ nhàng đẩy nó trở về vị trí ban đầu, "Siêu năng lực, là lực."
Mọi người, "..."
Chu Thuận, "...?"
Người ghi chép liếm môi, nhìn sang Diêm Xuyên Bách, "Còn anh?"
Diêm Xuyên Bách cụp mắt, "Diêm..." Nói được một nửa thì dừng lại.
Tuy nói ngoài khu III thông tin bị ngăn cách, nhưng cũng không thể đảm bảo là không có kẻ nào đi ngang qua từng nhắc đến tên người tiếp quản căn cứ I với họ.
Anh định bịa ra một cái tên thì đã nghe thấy bên cạnh chen vào, "Diêm Cự Cơ."
Kỳ Hòa tiếp lời rất trôi chảy, chẳng hề khiến đối phương nghi ngờ.
Diêm Xuyên Bách, "..."
Người ghi chép nuốt nước bọt một cách đáng ngờ, "Là 'gà ủ muối' nào vậy?"[1]
[1] "Diêm Cự Cơ" (Yán Jùjī) phát âm nghe giống "gà ủ muối" (yán jú jī) trong tiếng Trung
Kỳ Hòa, "..."
Cậu sửa lại cho đúng, "Chữ 'cự' trong 'người khổng lồ', chữ 'cơ' trong căn cứ. Là dị nhân hệ băng."
Ánh mắt Diêm Xuyên Bách càng trở nên lạnh lẽo hơn.
Người ghi chép khẽ rùng mình, "Có thể thể hiện ra không?"
Một lớp băng mỏng bắt đầu kết lại từ dưới chân, Diêm Xuyên Bách nói, "Dùng rồi đấy."
.
Đăng ký xong, Chu Thuận dẫn hai người đi vào bên trong.
"Giờ bên ngoài tình hình thế nào rồi?"
Diêm Xuyên Bách nói, "Tốc độ tiến hóa của zombie rất nhanh, đã bắt đầu xuất hiện loại cường hóa và biến dị. Cũng đã biết cách tổ chức tấn công vào nơi con người sinh sống."
Chuyện về siêu năng lực vẫn chưa có kết luận rõ ràng nên anh không nhắc đến.
"Ồ..." Sắc mặt Chu Thuận hơi thay đổi, nhưng vẫn bĩu môi nói, "Không sao, chỗ tôi nhiều dị nhân lắm, phòng thủ cũng rất chắc chắn."
Cả nhóm tiếp tục đi sâu vào trong, có thể thấy người dân trong khu trú ẩn này quả thật không ít. Xung quanh được chia khu rõ ràng: dị nhân hệ mộc phụ trách trồng trọt, hệ thổ phụ trách xây dựng, còn dị nhân hệ chiến đấu thì đi tuần tra an ninh.
Người đi đường thấy họ thì tò mò nhìn, "Anh Chu, có người mới đến à?"
Chu Thuận đáp, "Ở nhờ thôi."
Có đứa nhỏ chào hỏi, "Chào chú Chu ạ!"
"Ui cha, đi với mẹ à, Tiểu Ốc Biển?"
Cô Điền kéo đứa nhỏ lại, "Nó tên là Điền Tiểu La mà, anh Chu."
"..."
Kỳ Hòa nhìn quanh làng xóm, thấy nam nữ già trẻ đều đang làm việc. Có cả người thường lẫn dị nhân, nói chung là một khu trú ẩn tương đối hoàn chỉnh – với điều kiện, zombie không tiến hóa thêm nữa.
Thông tin ngoài khu III vốn đã lạc hậu, những người ở đây chẳng biết gì về biến động bên ngoài cả.
Kỳ Hòa thu lại ánh mắt: Nếu bọn họ không chịu đến căn cứ, nơi này bị tiêu diệt cũng chỉ là vấn đề sớm muộn.
Đi được khoảng mười phút, cuối cùng họ dừng lại trước một căn nhà.
Khu này có vẻ yên tĩnh hơn.
Cả dãy phòng đều khóa cửa, chắc là nhà trống. Chu Thuận quay lại, "Nói trước, chỉ cho hai người ở lại một đêm, đến mai trời sáng thì đi luôn."
Hắn nói xong thì lấy chìa khóa ra mở cửa.
Bên trong là một căn phòng có hai giường, "Được rồi, tối nay hai người ở đây. À ừm... Kỳ Gà Nồi với Diêm gì đó Hòa."
.
Tác giả có lời muốn nói:
Kỳ Hòa: Họ thật sự đói lắm rồi.
Diêm Xuyên Bách: Ha ha... Cậu không đủ tư cách để nói câu đó.
Người dân trong khu trú ẩn: Có hai món mặn đến luôn kìa.