36. Chương 36: Chiến Trường Cấp S

Hết Cách Rồi, Tự Biên Tự Diễn Thôi

Chương 36: Chiến Trường Cấp S

Hết Cách Rồi, Tự Biên Tự Diễn Thôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thế nhưng cả hai đều chẳng thèm để tâm đến hắn.
Sức mạnh tinh thần va chạm dữ dội, từng lớp băng tinh thể chồng chất lên nhau. Giữa tiếng băng nứt rạn, cả phòng thí nghiệm tưởng chừng sắp đổ sập đến nơi.
Lửa giận bị dồn nén bấy lâu cuối cùng cũng bùng lên, khí thế của Diêm Xuyên Bách tỏa ra áp lực ngùn ngụt: “Bênh ai? Chẳng lẽ bênh cậu à.”
Quan Thượng Thuần trả lời lại anh y chang câu đó: “Tôi nói thật thôi mà, không tin thì hỏi cậu ấy đi.”
Ánh mắt Diêm Xuyên Bách trở nên nguy hiểm, nhếch mép: “Được thôi.”
Ầm ầm ——!!!
Du Thiên Tinh như con thuyền nhỏ chao đảo giữa bão tố, một tay ôm chặt thiết bị, tay kia vội gửi tin nhắn cho Kỳ Hòa: [Đánh nhau to rồi! Cậu đang ở đâu thế? Mau tới phòng thí nghiệm đi!]
[?]
Dưới lầu của viện nghiên cứu, Kỳ Hòa nhìn tin nhắn.
Cậu ngước đầu lên, bức tường trắng phản chiếu ánh nắng, từ đây không thể thấy được tình hình trong phòng thí nghiệm.
Để Quan Thượng có thể thoải mái phát huy hết sức trong trận chiến một chọi một đó, cậu đã cố tình không lộ mặt.
Nhưng chẳng phải đã nói, khi nào tình hình vượt ngoài tầm kiểm soát thì báo cho cậu sao?
Kỳ Hòa suy nghĩ một chút, rồi hỏi lại: [Tình hình sao rồi?]
Du Thiên Tinh: [Tôi sắp chịu hết nổi rồi.]
“...”
Ra là Du Thiên Tinh không chịu nổi.
Kỳ Hòa lập tức nghĩ đến phòng thí nghiệm của hắn, khẽ hít một hơi sâu, cảm xúc của Diêm Xuyên Bách rốt cuộc dao động đến mức nào vậy chứ? Cậu đành bỏ cuộc: Thôi vậy, kẻ mạnh không bao giờ than phiền hoàn cảnh, nhưng hoàn cảnh thì có thể than phiền kẻ mạnh.
Cậu cất máy liên lạc, lại nhìn lên.
Sau đó giơ tay lên không trung, rồi nắm chặt lại ——
Trong phòng thí nghiệm tầng ba.
ẦM! Một luồng trọng lực quen thuộc ập xuống.
Tất cả trang thiết bị đang rung lắc đều bị ép chặt xuống mặt bàn, Quan Thượng Thuần khuỵu gối, kịp thời chống tay lên mép bàn! Tim Diêm Xuyên Bách hẫng một nhịp, thân hình chao đảo, gồng mình trụ vững dưới trọng lực ấy.
Trọng lực chỉ kéo dài vài giây rồi bình thường trở lại.
Phòng thí nghiệm cuối cùng cũng ngừng chiến.
Du Thiên Tinh ôm đống linh kiện, khẽ thở phào một hơi.
Trong khoảnh khắc tạm ngưng chiến ấy, tim Diêm Xuyên Bách vẫn còn đập hơi nhanh. Anh giương mắt về phía cửa, Kỳ Hòa đến rồi sao?
Quan Thượng Thuần bị sức mạnh tinh thần đè ép, sau cuộc đối đầu vừa rồi đã gần như cạn sạch sức lực. Nhưng hắn vẫn còn chưa đã thèm, cũng quay đầu nhìn ra cửa: Rõ ràng mình còn chưa gửi tin cho Kỳ Kỳ mà?
Lớp băng trong phòng thí nghiệm lặng lẽ tan chảy giữa lúc chờ đợi.
Chỉ chốc lát sau, cửa mở ra.
Bóng Kỳ Hòa hiện ra ở ngưỡng cửa, cả hai cùng nhìn về phía cậu — Ánh mắt Diêm Xuyên Bách sâu thẳm khẽ dao động, còn Quan Thượng Thuần thì lập tức trở lại vẻ ngoan ngoãn, ánh mắt đầy mong chờ.
Du Thiên Tinh như vớ được phao cứu sinh: “Cuối cùng cậu cũng đến rồi!”
Hệ thống hiểu được ánh mắt của hắn, buồn bã nói: [Không phải cứu tinh đâu.]
Kỳ Hòa liếc nhìn hệ thống, trước tiên quan sát xung quanh.
Băng bốn phía đang tan chảy với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, xem ra sau khi tiến hóa, Diêm Xuyên Bách đã học được cách hạ nhiệt độ của băng xuống dưới điểm nóng chảy, thậm chí còn có thể ảnh hưởng đến độ ẩm môi trường trong phạm vi nhất định.
“Kỳ Kỳ.”
“Kỳ Hòa.”
Hai giọng nói vang lên cùng lúc, kéo lại sự chú ý của cậu.
Cậu vừa kéo suy nghĩ về đã thấy Diêm Xuyên Bách đứng ở phía trước, ánh mắt trầm tĩnh dừng trên người cậu: “Sao cậu lại tới đây?”
Gần đó, Quan Thượng Thuần cũng nói: “Anh ấy giận tôi nhiều lắm.”
Diêm Xuyên Bách lập tức cười khẩy một tiếng: “Sao cậu không nói lý do là tại sao đi?”
Kỳ Hòa đảo mắt nhìn qua lại giữa hai người: “Vậy lý do là gì thế?” Cậu cũng muốn biết Quan Thượng đã nói cái gì.
Nhưng vừa dứt lời, cả hai đều đồng loạt im lặng.
Kỳ Hòa: “?”
Cậu bị ra rìa rồi à?
... Thôi kệ, lý do không còn quan trọng nữa.
Tốt xấu gì cũng là do mình nhờ vả, nên cậu quay sang hỏi Quan Thượng Thuần: “Anh không bị thương chứ Quan Thượng?”
Hai mắt Quan Thượng Thuần long lanh: “Không sao, cậu không cần phải lo cho tôi đâu.”
“Vậy thì tốt.”
Diêm Xuyên Bách: “...”
Các đốt ngón tay anh co lại, đáy mắt dậy sóng: Tại sao Kỳ Hòa lại không hỏi anh chứ?
Du Thiên Tinh bên cạnh nhìn thấy sắc mặt anh, sợ mấy món đồ quý giá của mình lại bị phá hủy trong lúc lơ là, lật đật nói: “Các cậu, ờm, có muốn ra ngoài nói chuyện không?”
Kỳ Hòa quay người đi nói: “Ừa, ra ngoài rồi nói.”
Ra đến hành lang, cửa phòng thí nghiệm khép lại.
Kỳ Hòa nhìn hai người đang đứng trước mặt mình.
Trên gương mặt Diêm Xuyên Bách dường như vẫn còn vương lửa giận. Cậu biết anh vốn không ưa gì Quan Thượng, nhưng cũng không ngờ phản ứng lại mãnh liệt đến thế.
Toàn bộ quá trình ấy cậu đều không tham dự, nên cũng không tiện phán xét. Nhưng dù gì đi nữa cũng là cậu đứng sau giật dây, Kỳ Hòa nghĩ ngợi một chút rồi quay sang Diêm Xuyên Bách.
“Anh đừng giận nữa, tôi thay mặt Quan Thượng xin lỗi anh nhé.”
Nào ngờ lời vừa dứt, lửa giận của đối phương lại càng bùng lên dữ dội hơn.
Diêm Xuyên Bách nhìn chằm chằm cậu, cười khẩy nói: “Ha... Tại sao cậu lại phải thay cậu ta xin lỗi?”
Kỳ Hòa khựng lại một nhịp.
Cậu đang cân nhắc có nên nói thật rằng chính mình mới là người xúi Quan Thượng đi chọc tức anh hay không thì hệ thống đã yếu ớt lên tiếng: [Nếu để Diêm Xuyên Bách biết là ngài chủ động bảo Quan Thượng đi khích ảnh... Thì chuẩn bị tan nát nhà cửa là vừa.]
Giọng điệu của nó chắc nịch đến chưa từng thấy.
Trong lúc Kỳ Hòa chần chừ, Quan Thượng Thuần đã ngước đôi mắt long lanh nước sang, cũng không phủ nhận: “Kỳ Kỳ à...”
Kỳ Hòa lập tức đưa ra quyết định, phải dỗ Diêm Xuyên Bách trước đã.
Cậu suy nghĩ hai giây, rồi quay sang Diêm Xuyên Bách nói: “Anh giận chắc chắn là có lý do.” Lửa giận của Diêm Xuyên Bách dường như dịu đi đôi chút, Kỳ Hòa nói tiếp: “Nếu không phải là chuyện gì không thể tha thứ, sau này chúng ta còn phải cùng nhau chiến đấu chống zombie, đừng để nội bộ lục đục làm gì.”
Thấy phía đối diện vẫn không nói năng gì, Kỳ Hòa đành nói thêm một câu kinh điển: “Anh... Đừng giận quá làm hại thân.”
Quan Thượng Thuần: “...”
Hệ thống: [...] Thật là vớ vẩn.
Ngón tay Diêm Xuyên Bách hơi cong lại, như bị một sợi lông vũ khẽ lướt nhẹ qua.
Anh đút tay vào túi, trầm giọng nói: “Được.”
Một chữ “Được” buông xuống, chuyện coi như đã qua.
Kỳ Hòa quay sang Quan Thượng Thuần: “Sức mạnh tinh thần của anh đã tiêu hao nhiều rồi, mau về nghỉ ngơi đi.”
Quan Thượng gật đầu, ánh mắt lại liếc nhìn Diêm Xuyên Bách đang đứng cạnh, vẫn chưa hoàn toàn buông lỏng cảnh giác: “Vậy còn cậu thì sao Kỳ Kỳ?”
“Tôi phải ghé qua phòng fax, Mạnh Nghiên vừa gửi tài liệu cho tôi.”
“Ừm, vậy tôi đến chỗ quân đội.” Diêm Xuyên Bách lên tiếng.
Ba người mỗi người mỗi ngả.
Phòng fax ở lầu hai, ngay bên dưới, còn quân đội thì ở tầng trên. Tới cửa cầu thang, Diêm Xuyên Bách chuyển hướng lên trên, Kỳ Hòa thì đi xuống tầng hai.
Vào phòng, bên trong không có ai.
Cậu gửi tin nhắn cho Mạnh Nghiên, chẳng mấy chốc, chiếc máy fax trước mặt đã kêu lên một tiếng, bắt đầu in tài liệu.
Từng trang báo cáo hoạt tính được máy fax đẩy ra ngoài.
Trong tiếng “tít tít... soạt soạt...” không dứt, bỗng sau lưng cậu vang lên một tiếng mở cửa. Kỳ Hòa chỉ nghĩ là ai đó đến in tài liệu, cho đến khi cảm giác được người kia đã tiến sát lại phía sau.
Cậu lập tức cảnh giác, nhưng vừa định quay người lại thì một cánh tay đã vươn tới.
Bốp, một bàn tay đặt xuống mặt bàn trước mặt cậu.
Ngay khoảnh khắc ấy, giọng nói quen thuộc cũng vang lên trên đỉnh đầu: “Hôm nay cậu cứ bênh cậu ta chằm chặp như vậy là sợ tôi làm cậu ta bị thương à?”
Kỳ Hòa ngước đầu lên, bắt gặp đôi mắt sâu thẳm của Diêm Xuyên Bách.
Diêm Xuyên Bách khoanh tay lại, nhốt cậu giữa lồng ngực mình và mép bàn, ánh mắt rủ xuống, ẩn chứa cảm xúc sâu khó lường. Gương mặt lạnh lùng kia dù không có bao nhiêu biểu cảm nhưng lại tỏa ra khí thế chiếm hữu rõ ràng.
Eo Kỳ Hòa bị cấn vào mép bàn, khiến cơ thể cậu bất giác hơi ngả về phía sau.
Cậu đột nhiên nhớ đến cái lần Diêm Xuyên Bách hôn mình.
Theo lý thì tình cảnh bây giờ chẳng liên quan gì đến lúc ấy, nhưng có lẽ vì khoảng cách giữa họ lúc này lại quá gần.
Kỳ Hòa khẽ ngừng thở: “...Gì cơ?”
Cánh tay Diêm Xuyên Bách lại siết chặt hơn, cả người anh gần như áp sát vào cậu. Hơi thở nóng rực phả vào cậu, anh nói: “Chẳng phải cậu từng nói chúng ta thân hơn sao? Nhưng giờ nhìn lại, sao tôi thấy cậu quan tâm cậu ta hơn nhỉ?”
Cậu quan tâm Quan Thượng hơn ư? Có sao?
Suy nghĩ của Kỳ Hòa chợt trôi đi, bắt đầu nhớ lại: Lúc nãy cậu chỉ hỏi Quan Thượng có bị thương không thôi. Nhưng sau đó chẳng phải cậu cũng bảo Diêm Xuyên Bách đừng giận quá làm hại thân hay sao?
Trong vòng vây ấm áp đó, tay cậu cũng dần siết nhẹ lấy mép bàn.
Diêm Xuyên Bách hình như lại cúi sát hơn, thắt lưng cộm vào cậu: “Đang hỏi cậu đó?”
Kỳ Hòa kéo tâm trí về, cảm nhận nhịp tim mình khẽ đập nhanh hơn. Cậu suy nghĩ rồi đáp: “Sức mạnh tinh thần và năng lực chiến đấu của Quan Thượng không bằng anh, nên chỉ có anh mới có thể đơn phương làm anh ta bị thương thôi.”
Không biết câu nào trong đó khiến đối phương hài lòng.
Diêm Xuyên Bách khẽ nhướng mày rồi hơi lùi lại: “Ừm, cũng đúng.”
Thấy khoảng cách cuối cùng cũng được nới lỏng, Kỳ Hòa đưa tay ra đẩy anh: “...Anh đang tra khảo phạm nhân đấy à?”
Tay ấn lên đằng trước anh, lực không quá mạnh.
Diêm Xuyên Bách thuận theo bàn tay đó mà lại gần hơn, vùng bụng khẽ rung lên, anh khẽ cười nói: “Đâu có.”
Chỉ trong tích tắc, anh đã ghé sát bên tai Kỳ Hòa.
Hơi thở nóng rực phả vào, khiến Kỳ Hòa rùng mình theo bản năng! Cậu cố nén cảm giác muốn đẩy đối phương ra, không hiểu sao quay đầu đi: “Diêm Xuyên Bách?”
Nhưng Diêm Xuyên Bách chỉ kề sát như vậy, không hề nhúc nhích.
“Tôi biết chừng mực, sẽ không làm cậu ta bị thương. Lần sau đừng bênh cậu ta nữa. Bằng không, cậu như vậy sẽ khiến tôi nghĩ —”
Ánh mắt Diêm Xuyên Bách dừng ở cần cổ mảnh mai trước mặt mình, nơi này từng in dấu nụ hôn của anh và luôn quấy nhiễu tâm trí anh. Anh cố nhịn, chỉ để hơi thở từ từ làm làn da chỗ đó ửng đỏ.
Cổ Kỳ Hòa ngứa ran, cậu nghiêng người tránh đi rồi chợt nhớ chỗ đó hình như chính là nơi lần trước bị hôn: “...Nghĩ gì?”
Cậu hỏi, song Diêm Xuyên Bách lại không trả lời.
Ngay khi Kỳ Hòa vừa định thẳng tay đẩy anh ra thì đối phương đã cử động. Một bàn tay vòng ra sau cậu, ‘soạt’ một tiếng, Diêm Xuyên Bách rút xấp tài liệu fax vừa in xong rồi đứng thẳng dậy: “Mạnh Nghiên gửi cho cậu cái này à?”
Lúc này Kỳ Hòa mới nhận ra bản báo cáo đã được in xong.
Cậu lấy lại xấp giấy, cúi đầu đọc lướt: “Ừm.”
Diêm Xuyên Bách thấy cậu đọc chăm chú, khóe môi khẽ nhếch: “Vậy tôi đi trước đây.” Nói xong anh xoay người mở cửa, nhưng rồi chợt khựng lại, quay đầu nói thêm một câu: “Những lời cậu từng nói, tôi vẫn luôn nhớ rõ.”
“...?”
Kỳ Hòa ngẩng lên thì cánh cửa ‘cạch’ một tiếng, đóng lại.
Gì?
Trong đầu cậu lướt qua một loạt những câu thoại của mình, nhiều đến mức có thể nói là dày hơn cả cuốn từ điển, cố gắng lục lọi trong ký ức: Là câu nào?
Sau một chập, cậu chỉ nghĩ đến cái câu mà Diêm Xuyên Bách nói vừa rồi, ‘thân với anh hơn’.
Kỳ Hòa vô thức đưa tay chạm lên bên cổ.
Nói mới nhớ, chẳng phải Diêm Xuyên Bách bảo lên chỗ quân đội sao?
.
Những cử chỉ và lời nói đầy ẩn ý đó chỉ quanh quẩn trong đầu Kỳ Hòa đúng một ngày. Chẳng mấy chốc, chúng đã bị những chuyện quan trọng hơn thay thế mất.
Dữ liệu về sự biến động năng lực của Diêm Xuyên Bách đã được gửi đến.
Hôm nay lại đúng lúc rỗi rãi không có việc gì làm, Kỳ Hòa ngồi trên ghế sô pha trong căn hộ, trước mặt trải đầy những xấp tài liệu. Có bản báo cáo Mạnh Nghiên gửi đến, rồi cả đồ thị “Cảm xúc: Sức mạnh tinh thần” do Quan Thượng Thuần lập ra để so sánh.
Đúng như cậu đoán, đó là một dao động tỷ lệ thuận.
Đỉnh sóng của đồ thị thấp hơn nhiều so với thời điểm anh đột phá trong phòng huấn luyện. Nếu một ngày nào đó năng lực của anh được giải phóng hoàn toàn, thì có lẽ sẽ vượt qua cả mốc 4S... Đến cuối “kịch bản”, biết đâu chừng sẽ đạt tới 5S cũng nên.
Kỳ Hòa ngả người trên ghế sô pha, chớp mắt, gọi một tiếng: “Ê hệ thống.”
Dạo gần đây hệ thống im ắng đến đáng sợ, như thể bị dính độc câm rồi vậy.
[... Làm sao?]
“Dạo này yên bình quá rồi đấy.”
Mấy pha chọc ghẹo hằng ngày của cậu không còn khiến nó bật cảnh báo nữa, những nút thắt kịch bản cũng im ắng đã lâu, căn cứ đã lâu rồi vẫn chưa gặp đợt xâm nhập nào mới.
Hệ thống thì hoàn toàn không thấy yên bình tí nào, giọng điệu nó đầy vẻ châm chọc: [Hòa, chắc dị.]
“....” Kỳ Hòa ngồi dậy, quan tâm hỏi: “Mày sao thế? Bị cấp trên hành à? Tao có thể giúp mày tối ưu hóa nó.”
Hệ thống nghe vậy thì giọng dịu xuống: [...Hứ, ai thèm.]
Cậu còn đang dỗ dành hệ thống chẳng hiểu sao lại rơi vào thời kỳ emo, thì bên ngoài cao ốc bỗng vang lên tiếng còi báo động:
“Wíu—wíu—wíu—”
Kỳ Hòa quay đầu lại: Đó là tín hiệu căn cứ đã bước vào trạng thái phòng thủ toàn diện.
Cùng lúc ấy, máy liên lạc trên bàn cũng réo ‘tít tít’ liên tục. Cậu cầm lên, liền thấy hai tin nhắn đến gần như cùng lúc từ Du Thiên Tinh và Diêm Xuyên Bách:
Du Thiên Tinh: [Tới phòng điều khiển trung tâm gấp.]
Diêm Xuyên Bách: [Chuẩn bị chiến đấu.]
Kỳ Hòa: Chiến đấu?
Cậu không hỏi gì hết, nhét khẩu súng vốn luôn để trong tầm tay vào bao súng rồi đi thẳng đến viện nghiên cứu.
Vừa bước vào phòng điều khiển trung tâm.
Cậu đã thấy Diêm Xuyên Bách và Du Thiên Tinh đều có mặt ở đây, Quan Thượng Thuần và Ngư Giáng cũng vừa tới. Kỳ Hòa ngước lên nhìn màn hình phía trước, một mảng lớn những chấm đỏ chi chít đang ào ạt tiến gần với tốc độ cực nhanh —
Cậu sải bước qua: “Chuyện gì...”
Chưa nói xong thì đã phát hiện đây không phải là bố cục của căn cứ I.
Du Thiên Tinh hít sâu một hơi, nghiêm giọng nói: “Tổng bộ bị tấn công bất ngờ.”
Tim mọi người đều thắt lại.
Du Thiên Tinh nhanh chóng giải thích tình hình: “Là một đợt tấn công của loài biến dị, chúng bùng phát mà không hề có dấu hiệu báo trước. Khi các thiết bị quét phát hiện ra thì chúng đã tiến sát đến Tổng bộ 20km dưới lòng đất rồi.”
— Lại là đến từ lòng đất. Hơn nữa, quy mô còn lớn hơn lần trước rất nhiều.
“Tổng bộ là trái tim của quốc gia.”
Giọng Du Thiên Tinh trầm xuống: “Bằng mọi giá, Tổng bộ không được phép thất thủ. Hiện tại khẩn cấp điều động toàn bộ hệ chiến đấu và hệ hỗ trợ cấp S của căn cứ I và II đến tiếp viện.”
“Cả hai căn cứ I và II bước vào trạng thái phòng thủ.”
Kỳ Hòa liếc nhìn tốc độ tiếp cận đang hiển thị trên màn hình: Cùng lắm là chưa tới một tiếng nữa.
“Giờ qua đó bằng cách nào?”
Diêm Xuyên Bách đáp: “Mỗi căn cứ có một chiếc trực thăng cỡ nhỏ, năng lượng có hạn, chỉ dùng trong tình huống khẩn cấp.”
Trong đầu Kỳ Hòa nhanh chóng tính toán: Nếu dùng trực thăng, Tổng bộ chỉ cần cầm cự thêm một chút là họ có thể đến kịp.
“Giờ xuất phát luôn đi.”
Du Thiên Tinh gật đầu: “Kỳ Hòa, cậu và Diêm Xuyên Bách đi đi. Tôi và Ngư Giáng sẽ ở lại giữ căn cứ. Còn Quan Thượng...”
Hắn hơi dừng lại, Quan Thượng Thuần thu ánh mắt về: “Tôi cũng đi.”
Năng lực [Cảm Nhận] nếu được dùng tốt thì trên chiến trường sẽ phát huy hiệu quả rất lớn. Kỳ Hòa chỉ liếc sang Quan Thượng một cái rồi dứt khoát quay đầu nhanh chóng bước ra ngoài: “Vậy thì cùng đi thôi.”
Chiếc trực thăng cỡ nhỏ đã đợi sẵn phía sau viện nghiên cứu.
Tiếng bước chân dồn dập vang vọng dọc hành lang xuống dưới lầu.
Kỳ Hòa nhìn thẳng về phía trước, như thường lệ hỏi người bên cạnh một câu: “Anh không thể không đi à?”
Diêm Xuyên Bách: “Vậy thì tôi không đi.”
Cảnh báo không được kích hoạt.
Xem ra tình tiết quan trọng không nằm ở đây. Kỳ Hòa bèn hít một hơi sâu: “Thôi, tốt nhất là anh vẫn nên đi đi.”
Chỉ vài bước đã ra đến cửa viện nghiên cứu, ánh nắng gay gắt bên ngoài chiếu thẳng vào mắt.
Đây là trận chiến liên hợp đầu tiên của ba đại căn cứ.
Trên chiến trường, năng lực của mọi người sẽ được thể hiện một cách rõ ràng nhất —
Đặc biệt là chiến trường tập hợp toàn bộ cấp S hệ chiến đấu như thế này.
Phía trước, cánh quạt trực thăng xoay tít, cuốn theo một luồng gió mạnh.
Kỳ Hòa nắm lấy thanh vịn, bật người nhảy lên trực thăng.
Cấp bậc chỉ phản ánh sức mạnh tinh thần thôi, cậu đang nghĩ cách để mọi người có thể phát huy tối đa năng lực của mình.
.
Tác giả có lời muốn nói:
Chiến trường cấp S
①: Trận chiến đầu tiên quy tụ toàn bộ hệ chiến đấu và hệ hỗ trợ cấp S của cả ba căn cứ.
②: Đặc biệt ám chỉ trận chiến tranh giành Kỳ Kỳ trong căn cứ I.
Kỳ Hòa: Tôi sẽ khiến mỗi người đều phát huy đến cực hạn.
👍
Du Thiên Tinh: Cậu làm được rồi đấy chứ.
🫠