39. Chương 39: Vỡ lẽ

Hết Cách Rồi, Tự Biên Tự Diễn Thôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong khoảng lặng kéo dài, Hạ Cửu nghiêng đầu hỏi, "Cái anh này có vấn đề về thần kinh đúng không?"
Du Thiên Tinh, "?"
Diêm Xuyên Bách từ tốn gật đầu, "Rõ như ban ngày, không cần phải nói."
"..."
Hạ Cửu lại quay mặt về nhìn Du Thiên Tinh, "Tôi là Hạ Cửu, dị nhân cấp S hệ tinh thần. Tôi mới gia nhập tổng bộ vài ngày thì được điều qua căn cứ các anh."
Du Thiên Tinh mất vài giây để tiếp nhận thông tin rồi mới phản ứng lại, "...Thế Quan Thượng thì sao?"
Diêm Xuyên Bách mặt không đổi sắc thuật lại, "Trong trận chiến vừa rồi cậu ta đã đóng góp một vai trò vô cùng lớn. Tổng bộ đánh giá cao năng lực tác chiến của cậu ta nên giữ cậu ta lại rồi."
Kỳ Hòa nghiêng đầu, "Này hệ thống, anh ta mà cũng khen Quan Thượng kìa."
Hệ thống tỏ vẻ cao nhân thần bí: [Mọi món quà của số phận, sớm đã được định giá ngầm rồi.]
Kỳ Hòa lười để ý đến mấy lời nói nước đôi của nó.
Du Thiên Tinh cũng lấy làm kinh ngạc nhìn qua người kia một cái: Cái miệng chó của Diêm Xuyên Bách mà cũng biết khen người ta, đã vậy còn khen tình địch nữa chứ.
Đầu óc đang rối bời của hắn đột nhiên tỉnh táo hẳn!
Ánh mắt hắn lướt qua Kỳ Hòa. Sau đó, hắn nuốt xuống câu định nói, giả vờ như không có gì, xoay người tươi cười đón tiếp, "Được rồi được rồi, mọi người cùng vào phòng họp thôi ~"
Có một cấp S mới gia nhập căn cứ nên Du Thiên Tinh gọi cả Ngư Giáng xuống họp luôn, cũng tranh thủ thời gian Ngư Giáng đi thay bộ đồng phục khác.
Lúc Ngư Giáng đến thì hắn cũng đã quay lại, trở về với dáng vẻ tươm tất gọn gàng.
Kỳ Hòa ngồi vào chỗ cũ, đưa lưng về phía cửa.
Diêm Xuyên Bách ngồi bên trái cậu, Du Thiên Tinh đứng đầu bàn. Hạ Cửu vừa kéo ghế đối diện ra thì thấy cửa mở, Ngư Giáng đẩy xe đi vào.
Ngư Giáng thấy cô thì hơi khựng lại, sau đó khẽ gật đầu, "Chào cô."
Hạ Cửu cũng đánh giá cô một lượt, "...Chào nhé."
Chủ động chào hỏi như vậy, hình như cô ấy cũng đâu khó giao tiếp đâu nhỉ?
Mọi người nhanh chóng ổn định lại chỗ ngồi, Du Thiên Tinh cười tủm tỉm giới thiệu, "Hai vị hệ chiến đấu đã an toàn trở về từ tổng bộ, đây đúng là một chuyện đáng mừng. Còn Quan Thượng ở lại tổng bộ, cũng sẽ có cơ hội phát huy năng lực hơn."
Ngư Giáng ngồi thẳng lưng, hai mắt mở to chăm chú lắng nghe: Hai vị hệ chiến đấu... Có tin mừng, Quan Thượng... Chẳng vui vẻ gì, sẽ báo thù.
Du Thiên Tinh nói tiếp, "Đồng thời chúng ta cũng có thêm một thành viên mới là Hạ Cửu đây, cô ấy là dị cấp S hệ tinh thần, năng lực là [Giám Định]. Mong mọi người sau này hợp tác vui vẻ nhé."
Ngư Giáng: Hạ Cửu gia nhập... Giám định, hợp tác vui vẻ.
Phần giới thiệu đã xong, cuộc họp bước vào vấn đề chính.
Giọng Du Thiên Tinh hơi cao lên, quay ra bảng trắng, chiếu lên bài báo cáo vừa được đồng bộ từ tổng bộ, "Trong đợt tập kích quy mô lớn vừa rồi, tuy không phát hiện kẻ địch có sự tiến hóa về hình thái, song có thể thấy chúng đã biết chia thành ba đợt tấn công liên tiếp, rõ ràng đã xuất hiện dấu hiệu có sự phối hợp chiến lược."
"Có điều chúng ta cũng không cần phải quá lo."
Hắn quay lại, cố giữ thái độ tích cực an ủi, "Chúng ta có hai hệ chiến đấu mạnh mẽ, nhất định có thể giữ vững được căn cứ."
Hạ Cửu giơ tay, "Thế tôi được phân nhiệm vụ gì vậy?"
Du Thiên Tinh đáp, "Tiểu Cửu, từ ngày mai cô đến khu nuôi trồng tham gia nghiên cứu nhé."
"Ò, được thôi."
Nhiệm vụ đã được giao, chủ đề lại quay về phần báo cáo.
Với tư cách là người lập ra chiến lược, Kỳ Hòa có thể bỏ qua phần này. Suy nghĩ của cậu lại bay đến dự án của Mạnh Nghiên: Lần trước Mạnh Nghiên đã nói rằng dữ liệu lâm sàng cho kết quả xét nghiệm rất khó lấy -
Giờ có năng lực [Giám Định] rồi, tiến độ chắc chắn sẽ nhanh hơn.
Cậu thầm tính toán trong lòng: Tốt nhất là có thể kịp trước khi 'cảnh báo kịch bản' tiếp theo được kích hoạt.
[Ngài đang nghĩ gì vậy?] Hệ thống không chịu nổi cô đơn nên hỏi.
"Không có gì."
Kỳ Hòa đổi đề tài, "Ta chỉ đang nghĩ, ban đầu Quan Thượng vốn định đến tổng bộ. Giờ đi một vòng lớn như vậy, liệu có được tính là cốt truyện quay lại đúng 'quỹ đạo' không? Tuy quá trình khác đi, nhưng kết quả dường như vẫn không đổi."
[Hòa, chỉ cần ngài muốn là có thể thay đổi thôi.]
"..." Kỳ Hòa hơi khựng lại, "Sao hôm nay mày lạc quan thế?"
Hệ thống buồn bã ỉu xìu, không buồn giải thích: Chứ gì nữa, chỉ cần ngài muốn, truyện không có CP (cặp đôi) cũng có thể bẻ ra tuyến tình cảm đấy thôi.
.
Khi cuộc họp kết thúc thì đã là xế chiều.
Du Thiên Tinh đưa cho Hạ Cửu một tấm thẻ phòng và nói, "Lát nữa căn hộ sẽ được dọn dẹp lại, cô ở tầng 30 nhé."
Từ cửa kính phòng họp nhìn ra, vừa vặn thấy được tòa cao tầng nằm kế bên. Hắn cảm thán một tiếng, "Chỗ ấy cũng được xem như là nơi tiễn người đi, đón người về nhỉ."
Hạ Cửu, "? Ý là tôi dọn vào cái băng chuyền à?"
Mọi người, "..."
Kỳ Hòa lắc đầu, "Cái này chỉ có thể nói là do hệ tinh thần có tính linh hoạt cao thôi."
Ánh mắt Du Thiên Tinh khẽ liếc về phía nguồn cơn của mọi chuyện khiến bọn họ phải 'linh hoạt' kia. Nhưng dựa vào nguyên tắc 'đời đã đủ khổ rồi, thôi đừng bóc mẽ nhau', hắn không nói gì thêm.
Hắn còn phải tiếp tục thí nghiệm nên nhóm Kỳ Hòa đi về trước. Úc Kim đến đẩy xe cho Ngư Giáng, năm người cùng vào trong thang máy.
Cửa khép lại: Các nút của tầng 28, 29, 30, 32 lần lượt sáng lên.
Thang máy từ từ di chuyển, bầu không khí bên trong thì chìm trong yên lặng.
Kỳ Hòa đang đợi đến tầng của mình, bỗng nghe thấy bên cạnh lên tiếng, "Giờ này nhà ăn đóng cửa rồi, lát nữa có muốn lên ăn chung với tôi không?"
Chữ 'lên' kia chỉ có thể là hỏi người ở tầng dưới là cậu thôi.
Cậu quay đầu lại, quả nhiên thấy người kia đang cụp mắt nhìn mình. Kỳ Hòa nghĩ ngợi một chút, trong phòng vẫn còn vài ống dinh dưỡng nên cũng không cần phải nấu nướng, "Hôm nay mệt quá rồi, thôi khỏi đi."
Diêm Xuyên Bách khẽ "ừ" một tiếng, quay đầu đi, "Được thôi."
Mà sau lưng, đồng tử của Ngư Giáng hơi run run, rồi chậm rãi chuyển ánh mắt sang Hạ Cửu mới đến.
Cửa thang máy 'đinh'! một tiếng mở ra, Kỳ Hòa bước ra ngoài.
Lên một tầng nữa Diêm Xuyên Bách cũng đi ra nốt.
Khi cửa khép lại lần nữa, trong bầu không gian yên tĩnh Hạ Cửu đang đứng chờ, chợt nghe người bên cạnh mở miệng nói, "Có thể cô sẽ thấy sốc, nhưng quan hệ của hai người họ vốn là vậy đấy."
Hạ Cửu nghiêng đầu, "?" Sốc cái gì cơ?
Ngư Giáng ngước đầu lên nhìn cô, khẽ nói, "Thực ra bọn họ đều là người tốt. Sau này cô sẽ từ từ hiểu thôi."
Cửa thang máy 'đinh', mở ra.
Ngư Giáng khẽ gật đầu, Hạ Cửu đực mặt bước ra rồi nhìn cửa thang máy dần khép lại. Cô đứng như trời trồng: Với tính cách không bao giờ để câu chuyện rơi lửng giữa chừng như cô, vậy mà lần này lại chẳng thể nói được câu nào để tiếp lời.
Hóa ra là mình khiến người khác khó giao tiếp sao!
.
Trở về phòng, cậu đóng cửa lại.
Trên bàn trà vẫn còn vương mấy tập báo cáo mà cậu chưa đọc hết trước khi đi. Kỳ Hòa đi tắm một lượt, xong rồi quay ra khui hai ống dinh dưỡng, vừa uống vừa tiếp tục nghiên cứu -
Thiên phú của Diêm Xuyên Bách đang bị bản năng kìm nén.
Lần trước Quan Thượng khiêu khích anh, tuy khiến anh dao động nhưng vẫn chưa chạm được tới ngưỡng đột phá.
Kỳ Hòa đặt bản báo cáo xuống, nhớ lại: Lần đột phá đầu tiên của Diêm Xuyên Bách là bị kích phát trong trận đấu với cậu. Nói cách khác, cần phải có kích thích mạnh hơn thì mới có thể khiến anh giải phóng bản năng.
Vậy cái gì có thể trở thành chất xúc tác đây?
Cậu trầm ngâm một lát rồi gửi cho Diêm Xuyên Bách một tin nhắn: [Dạo gần đây anh có suy nghĩ hay ý tưởng táo bạo nào không?]
Diêm Xuyên Bách: [?]
Hệ thống không nỡ nhìn tiếp, nhắm mắt lại.
Nghĩ đến 'nam chính' của nó đang bị bẻ ngày càng cong như thước dẻo, nó cố cứu vãn tình hình một chút: [Ngài có cảm thấy ngài hay nói mấy câu mập mờ, khó hiểu không?]
"Hả?"
Kỳ Hòa mất hai giây rồi mới hiểu ra, "Sao mấy người toàn nghĩ lệch đi đâu vậy?"
Đúng là cậu thi thoảng nói chuyện có hơi 'thả thính' thật, nhưng đa số tình huống vẫn rất bình thường mà.
[...Chẳng phải ngài mới là người nên tự kiểm điểm bản thân sao?]
"Là đầu óc mấy người đen tối thì có."
Nói mới nhớ, lúc trước khi làm đánh giá game, cậu cũng từng gặp qua trường hợp tương tự như vậy. Đặc biệt trong các thể loại game MMO, rất nhiều người chơi mang theo tâm lý xã giao, thậm chí là yêu đương thật sự.
Nhưng xuất phát từ nghề nghiệp và thói quen của mình, cậu luôn đặt tư duy chiến đấu lên hàng đầu, hoàn toàn không nghĩ theo hướng đó.
Kỳ Hòa nói với hệ thống, "Hồi trước cũng có lần ta để lại tin nhắn trên kênh thế giới, chủ đề chợt trôi sang hướng mập mờ hoặc hơi nhạy cảm, thậm chí còn có người lén nhắn riêng cho ta nữa."
Hệ thống như đang phỏng vấn: [Vậy ngài nghĩ sao về chuyện đó?]
"Ta nghĩ khả năng cao là bọn này đang trêu ta hoặc khiêu khích ta."
Giọng Kỳ Hòa rất dứt khoát, "Thế là ta giết sạch họ trong game luôn."
Hệ thống: [...]
Một lát sau, nó thật sự nhịn không nổi nữa: [Có thể đúng là có người cố ý khiêu khích ngài thật, nhưng mấy người nói chuyện mập mờ với ngài ấy, có khi nào là đang tán tỉnh ngài không?]
Kỳ Hòa cau mày khó hiểu, "Trên mạng chẳng biết ai ra ai, sao lại có thể nảy sinh cảm tình với ta được? Có phải trò chơi công lược hay bạn muốn hẹn hò đâu mà tuyến tình cảm được lập trình sẵn chứ."
Hệ thống cạn lời, hết cãi.
Đúng lúc này máy liên lạc bỗng vang lên hai tiếng "tít tít".
Kỳ Hòa cầm lên xem, thấy là Diêm Xuyên Bách. Có lẽ vì không đợi được cậu hồi âm nên đối phương lại nhắn hỏi: [Là sao?]
Mãi đến lúc này Kỳ Hòa mới sực nhớ ra là mình mới nói được nửa chừng thì quên khuấy đi mất.
Mà Kỳ Hòa tạm thời vẫn chưa nghĩ ra nên dẫn dắt câu chuyện tiếp như thế nào, bèn dứt khoát kết thúc luôn: [Không có gì.]
Tin nhắn gửi đi, đối phương không trả lời nữa.
.
Ngoài trời dần tối.
Kỳ Hòa ném hai ống dinh dưỡng rỗng vào thùng rác, sau đó gom xấp báo cáo trên bàn lại. Vừa dọn xong xuôi đâu vào đó thì ngoài cửa bỗng vang lên hai tiếng gõ. Cộc, cộc.
Cậu bước đến mở cửa -
Lập tức nhìn thấy Diêm Xuyên Bách đang đứng ngoài.
Diêm Xuyên Bách đã thay sang một chiếc áo thun thường ngày, ôm vừa vặn lấy dáng người anh. Thấy cậu, Diêm Xuyên Bách hơi nhướng mày, giơ thứ trong tay của mình lên, "Làm dư chút đồ ăn tối, ăn không?"
Kỳ Hòa nghiêng người nhường lối cho anh vào, "Nếu anh đã thành tâm mời như vậy thì sao tôi nỡ từ chối được chứ."
Sau lưng vang lên một tiếng cười khẽ rồi anh đi theo cậu vào.
Hộp cơm được đặt xuống bàn trà, hai người ngồi xuống đối diện nhau.
Để tiết kiệm năng lượng, chỉ có bóng đèn nhỏ bên bàn được bật.
Ánh sáng vàng nhạt ấm áp phủ xuống, soi rõ đồ ăn trong hộp: một nửa là món hầm, một nửa là khoai tây chiên.
Kỳ Hòa tấm tắc khen ngợi, "Thật đúng là nhìn thôi đã thấy ngon rồi."
Song chợt nghĩ đến khả năng bị hiểu lầm, cậu ngừng một nhịp rồi bổ sung, "Cái tôi nói là món ăn anh làm đấy."
Diêm Xuyên Bách hơi khựng lại, giương mắt lên nhìn cậu.
Khóe môi anh nhếch lên nhè nhẹ, như cười như không, "Chứ cậu nghĩ đi đâu vậy?"
Kỳ Hòa chọc đũa vào miếng khoai, lắc đầu, "Tôi sợ anh hiểu lầm thôi."
"Ha, cậu nghĩ nhiều rồi."
Sau đó không ai nói gì thêm, chỉ ngồi lặng lẽ ăn.
Diêm Xuyên Bách ăn rất ít, chỉ động đũa vài lần. Còn Kỳ Hòa thì đang cúi đầu vét nốt chút nước sốt cuối cùng của món hầm trong bát, bỗng lúc này nghe thấy đối diện chậm rãi hỏi, "Có vừa miệng không?"
"Đã nói là nhìn thôi cũng thấy ngon rồi mà."
Diêm Xuyên Bách như cười khẽ một cái, "Không bằng cậu."
Động tác cầm đũa của Kỳ Hòa chững lại, ngẩng đầu nhìn anh.
Diêm Xuyên Bách ngồi đối diện cậu, bờ vai rộng đổ một vệt bóng trên sàn nhà. Gương mặt lạnh lùng dưới ánh đèn ấm áp chiếu xuống lại toát ra vẻ dịu dàng, tầm mắt anh hơi cụp, nhìn về phía cậu không chớp lấy một cái.
Kỳ Hòa chờ một lát không nghe thấy anh nói gì thêm thì mới thử hỏi lại, "...Anh cũng đang nói món ăn, đúng không?"
Diêm Xuyên Bách chỉ khẽ nhếch môi, không đáp.
Kỳ Hòa, "?"
Cậu chớp mắt một cái rồi đưa mắt về lại bát, lẳng lặng ăn nốt phần còn lại, sau đó duỗi tay thu dọn cái hộp không. Có vẻ như Diêm Xuyên Bách đúng là chỉ mang đồ qua chia cho cậu thôi, ăn xong rồi cũng không tính ở lại mà đi về luôn.
Kỳ Hòa cũng đứng dậy, tiễn anh ra cửa.
Cửa mở, ánh sáng ngoài hành lang liền hắt một khoảng trắng vào trong phòng.
Diêm Xuyên Bách dừng lại ở ngưỡng cửa, rồi bất chợt quay đầu mỉm cười nhìn cậu nói, "Cậu hiểu thế nào thì là thế đấy."
Nói xong, cửa 'cạch' một tiếng khép lại.
Trước hiên nhà yên tĩnh trở lại, Kỳ Hòa đứng đó vài giây.
Lời Diêm Xuyên Bách nói quả thật là thuận theo hướng cậu hiểu, mang theo một chút mập mờ khó đoán. Nhưng chúng có vẻ hơi khác so với những gì cậu từng gặp trước đây.
Cậu cũng không cảm thấy bị xúc phạm.
Vì sao nhỉ?
Kỳ Hòa rơi vào trầm ngâm: Có lẽ vì hai người họ quen biết nhau ngoài đời, nên cũng hiểu rõ nhau phần nào. Đã vậy lần trước Diêm Xuyên Bách cũng từng đối xử rất tốt với cậu, lại còn khen cậu một lần nữa.
Thế nên, không giống những người kia.
Nếu không phải khiêu khích hay trêu chọc, vậy theo như hệ thống nói...
"Này hệ thống."
Trong lòng hệ thống bỗng run rẩy: [...Gì vậy?]
Kỳ Hòa suy tư, mở rộng suy nghĩ, "Diêm Xuyên Bách đang tán tỉnh ta đấy à?"
[...]
Hệ thống vội nhắm tịt mắt: Chết tiệt, cái miệng của tôi ơi!!!
.
Lời tác giả:
Hệ thống: Nửa đêm giật mình bật dậy, tự tát vào miệng mình một cái. 😨🤯💀🤡