Chương 5: Những điều bất ngờ

Hết Cách Rồi, Tự Biên Tự Diễn Thôi

Chương 5: Những điều bất ngờ

Hết Cách Rồi, Tự Biên Tự Diễn Thôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một sự im lặng kéo dài đúng mười giây.
Sau một lúc lâu, họng súng kề bên eo cậu mới khẽ dịch ra.
Diêm Xuyên Bách rời khỏi người cậu, thân hình cao lớn thoáng cái đã đi đến bàn làm việc, ngay sau đó “tách” một tiếng, cả căn phòng sáng lên.
Kỳ Hòa lấy lại được hơi thở, ngồi dậy nhìn sang.
Diêm Xuyên Bách đang dựa vào bàn làm việc, thắp một ngọn đèn dầu.
Những ngón tay thon dài xoay nhẹ cái chụp đèn, hàng mi đổ bóng mờ ảo dưới mắt, bộ dạng lười nhác, khó đoán được tâm tư.
Kỳ Hòa ngồi dậy khỏi sô pha: “Ê hệ thống, màn kịch này đã kết thúc chưa vậy?”
Từ lúc cậu chọn 'trộm người', hệ thống đã sốc đến đờ đẫn luôn rồi, giờ nó mới tỉnh táo lại, cả hệ thống đều run rẩy: [Chỉ có năm giây kịch bản thôi, ngài không thể chọn cái gì tốt hơn để trộm à!?]
“Đã dính đến chữ 'trộm' thì làm gì có cái nào tốt được chứ.”
Kỳ Hòa lắc đầu, “Trộm nghe? Trộm nhìn? Hay trộm lấy nửa ngày nằm ườn hả?”
[Ngài có thể trộm sách mà.] Hệ thống cắn răng chịu đựng, mặt đỏ bừng, [Chuyện đọc sách ấy, cũng đâu xấu đâu.]
“...”
Khi hai bên đang cãi nhau, Diêm Xuyên Bách đã đặt đèn dầu lên bàn, xoay người lại: “Định giở trò xấu với tôi?”
Hắn chắp tay, “Thật không? Nói tôi nghe kế hoạch của cậu đi.”
Kỳ Hòa nhìn thẳng: “Này hệ thống, anh ta còn chưa chuyển tao 50 mà.”[1]
[...]
Chốc lát, dưới ánh mắt chăm chú của Diêm Xuyên Bách, cậu nói: “Không có kế hoạch gì hết, chỉ là tùy cơ ứng biến thôi.”
Ánh mắt Diêm Xuyên Bách dừng lại trên người cậu: “Với bộ dạng hiện tại của cậu...”
Hắn ngừng hai giây. Dưới ánh đèn vàng vọt, chỉ thấy Kỳ Hòa nửa nằm trên sô pha, áo thun hằn lên những nếp gấp, làn da bên dưới đỏ bừng. Anh tiếp tục nói, “Thì có thể làm gì tôi?”
Kỳ Hòa không lộ chút sơ hở nào: “Còn làm được nhiều nữa là.”
“Ồ...” Diêm Xuyên Bách chống hai tay ra sau, mang theo dáng vẻ không sợ chết, “Thế cho cậu một cơ hội đấy, để tôi xem thử cậu tính làm gì tôi.”
Kỳ Hòa mệt mỏi: “Giờ tôi hết hứng rồi.”
“...”
Cậu đứng dậy: “Cũng đã muộn rồi, chúng ta đi ngủ tiếp thôi.”
Nói xong liền đi về phía phòng ngủ.
Diêm Xuyên Bách dõi theo, không truy hỏi thêm, cũng không ngăn cản. Kỳ Hòa vừa đẩy cửa phòng ngủ, sau lưng bỗng vang lên giọng nói không lớn không nhỏ: “Mặc kệ cậu đang toan tính điều gì...”
Cậu quay đầu lại, chỉ thấy Diêm Xuyên Bách chống tay lên bàn, cái bóng in trên tường khẽ cử động, giọng điệu lạnh tanh gần như không nghe rõ lời cảnh cáo: “Nếu đe dọa đến người khác trong đội, tôi sẽ không nương tay đâu.”
“Điều đó áp dụng cho tất cả mọi người.”
Kỳ Hòa khựng lại một lát, “Được thôi.”
Cửa phòng “cạch” một tiếng đóng sập lại.
Căn phòng lại chìm trong bóng tối, Kỳ Hòa dựa lưng vào cửa, nghĩ ngợi một lát rồi mở miệng nói, “Câu đầu tiên của anh ta có nghĩa là tao tính làm gì cũng kệ tao.”
Hệ thống đột nhiên câm nín: [Trọng tâm phải nằm ở nửa câu sau mới đúng.]
Kỳ Hòa đã tìm đến giường nằm xuống: “Quả thật tao có toan tính với anh ta, nhưng mai dậy rồi nói sau.”
.
Hôm sau khi tỉnh dậy, trời đã sáng trưng.
Kỳ Hòa không biết mình ngủ bao lâu, nhìn trời thì đã quá giờ khởi hành rồi, nhưng Diêm Xuyên Bách lại không vào gọi cậu.
Cậu ngồi dậy, thấy đầu không còn choáng váng nữa, “Ê Thống Ất Kỷ.[2]”
[?]
“Giờ tao bao nhiêu độ rồi?”
[...37.2℃, với lại đừng tùy tiện đặt biệt danh cho tôi.]
Ngay khi dứt lời, cửa phòng đã bị đẩy ra.
Quay đầu, đã thấy Diêm Xuyên Bách đứng ở cửa.
Ánh sáng rực rỡ từ cửa sổ tràn vào, chiếu sáng cả căn phòng. Mắt Kỳ Hòa sáng hẳn lên, vẻ mặt bình thường. Diêm Xuyên Bách nhìn sắc mặt cậu, không đề cập chuyện tối qua, “Thấy sao rồi?”
Kỳ Hòa: “Cơ bản là đã hạ sốt.”
Nghe thấy đối phương “Ừ” một tiếng, cậu tranh thủ nói: “Người ra nhiều mồ hôi quá, tôi muốn tắm một cái.”
Diêm Xuyên Bách khẽ nhíu mày, cuối cùng gật đầu: “Ừm.”
Kỳ Hòa đã thèm tắm bằng cái thùng nước kia lâu rồi, bây giờ cuối cùng cũng được như ý.
.
Lúc cậu tắm xong đi ra thì những người còn lại đã ngồi đợi sẵn ở tầng dưới, Mạnh Nghiên thấy cậu thì đã hỏi ngay: “Cậu thấy đỡ hơn chưa? Còn chỗ nào khó chịu không?”
“Đã hạ sốt rồi, không còn chỗ nào khó chịu nữa.”
Chu Tử Thiên cũng yên tâm, “Thế thì tốt. Vậy giờ chúng ta ở lại thêm một đêm để theo dõi hay tiếp tục lên đường?”
Diêm Xuyên Bách: “Đồ dùng không đủ, đi tiếp thôi.”
Bàn bạc xong, họ mang đồ lên xe.
Chu Tử Thiên vẫn ngồi vào ghế lái như mọi khi.
Mạnh Nghiên vừa định mở cửa xe thì nghe Diêm Xuyên Bách nói, “Cô ngồi phía trước đi, tôi sẽ ngồi phía sau với cậu ta.”
Mạnh Nghiên không hiểu, nhưng vẫn làm theo: “À vâng.”
Kỳ Hòa liếc anh một cái: thời gian ủ bệnh ba ngày chưa hết, Diêm Xuyên Bách vẫn chưa yên tâm về cậu.
Chu Tử Thiên vui vẻ khởi động xe, vô tư như sinh vật đơn bào mà nói, “Ôi chao, người do anh Diêm đưa về, nếu có bị bệnh thì tất nhiên anh ấy phải tự mình chăm sóc rồi!”
Mạnh Nghiên như chợt hiểu ra.
Kỳ Hòa cảm thấy Chu Tử Thiên đúng là có tài chọc tức Diêm Xuyên Bách.
Cửa xe “sầm” một tiếng đóng sập lại, Diêm Xuyên Bách liếc hắn, “Cậu cũng là do tôi đưa về, cần tôi chăm cậu luôn không?”
Chu Tử Thiên: “Hả? Nhưng em có bệnh đâu.”
Kỳ Hòa, “...”
Hôm nay mưa đã tạnh, trời xanh trong vắt, không một gợn mây.
Xe chạy vào rừng núi.
Xung quanh toàn là cây cối rậm rạp cao lớn, Kỳ Hòa nhìn ra ngoài cửa sổ, quả nhiên thấy một vài “thực vật biến dị”, có cây mọc hoa ngay từ thân, có cây rễ phình to bất thường, thậm chí còn chiếm cả đường đi.
Sau đó bị bánh xe của họ cán nát.
“Những loại thực vật biến dị này đã từng được mang đi nghiên cứu chưa?”
Trả lời hắn chính là Diêm Xuyên Bách, “Rồi.”
Kỳ Hòa hỏi: “Kết quả thế nào vậy?”
“Không rõ, đây là việc của bộ phận nghiên cứu. Đã lâu rồi chúng tôi không liên lạc được với căn cứ.” Nói xong, anh liếc nhẹ sang người vừa đặt câu hỏi.
Kỳ Hòa nhìn thẳng: “Không sao, đâu phải anh cái gì cũng biết hết.”
Khu vực này toàn là đồi núi.
Xe chạy được một đoạn, chẳng biết từ lúc nào đã đến giờ ăn trưa. Chu Tử Thiên đang tìm chỗ đậu xe thì nhìn thấy một bãi cỏ bằng phẳng.
Hình như đã được dọn dẹp, còn có dấu vết cắm trại và đốt lửa.
“Qua đó đi.” Diêm Xuyên Bách nói.
Xe rẽ vào bãi cỏ, mọi người xuống xe.
Diêm Xuyên Bách nhìn túi đồ dùng, “Nấu hết hai gói mì luôn đi. Nếu xe chạy nhanh thì chiều mai sẽ đến Căn cứ I, không cần tiết kiệm nữa.”
Mạnh Nghiên và Chu Tử Thiên vui mừng reo hò.
Kỳ Hòa hỏi, “Đã gần đến Căn cứ I rồi sao?”
Diêm Xuyên Bách ừ một tiếng, “Càng gần căn cứ, càng dễ gặp những người khác. Giống như...”
Đang nói, bỗng nghe một tiếng: “Ể?”
Mạnh Nghiên ôm gói mì bước đến chỗ đống lửa bên kia. Cỏ dại xung quanh đã được dọn sạch, còn có khúc cây đổ ngang bắc làm ghế ngồi.
Cô nhìn chằm chằm mặt đất dưới chân: “Cái gì đây?”
Kỳ Hòa và Diêm Xuyên Bách bước tới xem.
Mặt đất sau cơn mưa mềm xốp, rất dễ lưu lại dấu vết. Chỉ thấy bên cạnh đống lửa đã tàn có mấy dòng chữ vô cùng bắt mắt:
[Gửi cho những kẻ đến sau: Không khí sau cơn mưa thật trong lành, còn cành cây thật là ẩm ướt. Chúng tôi vừa kết thúc một bữa tiệc nướng thịnh soạn ngoài trời, cũng hết cách rồi, có siêu năng lực hệ Hỏa thì tiện lợi như thế đó.
Nhân tiện nói luôn, những cành củi quanh đây chúng tôi đã nhặt sạch rồi.
Haizz ~ Chúc các vị may mắn tìm được củi khô nhé, khổ cho các vị quá.]
Bên cạnh còn vẽ một hình chibi, trên tóc có vẽ thêm một nét, nhìn là đoán được ngay là ai.
Kỳ Hòa và Diêm Xuyên Bách cùng nhìn chằm chằm nó, trong đầu cả hai đồng thời hiện ra một gương mặt.
Chu Tử Thiên đọc xong không nhịn được: “Mẹ nó! Thằng này đúng là...”
Kỳ Hòa mở miệng: “Nhỏ vài giọt giấm cũng có thể tạo ra CO₂ đấy.”
Chu Tử Thiên mơ hồ:?
Kỳ Hòa, “Na₂CO₃ đấy.”
“....”
Sau khi Chu Tử Thiên bái phục tài ăn nói điệu nghệ của cậu xong, hắn quay đầu nhìn thấy Diêm Xuyên Bách đang ngồi xổm dưới đất, vừa khắc xong nét cuối cùng, cất con dao nhỏ đi, “Anh Diêm, anh lại đang làm gì thế?”
Diêm Xuyên Bách thản nhiên đứng dậy, “Không có gì.”
Kỳ Hòa liếc sang, chỉ thấy chỗ trống gần đó đã xuất hiện thêm một hàng chữ: [Có ngon thì tới giết tao đi nè ~]
“...”
Cậu: Ê hệ thống, Diêm Xuyên Bách cũng không phải dạng vừa đâu nhỉ.
Hệ thống từ chối trả lời.
.
Cuối cùng cả nhóm đi vào khu rừng gần đó chặt ít củi để đốt lửa. Năng lực hệ Mộc của Mạnh Nghiên đã phát huy tác dụng.
Chẳng mấy chốc, một đống lửa cháy bùng lên, họ bắc nồi nước lên chuẩn bị nấu mì.
Bốn người ngồi quây quần bên nhau.
Kỳ Hòa lấy con dao nhỏ mở đồ hộp, trước đây khi chơi game sinh tồn, cậu từng ở mấy nơi rừng rú hơn nửa tháng trời. Con dao “cạch” một tiếng bật mở nắp hộp, động tác vô cùng thành thục.
Diêm Xuyên Bách nhìn thoáng qua cậu.
Kỳ Hòa chia phần thịt bên trong.
Chu Tử Thiên và Mạnh Nghiên hướng ngoại, vừa ríu rít trò chuyện vừa dùng lửa nướng thịt hộp.
Đang nói chuyện, chợt nghe Diêm Xuyên Bách cười khẽ, “Mọi người nhắc đến sinh nhật khiến tôi nhớ đến một chuyện.”
Anh rất hiếm khi nói về chuyện của mình, Chu Tử Thiên lập tức tò mò, “Chuyện gì vậy anh?”
Ánh mắt Diêm Xuyên Bách rơi xuống người Kỳ Hòa.
“Trước giờ tôi chưa bao giờ tổ chức sinh nhật, chỉ có một lần duy nhất. Khi ấy cô Ôn và chú Kỳ đi công tác ở thành phố tôi đang học, hai người dẫn tôi đi ăn một bữa cơm. Hôm đó lại trùng đúng sinh nhật tôi.”
“Chú Kỳ...” Chu Tử Thiên chợt hiểu ra, nhìn sang Kỳ Hòa, “Là bố mẹ của Kỳ Hòa sao?”
“Ừm.” Diêm Xuyên Bách nhìn Kỳ Hòa, nói tiếp, “Họ kể cho tôi nghe khá nhiều chuyện về gia đình hai người, còn cho xem ảnh hồi nhỏ của cậu nữa.” Anh khẽ cười, “Cậu thay đổi nhiều đấy.”
Kỳ Hòa đối diện ánh mắt đó, dừng lại một giây, “Vậy sao? Tôi chưa từng nghe ba mẹ nhắc đến chuyện này. Nhưng con trai sau mười tám tuổi sẽ thay đổi, tôi có phát triển hơn thì cũng là chuyện thường thôi.”
Hai người nhìn nhau vài giây, Diêm Xuyên Bách tỏ ra không có gì, rồi bỏ qua, “Cũng đúng.”
Chủ đề nhanh chóng chuyển sang chuyện khác.
Kỳ Hòa bình tĩnh vừa nướng thịt vừa thì thầm với hệ thống: “Ê hệ thống, Diêm Xuyên Bách bắt đầu nghi ngờ tôi rồi.”
Từ khoảnh khắc vừa nãy, hệ thống đã không dám thở mạnh một tiếng nào rồi.
Những chuyện này trong kịch bản đâu có, nó cũng không rõ.
[Nhưng ngài cứ thế mà dứt khoát phủ nhận luôn sao?]
“Trong tình huống chưa chắc anh ta có đang thử tôi không, thì phủ nhận là an toàn nhất. Tôi và nguyên chủ quá khác nhau, sớm muộn gì Diêm Xuyên Bách cũng sẽ nghi ngờ thôi.”
Chỉ có điều sẽ không nghĩ đến chuyện 'du hành thời không' đâu.
Mà lần đầu gặp tôi, anh ấy cũng không nghi ngờ gì cả, chứng tỏ ngoại hình của tôi và nguyên chủ, hoặc với bố mẹ Kỳ Hòa, có phần giống nhau. Rất có thể là anh ấy nghi ngờ nguyên chủ còn có anh em nào đó, giả mạo thân phận thôi.
[Vậy tính sao bây giờ?]
“Đến nước này rồi thì cứ ăn trước đã.”
.
Thịt đã cháy mà nước vẫn chưa sôi.
Chu Tử Thiên ngồi chờ một lúc, quay sang hỏi Kỳ Hòa, “Đúng rồi, cậu thấy trong người thế nào? Còn chóng mặt hay không?”
Kỳ Hòa nghe vậy thì mới để ý.
Nếu Chu Tử Thiên không nhắc thì cậu cũng không nhận ra: giờ cậu thấy cơ thể khoan khoái lạ thường, cơn sốt cũng hoàn toàn biến mất. Có lẽ nhờ vừa rồi đã được ăn thịt.
“Tôi khỏe rồi, cảm giác như toàn thân tràn đầy sức mạnh!”
Ba người kia: “...”
Diêm Xuyên Bách liếc nhìn cậu, “Nếu có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào thì báo ngay cho tôi.”
Kỳ Hòa gật đầu, “Được thôi.”
Ngay khi dứt lời, từ trong ba lô của Diêm Xuyên Bách vang lên tiếng: Tít tít tít... Tít tít tít
Mọi người đều sửng sốt.
Diêm Xuyên Bách lấy ra một chiếc máy liên lạc từ trong túi, “Chúng ta đã gần đến căn cứ rồi, tín hiệu liên lạc đang dần khôi phục. Tôi ra ngoài nhận cuộc gọi.”
Nói xong, anh đứng dậy đi vào rừng.
Chu Tử Thiên biết đó không phải thiết bị bình thường, mà là thiết bị liên lạc chuyên dụng của quân đội, nên cũng không hỏi thêm.
Kỳ Hòa cũng im lặng, chỉ tập trung vào ngọn lửa. “Sao nước vẫn chưa sôi nhỉ?”
“Ôi trời, cái nồi này dẫn nhiệt kém quá. Hay là... Cho thêm củi nhé?”
...
Bên kia, Diêm Xuyên Bách đi xa một đoạn mới nhận cuộc gọi.
Tiếng điện “xẹt xẹt” truyền đến, anh mở lời, “Thiếu tướng Chung.”
Đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông trung niên ngoài bốn mươi, mang theo ý cười, “Xuyên Bách à, cuối cùng cũng liên lạc được với cậu rồi. Dạo này cậu biến đi đâu mất vậy?”
“Tôi ở gần Căn cứ I, có chút việc riêng.”
“Căn cứ I?”
Đầu dây bên kia trầm ngâm một lúc, nói: “Thế thì khéo quá, tổng bộ đang định cử người đến tiếp quản hai đại căn cứ. Cậu đang ở đó thì việc này cứ giao cho cậu.”
Diêm Xuyên Bách thẳng thắn nói: “Tôi muốn về tổng bộ.”
Lúc còn trong quân đội, anh vốn nổi tiếng là người khó quản, đắc tội với cấp trên không ít, nếu không thì quân hàm chắc còn cao hơn bây giờ nhiều.
Chung Phán Thanh đã quá quen với điều đó, chỉ thở dài: “Hiện giờ hai đại căn cứ vẫn chưa có người lãnh đạo, để lâu sẽ loạn mất. Xuyên Bách à, cậu có năng lực mà.”
Diêm Xuyên Bách, “Người khác cũng làm được thôi. Tóm lại, tôi đưa người đến Căn cứ I xong rồi sẽ...”
Sau lưng vang lên một tiếng động khe khẽ.
Anh lập tức im lặng, quay phắt đầu lại.
Chỉ thấy Kỳ Hòa bước ra từ sau một gốc cây, thấy anh cũng hơi giật mình.
Giọng trong máy liên lạc truyền đến: “...Xuyên Bách?”
Kỳ Hòa lùi một bước, hạ giọng nói, “Tôi chỉ ra đây nhặt củi thôi, anh cứ tiếp tục đi.”
Nói xong liền quay người rời đi.
Diêm Xuyên Bách lại thu hồi tầm mắt, trả lời: “Không có việc gì.”
“À ừm.” Chung Phán Thanh tiếp tục tận tình khuyên bảo, vừa tình cảm vừa lý lẽ để thuyết phục, luyên thuyên suốt ba phút đồng hồ.
Đột nhiên, từ trong rừng lại vang lên một hồi xào xạc –
Diêm Xuyên Bách quay đầu nhìn.
Thấy một mảng tán cây phía bên kia hơi lay động, nhưng cũng nhanh chóng yên tĩnh trở lại.
“...Xuyên Bách, lại làm sao đấy?”
Tiếng động đó không giống zombie, Diêm Xuyên Bách đáp: “Không có gì, chắc là thú hoang thôi.”
“Vậy cậu cẩn thận, đến Căn cứ I thì liên lạc lại.”
Máy liên lạc vừa định ngắt.
Diêm Xuyên Bách ngẩng lên, lại thấy Kỳ Hòa từ trong rừng quay lại.
Anh: ?
Kỳ Hòa dừng cách anh vài bước chân, nhỏ giọng giải thích: “Là thế này, tôi có chỗ khác thường.”
Nghĩ ngợi một lúc, cậu giơ hai tay lên, “Tôi thấy toàn thân tràn đầy sức mạnh luôn.”
Diêm Xuyên Bách há miệng, đang định bảo cậu đừng nói nhảm nữa, thì thấy Kỳ Hòa xoay người, ôm lấy một gốc cây to bằng cả vòng tay, rồi 'rắc' một cái nhổ bật cả rễ lên –
Rào rào.
Kỳ Hòa vác cả cây to lên vai, đối diện với anh.
Diêm Xuyên Bách: “...”
Trong máy liên lạc, Chung Phán Thanh cũng nghe thấy tiếng động 'rào rào' kia ở rất gần thì nói, “Ôi chao Xuyên Bách, con thú đó ở ngay cạnh cậu luôn à?”