60. Chương 60: Kết thúc giả định

Hết Cách Rồi, Tự Biên Tự Diễn Thôi

Chương 60: Kết thúc giả định

Hết Cách Rồi, Tự Biên Tự Diễn Thôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Gần đây, trong các cộng đồng game lớn lan truyền một tin tức cực kỳ chấn động:
—— 『Q』, người đã biến mất hai tháng trước, đã quay trở lại.
So với việc gọi đó là một ID, thì 『Q』 giống một biểu tượng hơn.
Bất kể là cộng đồng game nào: Từ game thực tế ảo, sinh tồn hoang dã, game CS hành động, đến game nhập vai hay mô phỏng kinh doanh... Thậm chí cả game giải đố bằng chữ kiểu pixel đều có dấu ấn của 『Q』.
Người ấy chính là một huyền thoại trong giới game tester.
Đồng thời, cứ mỗi lần phá vỡ kỷ lục cao nhất trong bất kỳ game nào, đối phương đều ngay lập tức rút lui, chuyển sang test một trò chơi khác. Chỉ để lại một nhóm fanboy, fangirl và một đám người chơi nghiến răng nghiến lợi.
Mà hiện giờ trên diễn đàn game lớn nhất, một chủ đề đã bùng nổ: [Ê ê ê 『Q』 online kìa mấy mom ơi!!!]
"Vãi thật! Là thật nè, 3 phút trước."
"Hai tháng không thấy động tĩnh gì, còn tưởng 『Q』 giải nghệ hay gặp chuyện gì rồi chứ."
"Chẳng phải hồi trước ai cũng đồn đoán tên ấy gặp chuyện sao? Nghe bảo là khối lượng công việc quá lớn, sức khỏe suy giảm. Dù sao trước đó nửa năm cũng đâu có thấy tham gia game offline nào đâu."
Ngay lập tức, một bài đăng khác cũng bùng nổ:
[Tin hot! Trên website chính thức của "game thực tế ảo CSl.B": 『Q』 đã đăng ký tham gia mùa giải mới nhất vào phút chót!]
"Clm!!!"
"Tao lỡ đặt cược hết vào đội khác rồi, giờ sao mà đổi được nữa!!! 😭"
"Còn tin chấn động hơn nữa này! Nhìn thông tin lập đội đi kìa —— Lần đầu tiên 『Q』 lập đội với người khác, là đội hai người đó!"
Khắp các nền tảng đều đang thảo luận rầm rầm rộ rộ.
Trong khi đó, tại một căn hộ ở trung tâm thành phố C.
Một chàng trai trẻ mặc một chiếc áo vải cotton lạnh thoải mái, tay áo tùy ý xắn lên đến cánh tay, đang ngồi trên sô pha. Đối diện là người đàn ông cao lớn đang chống hai tay bên hông cậu, chiếc áo ba lỗ ôm lấy thân hình rắn chắc, làm nổi bật những đường nét cơ bắp của anh.
Diêm Xuyên Bách cúi người sấn sát cậu, rồi nghiêng đầu hôn lên vành tai Kỳ Hòa, "... Quần áo của em hơi nhỏ so với anh đấy."
Hơi thở ấm nóng trong đêm thật quyến rũ.
Kỳ Hòa thở hổn hển, đẩy nhẹ sườn mặt của anh ra một chút, "Thôi đi, anh vừa mới đến đây mà."
Diêm Xuyên Bách lại khẽ cắn vành tai cậu một cái, rồi mới ngồi đàng hoàng xuống ghế sô pha bên cạnh.
"Hệ thống đã hoàn tất xử lý thân phận cho anh rồi."
Ánh sáng từ màn hình phản chiếu vào mắt Kỳ Hòa, cậu cúi đầu dùng điện thoại đăng ký thông tin cho Diêm Xuyên Bách.
— Không ngờ cậu thật sự có thể trở về thế giới này.
Ngày tận thế đã kết thúc sau 30 năm kể từ khi nó bùng nổ.
Bằng sức sống mãnh liệt và kiên cường, toàn cầu đã hoàn tất quá trình tự thanh lọc. Sau đó Diêm Xuyên Bách nhận chức thượng tướng và thiết lập lại trật tự quản lý mới.
Còn cậu thì thành lập một học viện quân sự cấp cao, giữ chức hiệu trưởng và đào tạo thêm thế hệ quân đội tiếp theo.
Hai người họ làm việc cho đến khi nghỉ hưu.
Khi về già, Kỳ Hòa bắt đầu tự hỏi liệu mình có thể trở về thế giới cũ được hay không.
Vì tận thế đã kết thúc, tinh hạch không còn được sản sinh nữa. Cả nước đã quay trở lại với phương thức cung cấp năng lượng cũ trong vòng 5 năm, khiến tinh hạch trở nên vô dụng, bị bỏ không. Đúng lúc đang đau đầu không biết phải xử lý nguồn năng lượng khổng lồ đó như thế nào, thì Kỳ Hòa bảo hệ thống hấp thụ hết.
Đã có đường đến thì ắt sẽ có đường về.
Trước đây năng lượng thiếu thốn, giờ đây lại dồi dào sung túc, lại không bị thế giới ràng buộc. Thế mà thật sự để cậu thành công đưa cả Diêm Xuyên Bách trở về ——
Về lại đúng thời điểm hai tháng sau khi cậu du hành.
"Cơ thể hình như cũng đã hồi phục đôi chút rồi."
Kỳ Hòa đặt điện thoại xuống, đưa tay ra.
Ngón tay thon dài với các khớp xương rõ ràng, cơ thể vốn thường xuyên rèn luyện nên được phủ một lớp cơ mỏng. Cái chết đột ngột khi ấy chỉ là do thức đêm quá độ mà thôi, chứ "nền tảng vẫn còn đó."
Một bàn tay khác đan vào giữa kẽ tay cậu.
Cơ thể Diêm Xuyên Bách cũng trở lại thời điểm cậu mới du hành qua. Ba mươi tuổi, trẻ trung và tràn đầy sinh lực.
Mười ngón tay đan nhau, Diêm Xuyên Bách cụp mắt xuống, ngón tay khẽ vuốt ve, "Không được thức đêm nữa nghe chưa. Có việc gì thì cứ giao cho anh làm." Vuốt ve một lúc, ánh mắt anh lại dừng trên người Kỳ Hòa kèm thêm chút lưu luyến, khóe môi cong nhẹ, "Hóa ra nghề nghiệp của em là thế này..."
"Hồi đó em nói thể lực của em ngang ngửa anh, anh liền thắc mắc không biết em làm nghề gì."
"?"
Chuyện từ rất lâu rồi, Kỳ Hòa nghĩ một hồi cũng không nhớ mình đã nói câu đó khi nào.
Những đốt ngón tay từ từ siết lại, "Em không nhớ à?"
Trong mắt Diêm Xuyên Bách lóe qua một tia sắc bén. Anh cúi xuống lần nữa, thân thể lại bao trùm lấy Kỳ Hòa, ôm chặt cậu vào lòng. Từng nụ hôn rơi xuống vành tai rồi đến môi, mang theo sự bất mãn và chiếm hữu:
"...Thế mà mỗi câu em nói, anh đều nhớ rất rõ đấy."
Kỳ Hòa ngửa đầu lên, giữ lấy cánh tay anh, "Đừng quấy, ba ngày nữa là thi đấu rồi."
Cơ thể này của cậu vẫn còn quá non nớt. Không có siêu năng lực hỗ trợ, e rằng khó mà chịu nổi Diêm Xuyên Bách...
Diêm Xuyên Bách vùi đầu vào hõm cổ cậu, có chút khó nhịn. Hai cơ thể thanh niên trai tráng tràn đầy sinh lực, với họ mà nói chẳng khác nào mùa xuân thứ hai cả. Ngón tay anh luồn vào trong vạt áo Kỳ Hòa, âu yếm vuốt ve dọc sống lưng cậu. Động tác không hề mạnh bạo nhưng lại thật dai dẳng.
Kỳ Hòa đứng trên bờ vực chao đảo, cố gắng giữ tỉnh táo.
Cậu nhìn trần nhà, nghĩ ngợi hai giây rồi tìm được cách thoát thân. Một bàn tay véo nhẹ vành tai Diêm Xuyên Bách, sau đó cậu cúi đầu hạ giọng nói, "Nhưng có một câu này em vẫn nhớ..."
"Đợi tận thế kết thúc, em sẽ đưa anh về nhà cũ của em. Giờ chẳng phải em đã đưa anh về rồi à?"
Cơ thể trước mặt khựng lại.
Lòng Diêm Xuyên Bách dậy sóng, hai giây sau anh buông tay ra khỏi lưng cậu. Rồi tựa trán lên trán cậu, thở dài một tiếng: Anh biết những lời này phần lớn là để trì hoãn thôi, nhưng sự chân thành ẩn chứa trong đó khiến anh không thể nào cưỡng lại được.
Anh hôn nhẹ lên gáy Kỳ Hòa, cuối cùng cũng chịu nhượng bộ, "Vậy đợi thi xong xem anh xử lý em thế nào."
.
Ba ngày sau, mùa giải mới của CSl.B chính thức khai mạc.
"CSl.B" là trò chơi thực tế ảo lớn nhất trong nước.
Điểm nổi bật nhất của trò chơi này chính là đấu trường toàn cảnh khổng lồ, đã vậy còn có thể mô phỏng chân thực dữ liệu cơ thể người chơi. Ngoài các loại vũ khí truyền thống, thì nó còn bao gồm các "kỹ năng" siêu nhiên, tạo nên sự đa dạng và tính đột phá cho các trận đấu.
Hơn nữa, các bối cảnh cũng biến hóa khôn lường bao gồm rừng rậm, cung điện, khu đô thị, đường hầm dưới lòng đất, thậm chí cả trên không...
Vì thế năm nào nó cũng thu hút vô số người xem từ cả trong lẫn ngoài cộng đồng game thủ.
Quán quân của những năm trước đều là 『Q』.
Mà năm nay trong thời gian đăng ký lại chẳng thấy 『Q』 đâu. Đúng lúc mọi người đều tưởng đối phương sẽ không xuất hiện, thì ai ngờ ID ấy lại tiếp tục góp mặt trong danh sách thi đấu, vừa kịp lúc chốt sổ.
Lại còn lần đầu dẫn theo đồng đội: 『Y』
Ngay khi những người tham gia bước vào đấu trường, thì khung chat cộng đồng đã sắp nổ tung rồi:
[GOAT(1) Q come back rồi anh em ơi! Hu hu hu nhớ anh ấy muốn chết...]
[1] Gốc là thần Q, nhưng mà trong giới game có từ GOAT có nghĩa tương đồng, Greatest Of All Time (GOAT) là cụm từ viết tắt phổ biến, dùng để chỉ một người xuất sắc nhất trong lĩnh vực của họ. Ai trong giới game thủ hoặc giới bóng đá thì chắc cũng biết từ này
[Ể anh ấy lập đội tụi bây ơi? Chẳng phải lúc nào Q cũng chơi solo à?]
[Ha ha, chắc già rồi nên sợ không gánh nổi! Bắt đầu tìm trợ thủ rồi, dù sao cũng nửa năm không tham gia thi đấu offline rồi.]
[Yo~ Nhìn là biết thằng ở trên từng bị GOAT đè ra đánh cho tơi tả, bộ cay à bro. 😗]
...
[Aaaaa xuất hiện rồi!!!]
Trong khu vực chờ của đấu trường mô phỏng, hai bóng người đột nhiên xuất hiện. Với dữ liệu mô phỏng chân thực, diện mạo và vóc dáng của họ hoàn toàn không khác gì ngoài đời.
Kỳ Hòa đeo mặt nạ, đuôi mắt hơi xếch lên, ánh nhìn sắc bén; Diêm Xuyên Bách cũng che mặt, dáng người cao ráo, một đoạn lông mày bị đứt ngang, lộ ra vẻ công kích.
Hai bảng thông tin đồng loạt hiện ra:
[Q (đội 2/5) Trạng thái: sống sót.
Điểm hiện tại: 0]
[Y (đội 2/5) trạng thái: sống sót.
Điểm hiện tại: 0]
Số người tối đa cho mỗi đội là 5, nhưng trừ Kỳ Hòa năm nào cũng solo thì các đội còn lại đều đủ người.
Lúc này, hơn hai mươi đội đã có mặt.
Toàn là những người chơi có thứ hạng cao trong game. Mặc dù khu chờ có cả trăm người nhưng chẳng có mấy ai nói chuyện với ai, ánh mắt của mọi người đều ngấm ngầm đổ dồn về phía Kỳ Hòa và Diêm Xuyên Bách, người xa lạ đứng cạnh cậu.
Hai người thì lại chẳng mảy may để ý, cứ như không xem ai ra gì.
Diêm Xuyên Bách rất có hứng thú chạm vào bảng giao diện, "Đây chính là thực tế ảo à? Còn có cả bảng thông tin nữa chứ, trông thật ghê."
Kỳ Hòa chia sẻ với anh, "Khi em nhìn bảng giao diện của hệ thống cũng có cảm giác giống anh vậy đấy."
Mang hệ thống đi thi thì chẳng khác gì gian lận cả. Thế nên cậu tạm thời cải tạo nó thành hình dạng một con robot hút bụi, để nó ở nhà tự do chạy nhảy.
Đang nói thì chợt nghe bên cạnh vang lên tiếng cười khẩy, "Đến bảng thông tin mà còn chưa từng thấy qua? 'Người mới' này coi bộ cũng mới quá rồi đó."
Hai người quay đầu lại, chỉ thấy một người có mái tóc cam lè.
Kỳ Hòa hơi nheo mắt, lục lọi trong ký ức: Đội này hình như là á quân mùa trước.
Lúc đó cậu tìm được một cái bug trong game, hứng thú chạy đi thử nghiệm, thành ra không kịp xử lý họ, nên mới để họ hớt tay trên, kiếm được thêm vài điểm.
Tên tóc cam vẫn nhìn họ với ánh mắt khiêu khích và chế giễu.
Đúng lúc này lại nghe Diêm Xuyên Bách bên cạnh mở miệng nói, giọng điệu vô cùng khiêm tốn, "Ồ, đây là lần đầu tiên tôi tiếp xúc với cái bảng như thế này đó... Nó có đóng mở được không nhỉ? Của cậu trông thế nào?"
Tóc cam khịt mũi, "Cái đồ hai lúa."
Sau đó, hắn thành thạo mở bảng của mình ra:
[Dạ Kiêu (5/5) trạng thái: sống sót.
Điểm hiện tại: 0]
"Dạ Kiêu à?"
Lông mày Diêm Xuyên Bách hơi nhướng lên, ánh mắt lộ rõ vẻ công kích, khóe môi còn khẽ cong cong, "Tôi nhớ rồi. Các cậu sẽ là đội bị loại đầu tiên với số điểm là '0'."
Dạ Kiêu nghẹn họng! Lúc này mới nhận ra mình bị lừa, hắn nghiến răng nghiến lợi phản bác lại, "Đừng tưởng mày ở chung đội với Q là có thể láo xược nghe chưa!"
Kỳ Hòa gật gật đầu, "Đừng khen tôi mãi như thế, tôi biết mình giỏi mà."
"..."
Đội đối diện lập tức muốn phun lửa!
Khung chat cộng đồng lại bùng nổ một tràng "Ha ha ha":
[ Ha ha ha ha ha ha ha...]
[Điều thú vị nhất khi xem các trận đấu của GOAT Q là ngoài kỹ năng bá vl thì chính là cái miệng của ảnh á. 🤣]
[Cái cậu 'người mới' kia có lai lịch gì thế nhỉ?]
[Chả biết, nhưng bảnh vc luôn ạ. Tiêu chuẩn chọn đồng đội của GOAT là dựa vào mặt tiền và body ngon à? 🫣]
Trong lúc đó tại khu chờ, sau màn khẩu chiến vừa nãy thì các đội khác cũng tạm thời tránh đi, không ai muốn dây vào để tự rước lấy xui xẻo.
Các ánh mắt hoặc cảnh giác, hoặc hiếu kỳ đều đổ dồn về phía họ.
Thời gian khai màn càng lúc càng đến gần.
Màn hình lớn phía trước khu chờ đã sáng lên, giữa sự mong đợi và phấn khích ngày càng tăng trên kênh chat, đồng hồ đếm ngược trên màn hình bắt đầu đếm ngược: [3, 2, 1——]
Vút, toàn bộ đấu trường bị phong tỏa, trận đấu bắt đầu.
Màn hình công bố bối cảnh của lượt này: Cung điện trong rừng.
Tít! Một tiếng, màn hình được tách ra làm hai bên.
Bên trái là khu vực rút [Vũ khí], bên phải là khu vực rút [Kỹ năng], vừa vào đầu game, mỗi người chơi sẽ được chọn một trong hai loại này.
Còn các [Đạo cụ] khác thì phải vào đấu trường tìm hoặc cướp.
Cấp bậc và các loại vật phẩm rút được sẽ là ngẫu nhiên, đối thủ và người xem không thể nhìn thấy nội dung cụ thể bên trong, nhưng họ có thể thấy cấp bậc của hộp [Vũ khí] và hộp [Kỹ năng].
Từ cao xuống thấp lần lượt là: Cam, tím, xanh dương.
Lúc này các đội đã phân công xong, mỗi thành viên đứng vào khu vực rút đồ của mình.
Kỳ Hòa chỉ liếc lên một giây rồi đi thẳng đến khu [Kỹ năng].
Cậu không giao nhiệm vụ cho Diêm Xuyên Bách, nhưng ngay khi vừa đứng vững trước khu [Kỹ năng], bên cạnh lập tức xuất hiện thêm một bóng người ——
Diêm Xuyên Bách cũng bước qua, ngẩng đầu nhìn lên màn hình.
Các ánh mắt ngạc nhiên từ khắp nơi đổ dồn về phía họ, trong đó pha lẫn sự khinh bỉ và hả hê khi người khác gặp họa.
Khung chat lập tức bị chấn động dữ dội:
[Aaaaa gì mà cả hai cùng chọn kỹ năng luôn vậy trời!]
[Đúng là newbie, không có kinh nghiệm gì cả. Hai người có mỗi hai mạng thôi, lỡ cả hai đều rút phải kỹ năng không có tính công kích thì ai sẽ yểm trợ cho ai đây?]
[Toang, GOAT Q lần này chắc sấp mặt rồi.]
[Q ơiiii! Mau kêu đồng đội của anh qua khu "Vũ khí" đi chứ!]
Trước màn hình, Kỳ Hòa vẫn không hề bảo người bên cạnh đổi chỗ.
Khóe môi cậu hơi nhếch lên: Sau khi được ngày tận thế tôi luyện, họ không cần phải chọn [Vũ khí] ngay từ đầu làm gì cả.
"Chiến thôi."
Cậu nói xong thì đưa tay chạm vào.
Vầng sáng lóe lên, một hộp [Kỹ năng] ảo lập tức hiện ra trong lòng bàn tay. Kỳ Hòa mở ra nhìn, lông mày hơi nhướng lên. Diêm Xuyên Bách bên cạnh cũng vừa mới rút xong, anh mở hộp ra xem rồi khẽ bật cười.
Dù người xem không nhìn thấy nội dung nhưng họ vẫn thấy được cấp độ của nó:
Màu xanh, cả hai cái đều là màu xanh dương.
[Kỹ năng] khác với [Vũ khí], vì tính chất siêu nhiên mà nó kèm theo hàng loạt các hạn chế. Nào là thời gian sử dụng, phạm vi, rồi cả số lần dùng.
Mà theo kinh nghiệm chinh chiến qua bao nhiêu mùa giải ——
Màu xanh dương: Hoặc là loại "cứu mạng"[2], hoặc là đồ dùng một lần.
[2] Gốc 狗命 dịch là mạng chó, là cách nói lóng trong game TQ,
chỉ mạng sống mong manh, kiểu "giữ được mạng trong gang tấc" hay "thoát chết trong gang tấc".
[...Cả hai đều là kỹ năng màu xanh ư???]
Cả khung chat đều sững sờ. Hai giây im lặng trôi qua:
[Vcl ạ!!! Mới màn đầu mà đã nát bét thế này rồi!!!]
Trong sân, Kỳ Hòa đã lắp xong kỹ năng.
Khóe môi cậu cong nhẹ, thu ánh mắt về. Sau đó cậu và Diêm Xuyên Bách, một trước một sau, bước ra khỏi khu chờ:
"Quất thôi."
.
Lời tác giả:
Kỳ Hòa: Trở về sân nhà sau tận thế, tui đã trở nên mạnh mẽ hơn! 💪😎
Diêm Gà Hấp: 😘😘😘
*CSl.B: Đấu trường kích thích kiểu cyberpunk đó, tôi bịa thôi nên không cần để ý đâu nhé~ 🫶