64. Chương Cuối: Hạnh Phúc Viên Mãn

Hết Cách Rồi, Tự Biên Tự Diễn Thôi

Chương Cuối: Hạnh Phúc Viên Mãn

Hết Cách Rồi, Tự Biên Tự Diễn Thôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi cuộc thi kết thúc, phải hai ngày sau họ mới về đến nhà.
Vừa đẩy cửa bước vào, cả căn phòng bỗng chốc bừng sáng. Kỳ Hòa đứng ở hiên nhà, cất tiếng hỏi: "Anh có biết thứ gì có thể lấp đầy cả căn phòng chỉ trong một giây không?"
Diêm Xuyên Bách đứng cạnh bên, đáp lời: "Là ánh sáng."
"Đúng vậy."
Kỳ Hòa hài lòng lướt mắt quanh phòng khách một lượt, mọi ngóc ngách đều sáng bừng và sạch bong. "Hào quang vô địch của chúng ta đã thắp sáng cả căn nhà rồi nè."
Đúng lúc này, một tiếng 'ò ò' vang lên từ dưới chân. Con robot lau nhà 'cạch' một tiếng dừng lại, trên màn hình của nó hiện lên một đôi mắt cá chết, kèm theo giọng nói: "Là con này dọn đấy."
"..." Kỳ Hòa làm như không có chuyện gì, bước vào trong. Cậu liếc nhìn đồng hồ đếm bước rồi nói: "Di chuyển hơn 30.000 bước lận à, mày vất vả rồi."
"Hòa Hòa."
Diêm Xuyên Bách đóng cửa lại, bước vào trong.
Hệ thống lại 'ò ò' chạy theo sau. Sau khi tài nguyên ở thời tận thế được phục hồi, nó đã được cải tạo và trang bị thêm máy phát giọng nói mô phỏng, giờ đây đã có thể giao tiếp trực tiếp với họ.
Kỳ Hòa đi thẳng đến bàn trang trí, đeo lại chiếc nhẫn đôi đang đặt tạm trên đó.
Ngay lập tức, một bóng người phủ xuống từ phía sau. Một cánh tay luồn qua khuỷu tay cậu, đeo nốt chiếc nhẫn còn lại vào tay cậu. Sau đó, thuận thế siết chặt và ôm trọn vòng eo cậu.
Diêm Xuyên Bách rũ mắt nhìn xuống. Ngón tay thon dài của Kỳ Hòa được bao quanh bởi chiếc nhẫn tựa như một lớp băng mỏng lấp lánh, anh hơi híp mắt lại:
"Lúc lên nhận cúp, anh cứ thấy thiếu thiếu gì đó."
Kỳ Hòa lập tức hiểu ẩn ý của anh, vội vàng nói: "Đây là trận đấu đánh dấu cột mốc em trở lại, cũng là trận đầu tiên anh ra mắt... Dù là khán giả hay giới chuyên môn, tốt nhất vẫn nên để họ tập trung vào thành tích của chúng ta trước đã."
Diêm Xuyên Bách tức khắc được vuốt xuôi. Nhưng rồi ánh mắt anh lại tối dần: "Ừ... Ai bảo em được nhiều người chú ý đến vậy chứ."
Kỳ Hòa an ủi anh: "Rồi anh cũng sẽ được nhiều người chú ý thôi mà."
Diêm Xuyên Bách khựng lại một chút.
Hệ thống 'ò ò' chạy vòng quanh chân họ. Diêm Xuyên Bách im lặng một giây rồi mới khẽ khàng nói: "Khi nào thì em mới có thể thay đổi cái lối tư duy hơn thua này vậy hả?" Anh càng hạ thấp tông giọng: "...Ý là anh đang ghen đó."
Kỳ Hòa bừng tỉnh, nghiêng mặt ngửa đầu lên ra hiệu. Diêm Xuyên Bách lập tức cúi xuống hôn nhẹ lên môi cậu một cái. (?)
"Cứ từ từ thôi, đây cũng là một phần của chiến thuật." Kỳ Hòa nói xong thì vỗ vỗ tay anh: "Đi thôi. Cất đồ rồi ra ngoài ăn nào."
.
Trong lúc đó.
Đúng như Kỳ Hòa dự đoán, vô vàn cuộc thảo luận từ nhiều nền tảng và diễn đàn đang bùng nổ, sôi sục. Mùa giải "CSL.B thực tế ảo" năm nay đã trở thành chủ đề nóng hổi, được bàn tán rôm rả như một củ khoai lang nóng vừa thổi vừa ăn:
[Trận đấu offline đầu tiên sau khi『Q』trở lại, anh ấy thắng mà không chừa đường sống luôn mọi người ơi!]
[Xem lại những pha ấn tượng của tân binh『Y』.]
[Lần đầu lập đội hai người...]
[『Q』tuyên bố về sau đều sẽ là đội hình hai người...]
Giữa vô vàn chủ đề khác nhau, vô số từ khóa cũng thuận thế vọt lên xu hướng, nào là "Cao thủ cấp thần, tân binh chước quỷ", "Kẻ 0 điểm bị loại", rồi thì "Nghi lễ hiến tế đội bạn", "Chiến thuật đẳng cấp 0 giao lưu", đủ thứ chuyện trên trời dưới đất...
Mà giữa làn sóng thảo luận rầm rộ ấy, lại xuất hiện một dòng chảy nhỏ đang len lỏi nở rộ:
[Tổng hợp hint của『Q-Y』 | Ai cùng gu thì hãy vào đây nhé.]
"Chủ thớt có gu! Thật sự quá có gu rồi!"
"Á á á tìm được chỗ đu rồi, tôi mê mẩn đến mệt nghỉ luôn đó cả nhà ơi. Rõ ràng hai người nói với nhau còn chưa tới 5 câu, vậy mà tôi đã mê mẩn đến tận nóc rồi. [hít oxy]"
"Chính vì chưa tới 5 câu nên mới càng thơm ngon đó bà ơi!"
"Có ai thấy gương mặt Y khi đứng trước GOAT lộ rõ vẻ 'Hãy khen anh đi' không? Còn cả ánh mắt lúc họ lên nhận giải nữa, có bà nào để ý không? [phóng to ảnh]"
"Nhìn là biết Y cũng thuộc dạng cực phẩm đó nha, quá xứng đôi luôn!"
Giữa khu thảo luận không ngớt của vòng tròn nhỏ này, cũng có vài ý kiến phản đối:
"Đừng có ôm GOAT chạy vội, đừng ghép CP lung tung nữa mấy bà."
"Tự vui vẻ trong sân nhà thôi, chứ mà múa máy trước mặt chính chủ thì coi chừng đấy."
Trong đó có một ID đặc biệt gay gắt nhất.
[Chim No.1]: Ship cái gì mà ship? Hint đâu mà hint? Biết bao nhiêu đội mà sao mấy người cứ ghép CP bừa bãi vậy hả?
[Chim No.1]: Q chỉ đang hướng dẫn một người mới thôi, đây là một thỏa thuận đôi bên cùng có lợi biết chưa hả? Nói thật thì cái tên Y kia lên hình có được bao nhiêu đâu, cũng chẳng được tính là 'tân binh chước quỷ' cái gì hết.
...
[Chim No.1]: Tóm lại tôi chẳng thấy hint hủng cái gì cả! Đừng mang cái sự dơ dáy ấy vào giới game của chúng tôi!
Cứ thế, vòng tròn nhỏ ấy đã bắt đầu dấy lên một trận gió tanh mưa máu.
Nhưng ai ai cũng biết『Q』xưa nay chỉ tập trung vào việc thử nghiệm game và thi đấu, chẳng màng danh tiếng gì hết. Cái gọi là "fandom" thậm chí còn từng bị chính miệng Q chỉnh cho một trận nhớ đời, thế nên cộng đồng người hâm mộ của Q đều rất có nề nếp và trật tự. Dù có tiếng nói trái chiều thì cũng không gây ra ảnh hưởng gì quá khích. Chỉ có điều là mức độ bàn tán đang lan ra từng chút một hệt như gợn sóng mà thôi...
.
Ở bên này, hai người ăn xong rồi về nhà.
Cả hai tắm rửa vệ sinh xong xuôi rồi nằm dài trên giường, người ngợm ai nấy đều sạch sẽ, khoan khoái và dễ chịu.
Kỳ Hòa tựa vào đầu giường, tiện tay lướt máy tính bảng một chút: "Đã có công ty game và các nhà tài trợ để lại lời nhắn rồi này, họ hỏi cách thức liên hệ với anh đó. Trận đầu ra mắt mà đã được như thế này rồi, sau này anh cũng có thể tham gia nhiều sự kiện và giải đấu hơn."
Diêm Xuyên Bách vòng một tay qua eo cậu, đồng thời tì cằm lên vai cậu, tùy ý liếc qua màn hình một cái: "Ừm, anh sao cũng được."
Cái tay đang lướt của Kỳ Hòa hơi khựng lại một chút: "...Nếu anh không thích thì có thể làm cái khác cũng được. Mấy cái thi đấu này nọ cứ xem như để giải trí thôi."
Diêm Xuyên Bách hơi híp mắt lại đầy nguy hiểm: "Sao lại không thích? Được lập đội với em thì anh có gì mà không thích? Em đã tuyên bố sau này là đội hai người rồi, nếu không lập đội với anh thì em tính lập đội với ai hả?"
"..." Kỳ Hòa đã quá quen với kiểu bướng trên 'giường' này của anh: "Anh thích là được." Cậu thành thạo vuốt ve người kia: "Ý của em là anh cũng sẽ rất giỏi ở những mảng khác nữa."
Tiếng 'ò ò' bỗng lượn lờ quanh mép giường, sau đó trượt vào bên trong lau dọn. Nó bật kênh chat riêng lên, lạnh lùng phun một câu: [Với cái mặt dày có lấy xà beng ra cạy cũng không ra này của anh ta, thì làm gì mà chẳng thành công kia chứ.]
"..." Kỳ Hòa.
Diêm Xuyên Bách nghe thấy tiếng động bên dưới thì ngừng nói, ánh mắt rơi xuống nó vài giây. Ngay sau đó, anh cầm điều khiển lên bấm nút một cái. Robot lau nhà 'vút' một cái, chở cả hệ thống ra ngoài. Cửa phòng ngủ thông minh nửa giây sau 'cách' một tiếng đóng lại!
Hệ thống: [?]
Kỳ Hòa: "?"
Diêm Xuyên Bách rất tự nhiên nói: "Em không 'dạy' AI là buổi tối không được phép vào phòng ngủ chính à?"
"...Nó chỉ là AI thôi mà."
Bên tai vang lên tiếng cười lạnh, khí thế như đánh dấu lãnh địa.
Yên lặng một lát, Diêm Xuyên Bách bỗng nói: "Anh sẽ cố gắng kiếm thêm tiền."
Chủ đề bị bẻ lái quá nhanh, Kỳ Hòa ngạc nhiên: "?"
Diêm Xuyên Bách bình thản đáp: "Sau đó sẽ mua luôn căn ở bên trên." Căn hộ này thuộc một dự án mới, giá cả phải nói là rất đắt đỏ. Cho nên vẫn còn vài căn chưa có chủ, mà khéo thay, căn ở tầng trên vừa đúng lúc cũng đang để trống.
Kỳ Hòa lập tức nghĩ tới hình ảnh tầng 28, 29 trước đây: "Anh định thi thoảng sẽ ở riêng à?"
Ánh mắt Diêm Xuyên Bách tối sầm xuống: "Hệ thống vất vả rồi, anh muốn tặng cho nó một căn thôi."
...Thì ra là định cho hệ thống dọn ra ở riêng! Kỳ Hòa đứng hình một giây, như thể phát giác ra điều gì đó. Cậu cảnh giác bật dậy! Nhưng cánh tay sau eo đã phục kích sẵn từ lâu, một phát kéo cậu trở về ngay lập tức ——
Diêm Xuyên Bách rũ mắt đè cậu xuống: "Người chơi Y, kích hoạt cạm bẫy."
"...." Kỳ Hòa vội vàng chống tay lên vai anh: "Khoan đã, ưm!"
Một nụ hôn bị kìm nén đã lâu phủ xuống môi cậu, xen lẫn hơi thở nóng hổi: "...Anh nhịn lâu lắm rồi đấy."
Lực chống đỡ nơi vai dần yếu đi.
Kỳ Hòa khép mắt lại, cùng anh dây dưa hồi lâu. Đến khi hốc mắt dần ươn ướt, cậu mới chợt nhớ ra một chuyện: "Còn chưa có đồ nghề." Người phía trên khẽ nhích tay một cái, lôi từ tủ đầu giường ra: "Anh có."
"?" Từ lúc nào vậy chứ? Trong đầu Kỳ Hòa lóe lên một ký ức: Hình như lúc nãy khi ra ngoài ăn tối, họ có đi ngang một cửa hàng thì phải, lúc ấy Diêm Xuyên Bách bỗng biến mất năm phút chẳng biết đã đi đâu. Cậu khẽ hít sâu một hơi rồi thở ra cực khẽ: Với năng lực quan sát và hành động nhanh gọn thế này, quả nhiên thượng tướng làm gì cũng đều có thể thành công hết.
"Em lại thả hồn đi đâu đấy?" Diêm Xuyên Bách bất mãn cắn nhẹ vành tai cậu, kéo cậu về lại với thực tại.
Kỳ Hòa hoàn hồn, vừa định lật mình thì ——
Một cảm giác lành lạnh đã rưới lên trên.
"...Bây giờ không còn giống như thời tận thế nữa, không có siêu năng lực hỗ trợ nên em có thể sẽ hơi vất vả một chút, tạm thời cứ như vậy trước nhé." Kỳ Hòa trợn tròn mắt, còn chưa kịp cúi xuống nhìn thì nửa giây sau hàng mày đã nhíu lại! Môi trên mím chặt môi dưới: Cậu cảm nhận được rồi. Cậu thở hổn hển một hơi, bấu chặt lấy cánh tay ở bên hông, nghiêng đầu gọi một tiếng: "Diêm Xuyên Bách."
Những nụ hôn vỗ về rơi xuống vành tai, xuống gáy cậu. Mang theo một cảm giác an toàn bao phủ lấy cậu, khiến cậu vô thức thả lỏng theo: "...Anh đây."
Kỳ Hòa dần dần thả lỏng rồi mở rộng ra.
Đèn phòng mờ tối.
Hàng mi bị thấm ướt và gương mặt thanh tú được phủ lên một lớp ánh sáng mềm mại. Giữa lúc đôi mày giãn ra, một bàn tay đã rời đi.
Mặc dù thời hiện đại không có siêu năng lực nữa, nhưng may mắn là cái gì cũng có đủ.
Diêm Xuyên Bách chống người dậy, vừa thành thạo vừa vụng về đổi sang tư thế mới. Tầm mắt anh cụp xuống, mấy mươi năm cũng như một ngày, sự chiếm hữu và yêu thương kia chưa bao giờ tàn phai: "...Nhận tất cả của anh nhé Kỳ Hòa."
Kỳ Hòa khẽ gật đầu, một tay siết chặt ——
Tấm rèm lụa bên cửa khẽ đong đưa, tầm nhìn mờ dần đi trong vầng sáng mông lung từ dải đèn LED.
.
Cuộc sống dường như quay trở lại như trước, bất kể là ở "phương diện" nào cũng vậy. Hai người sống chung với nhau, mỗi ngày đều ra vào cùng một chỗ. Diêm Xuyên Bách cũng không bỏ lỡ cơ hội đến từ "một trận thành danh" kia, thường xuyên tham gia các thể loại game thi đấu online và offline.
Là một "tân binh", anh đã có một màn ra mắt đầy ngoạn mục trong giới game thủ.
Kỳ Hòa trước đây luôn làm việc một mình, đi đâu cũng chỉ có một người mà thôi. Bây giờ có thêm Diêm Xuyên Bách nữa, nên cậu dứt khoát lập luôn một studio lấy tên là『Q-Y』. Studio mang tên của cả hai đã được thành lập, tạo ra những gợn sóng ngày càng lớn trong ngành, đồng thời thuận tiện đánh bóng tên tuổi cho riêng mình.
Chỉ mới vỏn vẹn ba tháng, Diêm Xuyên Bách đã nhận được vô số lời mời từ các nhà tài trợ lớn. Kỳ Hòa vì có "tiền sử đột tử" nên bị bắt giảm bớt một phần công việc. Cho nên phần lớn thời gian Diêm Xuyên Bách còn bận rộn hơn cả cậu, lúc này cậu đang nghỉ ngơi ở nhà, dưới chân là robot lau nhà đang lượn lờ loanh quanh.
Hệ thống xỉa xói nói: "Hòa Hòa, cuối tuần mà anh ta cũng không thèm ở bên ngài." Kỳ Hòa chẳng mấy để ý, tiếp tục lật sách như không có chuyện gì: "Diêm Xuyên Bách phải đi kiếm tiền mà. Đàn ông lúc nghiêm túc là quyến rũ nhất đấy."
"Kiếm nhiều tiền để làm gì chứ, ngài vốn đã giàu sụ rồi mà. Đồng hành cạnh ngài mới là lời tỏ tình lâu dài nhất~ Giống như tôi đây—"
"Mày là linh vật."
Kỳ Hòa liếc nó một cái đầy trìu mến, rồi nói tiếp: "Diêm Xuyên Bách bảo anh ấy kiếm tiền là để mua cho mày một căn hộ đó."
"?" Robot lau nhà khựng lại một giây, nhạy bén nhìn thấu được ý đồ ấy: "Anh ta chỉ muốn độc chiếm ngài thôi!"
Cạch, cửa lớn bất ngờ mở ra. Diêm Xuyên Bách về rồi, giọng oang oang của nó chưa kịp thu lại, toàn bộ đều lọt vào tai anh. Anh ngước mắt lên nhìn hệ thống, hai bên im lặng một lúc rồi anh đóng cửa lại bảo: "Lại đây." "?" Hệ thống lập tức nín thở: [Hòa, tên này muốn giết tôi.]
Tiếng 'ò ò' chậm rãi bò tới.
Rầm, túi đồ được đặt xuống bàn.
Diêm Xuyên Bách lấy ra một mô hình robot phiên bản giới hạn cực kỳ hiếm thấy, đây là giải thưởng mà anh vừa giành được trong một cuộc thi mới đây. Anh nhẹ nhàng bâng quơ nói: "Tặng cho mày một cái ngoại hình mới đấy."
Thân giáp đứng sừng sững trên mặt bàn, đường nét vừa mượt mà vừa mạnh mẽ, những góc cạnh sắc sảo hòa cùng lớp sơn bạch kim phản chiếu tia sáng lạnh lẽo. Đặc biệt là khi thay đổi góc nhìn, trên bề mặt của nó còn loáng thoáng hiện ra sắc màu biến ảo tựa như những vì sao trên trời.
Mấy dòng code của hệ thống giật đùng đùng: "!!!!!!!!!!"
Kỳ Hòa: "..."
Diêm Xuyên Bách nhấc nó lên: "Để tao thay cho mày."
Hệ thống mừng như điên mà nhảy múa loạn xạ: "Ba ba ba ba ba ba!"
Kỳ Hòa: "..."
Diêm Xuyên Bách vừa thay vừa giải thích cho nó: "Cái này còn bay được nữa đó nha, là loại phản lực hơi bị xịn."
Hệ thống hoa cả mắt chóng cả mặt, đã chẳng biết trời đất phương nào: "Aaaaa..."
Kỳ Hòa: "..."
Chỉ mất 30 phút anh đã thay xong cái vỏ cho nó. Hệ thống cuối cùng cũng được toại nguyện, nhảy nhót khắp nơi trong phòng, trông nó tràn đầy sức sống như một con ngựa non háu đá vậy. Đối với cái ý đồ muốn độc chiếm "ký chủ" của ai đó, nó đã hoàn toàn quẳng ra sau đầu rồi, mọi lời oán trách đều bị quét sạch không còn sót một mống!
Diêm Xuyên Bách đi đến ngồi xuống bên cạnh Kỳ Hòa.
Kỳ Hòa gấp sách lại, nhìn anh mấy giây rồi cảm thán một câu: "...Anh dỗ con nít cũng khéo ghê ha."
Diêm Xuyên Bách từng bước tính toán, đương nhiên cũng không quên mục tiêu: "Còn lâu mới mua được nhà nên anh sẽ cố gắng hơn."
.
Khi độ nổi tiếng của họ càng lúc càng tăng cao, nhóm fan CP nhỏ bé ngày nào giờ cũng đã lớn mạnh theo từng ngày. Thậm chí còn có người vốn không theo dõi giới game, nhưng sau khi xem video trận đấu của hai người thì đều không nhịn được mà "lên thuyền" ngay và luôn: —— Là hai người họ bắt cóc tôi lên thuyền!
Cùng sở hữu ngoại hình nổi bật, cùng tài trí hơn người, họ phối hợp với nhau một cách nhịp nhàng và ăn ý mà chẳng cần phải nói ra lời nào. Chưa hết, giờ họ còn mở studio chung, nghe nói ngày nào cũng đi ra vào cùng nhau nữa.
Nhưng điều thực sự đã làm dấy lên cơn sóng dữ, chính là bức ảnh do một cư dân mạng tình cờ bắt gặp hai người họ đăng lên. Trong bức ảnh không mấy rõ ràng ấy, có thể thấy cả hai đều đang đeo cùng một kiểu nhẫn giống nhau.
"Á á á á cái gì đây!?"
"Không thể nào, CP tôi ship bừa lại thành đôi thật hả!!"
"Là nhẫn đôi đó quý vị ơi! Chốt kèo luôn, giờ hai người này khó mà chối là không có gì lắm nha!!!"
"Tôi đã bảo rồi mà! Sao Q có thể tự dưng đi hướng dẫn 'tân binh' được? Có khi nào đây là một lời thông báo gián tiếp công khai không?!"
Giữa bầu không khí ăn mừng tưng bừng như ngày hội ấy, một số fan only vẫn cứng đầu cứng cổ kéo cả đàn qua cãi nhau ì xèo. Nhất là cái ID vẫn luôn cố chấp từ đầu đến cuối buổi kia.
[Chim No.1]: Nhẫn đôi cái gì hả? Chỉ là nhẫn đại diện cho studio thôi.
[Chim No.1]: Q chỉ biết cắm đầu vào sự nghiệp thôi nha mấy đứa kia!!!
...
Nhưng chẳng mấy chốc, một số cư dân mạng tinh mắt đã mò ra manh mối từ những lần phát ngôn trước đây, địa chỉ IP, danh sách người theo dõi và thời gian hoạt động của ID đó:
"Ê ê ê... Mấy bà ơi, tên này nghi là clone của Dạ Kiêu lắm."
"Ha ha ha ha ha từ từ đã, ê hình như đúng là Dạ Kiêu thật nè!"
"Từ fanti thành fan only, xong giờ lại bị suy sụp khi thấy 'bạn gái thật' của idol."
"Còn bị 'bạn gái thật' sút bay với quả trứng ngỗng nữa chứ, một trận mà suy sụp đến hai lần luôn. 🤣"
"Ha ha ha ha ha ha ha ha!!"
Màn drama của năm vừa mới bùng nổ, vậy mà không khí trong khu bình luận lúc này lại đột nhiên bị bẻ ngoặt, bị biển "ha ha ha ha" nhấn chìm.
Mà ID ấy cũng mặc kệ việc mình bị lộ hay chưa, vẫn bướng bỉnh đốp chát: "Tất cả đều là ảo tưởng của mấy người thôi!"
Đúng lúc này, toàn bộ nền tảng và diễn đàn đồng loạt hô lên: "Ôi thôi chết!"
"Mau qua xem tài khoản mạng xã hội của GOAT Q đi kìa!"
"Cả Y nữa ——"
Trên mạng xã hội, avatar của『Q』đã thay đổi. Một chiếc nhẫn với độ phân giải sắc nét cao, bên trên có một đóa hoa tuyết long lanh lấp lánh, hướng về góc phải bên dưới trông như có một chữ "Q" in hoa. Mà avatar của『Y』cũng đồng thời thay đổi. Một bàn tay thon dài với khớp xương rõ ràng đích thị là của Y, đang làm dấu chiến thắng, như thể khoe khoang với cả thế giới, bên trên chính là chiếc nhẫn cùng kiểu với người kia.
Mọi người:!!!!?????
Tài khoản chính của Dạ Kiêu: Đệt.
Fan CP hoàn toàn phát cuồng: "A a a a a!!!!"
"『Q』,『Y』999999!!!"
"CP tôi ship là thật! À đâu, không phải ship nữa, là CP thật đó trời ơi!! 🌹🌹🌹"
"Nhẫn đôi! Chắc là đã cưới rồi đúng không! Đúng không! 🎉🎉🎉"
.
Kỳ Hòa tùy ý lướt vài cái, rồi đăng xuất khỏi mạng xã hội. Ánh mắt Diêm Xuyên Bách vẫn dán chặt vào đó: "Anh còn chưa xem họ nói gì mà." Kỳ Hòa vuốt vuốt đầu anh: "Tất nhiên đều là lời chúc phúc rồi."
Hai người lúc này đang ngồi trên sô pha.
Hệ thống kể từ khi được lắp vỏ ngoài mới, nó đã tìm lại được tình yêu mà nó dành cho "nam chính" rồi. Tâm trạng của nó bây giờ đang rất tốt, trên khuôn mặt siêu ngầu của nó tự động đổi thành ID của họ, thay dấu "-" bằng chữ "v". Như một cái nháy mắt tràn đầy sự sung sướng: [QvY] Nó đã hoàn toàn quên mất mình là ai, thậm chí thở phì phì bắt đầu lau cửa kính, cất cao giọng ca tụng:
"Bách Bách Hòa Hòa, trăm năm hạnh phúc~"
"Bách Bách Hòa Hòa, trời sinh một cặp~"
Kỳ Hòa nhìn qua: "Anh thấy chưa, ngay cả AI cũng nghĩ vậy đó." Diêm Xuyên Bách vui vẻ chấp nhận, quay sang nắm tay cậu. Ánh nắng mặt trời rực rỡ rọi thẳng qua cửa kính, phản chiếu những bóng người nhỏ bé đang bận rộn ở bên ngoài. Trên ghế sô pha, hai chiếc nhẫn đôi đan vào nhau, tỏa ra từng tia sáng lấp lánh lung linh và vĩnh hằng. "Đúng vậy, ai nấy đều thấy, không cần phải nói gì thêm."
—Hết rồi—
**Lời tác giả:**
Toàn bộ truyện đã kết thúc, cảm ơn mọi người đã đồng hành!
🎉
"Gia đình ba người" sẽ tiếp tục cuộc sống hạnh phúc của họ.
Diêm Gà Hấp: Cảm ơn, cảm ơn tất cả lời chúc phúc của mấy bà nha.
😚😚🌹🌹
Hòa Hòa:
😼