20. Chương 20: Ngoại truyện – Phút yếu lòng

Hiểu Lầm Kẻ Thù Là Chồng Yêu

Chương 20: Ngoại truyện – Phút yếu lòng

Hiểu Lầm Kẻ Thù Là Chồng Yêu thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

[Ngoại truyện 1]
Kỳ mẫn cảm của tôi đến bất ngờ, lại trùng khớp đúng vào lúc Hạ Trầm Nguy đang trong giai đoạn nhạy cảm.
Sáng thức dậy, đầu óc choáng váng, thân nhiệt hơi cao. Tôi tưởng mình chỉ bị cảm thông thường nên còn uống thuốc. Mãi đến chiều tối, khi sau gáy nóng rát, pheromone trào ra, toàn thân như bị lửa thiêu đốt, tôi mới nhận ra mình đã mẫn cảm.
Hạ Trầm Nguy vừa bước vào phòng đã ngửi thấy hương thơm tràn ngập không gian, cùng lúc đó, pheromone lạnh sắc bén của Alpha cũng ập tới.
Tình trạng của anh ấy cũng không khá hơn, đôi mắt vốn điềm tĩnh bỗng bừng lên ngọn lửa nóng.
“Trầm…”
Tên vừa gọi chưa xong, môi đã bị anh ấy chặn lại. Tôi không chịu thua, ngẩng đầu đáp lại nụ hôn như đang tranh giành.
Không nhớ nổi đã vào phòng ngủ thế nào.
Quần áo bị cởi ra, da thịt trần trụi tiếp xúc với không khí khiến tôi rùng mình, nhưng chẳng mấy chốc đã bị hơi nóng nhấn chìm.
Đồng tử co rút, tầm nhìn mờ ảo. Trong ánh mắt lờ mờ, tôi nhìn thấy đuôi mắt Hạ Trầm Nguy ửng đỏ.
Thèm khát nặng nề, tôi cố sức vòng chân ôm lấy eo anh ấy, đón lấy từng đợt sóng dữ dội.
Tựa như đông giá và xuân hồng đang va chạm trong từng nhịp thở, tuyết chưa tan lướt nhẹ qua vị ngọt trong nhụy hoa anh đào.
Căn phòng ngập tràn mê tình.
Kỳ mẫn cảm của Alpha kéo dài suốt ba ngày, phần lớn thời gian đều là anh ấy ôm lấy tôi mà quậy phá khắp mọi ngóc ngách trong nhà.
Thậm chí còn dụ tôi mặc những "bộ đồ" kỳ quặc từng mua, rồi lại giật rách, phá hỏng.
Lần này thật sự là… trời đất không còn khái niệm.
---
[Ngoại truyện 2]
Hạ Trầm Nguy vắt chéo chân tựa vào chiếc ghế lô khuất trong bóng tối, ly rượu trong tay phản chiếu ánh băng lạnh.
Anh nhàm chán lắc ly, chẳng buồn tham gia vào những trò nhạt nhẽo xung quanh.
Bỗng nhiên, một giọng nói quen thuộc vang lên, xuyên qua tiếng nhạc ồn ào mà vọng thẳng vào tai Hạ Trầm Nguy.
—"Dính người thế, chi bằng nhốt vào góc bắt chuột luôn cho rồi.”
Anh giật mình thẳng lưng ngay lập tức.
Ngẩng đầu nhìn, bắt gặp bóng dáng quen thuộc. Omega với gương mặt tinh xảo ngẩng cằm, đầy chán ghét nhìn Alpha đang tán tỉnh. Gã Alpha to lớn kia không biết xấu hổ, còn nở nụ cười tự cho là quyến rũ: “Cay vậy à? Tôi thích.”
“Bé cưng, ít nhất cũng cho tôi một cơ hội theo đuổi chứ?”
Dứt lời, gã còn cố tình dùng giọng mềm mại lả lướt.
Dư Thù khẽ nhếch môi, lạnh nhạt đáp: “Được thôi, theo được thì có thưởng.”
Hạ Trầm Nguy nhíu mày.
Chỉ thấy gã Alpha càng cười đắc ý, gặng hỏi: “Thưởng gì?”
Dư Thù ngẩng đầu, nét ghê tởm hiện rõ trên mặt. Đôi môi hồng khẽ nhả ra từng chữ:
“Thưởng cho cái lễ truy điệu.”
Mặt Alpha tái mét.
Hạ Trầm Nguy thu lại tầm mắt, ngón tay gõ nhẹ lên ghế, tâm trạng bỗng nhiên khoan khoái hẳn.