Năm đầu tiên trên cương vị cố vấn tiến sĩ, Đới Lam tưởng chừng đã chạm đến đỉnh cao sự nghiệp, nhưng cũng chính là lúc anh rơi vào vực thẳm của trầm cảm, mang trong mình ý định từ bỏ cuộc sống. Thế rồi, một tia sáng xuất hiện – Tống Ý, vị bác sĩ khoa Tâm thần với vẻ ngoài lạnh lùng nhưng lại sở hữu nụ cười khiến Đới Lam không ngại ngần tìm cớ tái khám, chỉ để được ngắm nhìn anh. Bị căn bệnh giày vò đến tận cùng, nhưng tình yêu lại chớm nở. Liệu tình yêu có thể là liều thuốc chữa lành cho một trái tim tan vỡ, hay chỉ là một "hiệu ứng giả dược" đầy hoang đường? Hành trình chữa lành đầy gian nan của Đới Lam sẽ được miêu tả tỉ mỉ, từ những cơn phát bệnh dữ dội tưởng chừng không lối thoát, đến quá trình khám chữa bệnh đầy thử thách. Dù có hung hăng hay thê thảm đến mấy, anh sẽ không làm hại bất cứ ai, chỉ là một kẻ đang vật lộn với chính mình. Đới Lam là một thiên tài với chỉ số IQ và EQ cao ngất, một phần tử trí thức phúc hắc, độc miệng khi tỉnh táo. Thế nhưng, khi cơn bệnh giày vò, anh lại biến thành một kẻ điên đáng thương, hung hăng, nóng nảy và chìm đắm trong chủ nghĩa hư vô. Trong khoảnh khắc yếu đuối nhất, lời tỏ tình của anh lại thốt ra một cách "hung tợn": "Trước khi chết đi, tôi có thể hôn em một chút không?" Tỉnh táo trở lại, anh tự mắng mình bằng sự ghê tởm: "Tôi đúng là một tên thần kinh!" Không hề có kỹ năng yêu đương, Đới Lam chỉ biết "bán thảm" bằng tất cả sự chân thật và tuyệt vọng. Ngay cả trong những giây phút quấn quýt triền miên, trên nền đất lạnh lẽo, anh vẫn gằn lên lời yêu thương đầy chiếm hữu: "Tống Ý, tốt nhất em nên thật lòng yêu tên điên này." Một giáo sư đại học mắc trầm cảm, suy sụp nhưng vẫn phúc hắc (Đới Lam – công) và một bác sĩ tâm thần "mặt lạnh tâm nóng" (Tống Ý – thụ).