Chương Uẩn Nghi chưa bao giờ biết đến từ "chùn bước". Cô gái ấy sinh ra để chinh phục: mục tiêu đã định, nhất định phải đạt; điều mình khao khát, tuyệt đối không buông tay.
Vậy nên, khi trái tim cô bất ngờ loạn nhịp trước ánh mắt sắc sảo, cử chỉ điềm tĩnh của Chu Đình Tắc – đối tác khó ưa nhưng đầy mê hoặc – Chương Uẩn Nghi không hề do dự. Cô quyết định: tiến tới.
Lần đầu gặp gỡ, Chu Đình Tắc trong mắt cô chỉ là một "đối thủ" cần được "chỉnh đốn", một người cô muốn "trèo lên đầu hô mưa gọi gió" để áp đảo. Ai ngờ, sau này cô thật sự "trèo lên đầu anh", nhưng theo một cách hoàn toàn khác – nồng nàn và ngọt ngào hơn gấp vạn lần.
Chu Đình Tắc không phải hình mẫu lý tưởng mà Chương Uẩn Nghi từng vẽ ra. Anh chỉ đơn giản là người đàn ông vô tình khuấy động cả một vùng trời cảm xúc trong cô, khiến mọi toan tính bỗng trở nên vô nghĩa.
Nhiều năm sau, khi tình yêu đã đơm hoa kết trái, Chu Đình Tắc bất chợt nhắc lại chuyện cũ:
"Anh nghe nói, trước đây em muốn trèo lên đầu anh để hô mưa gọi gió à?"
Chương Uẩn Nghi, nhìn cơ bắp săn chắc ẩn hiện dưới lớp áo choàng tắm lỏng lẻo của anh, ngượng ngùng đáp: "Em đùa thôi mà!"
Anh khẽ nhướng mày, giọng trầm ấm đầy ẩn ý: "Anh thì lại không đùa đâu."
Đây không phải câu chuyện "nữ theo đuổi nam" thông thường, mà là màn đấu trí, vờn bắt đầy mê hoặc giữa hai trái tim trưởng thành. Họ là những tinh anh trong giới hào môn và công sở, ngang tài ngang sức, kẻ tám lạng người nửa cân, mỗi bước đi đều ẩn chứa sự tính toán nhưng cũng không kém phần si mê.
Tình yêu của họ diễn ra chậm rãi, nhẹ nhàng như một bản tình ca, ngọt ngào và dễ chịu. Cả hai đều là mối tình đầu của đối phương, bởi lẽ tuổi trẻ của họ chỉ dành trọn cho sự nghiệp và những hoài bão lớn lao. Người sống, ắt phải có chí lớn – chí lớn không chỉ để lập nghiệp, mà còn để chinh phục trái tim mình khao khát.
Truyện Đề Cử






