Trên lễ đường, ngay khi MC vừa dứt lời mời chú rể trao nụ hôn cho cô dâu, một bóng dáng bất ngờ lao tới. Nụ hôn ấy không dành cho tôi, mà đặt lên má Giang Thời Nghiên – từ cô bạn thân thanh mai trúc mã của anh. Anh không hề né tránh, ngược lại còn ân cần xoa đầu cô ta, cất giọng dỗ dành dịu dàng đến lạnh người: "Mai Mai ngoan, đừng nghịch nữa."
Cả khán phòng lặng phắc, mọi ánh mắt kinh ngạc đổ dồn về tôi – cô dâu chính thức. Tôi chỉ khẽ cười, bình thản tháo chiếc khăn voan trắng muốt khỏi đầu mình, nhẹ nhàng phủ lên mái tóc của Đường Mai Mai. Rồi, tôi vỗ tay, cất giọng thong thả, nhưng ánh mắt sắc lạnh: "Hai người còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau lên đi. Tiếp theo là nghi thức động phòng hoa chúc đấy."
Truyện Đề Cử






