Chương 15: "Cậu sợ anh ta à?" – "Cô ở phòng nào?"

Hoa Đô Không Nóng Rực – Thụy Khúc Hữu Ngân Phiếu

Chương 15: "Cậu sợ anh ta à?" – "Cô ở phòng nào?"

Hoa Đô Không Nóng Rực – Thụy Khúc Hữu Ngân Phiếu thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vì sao con người lại muốn đến gần người mình sợ? Khoảnh khắc ấy, Văn Hòa cũng không thể lý giải nổi. Có lẽ màn đêm luôn khơi dậy một loại dũng khí không rõ từ đâu đến, hoặc cũng có thể, đơn giản là cô không muốn đi ngược lại dòng cảm xúc đang hiện hữu.
Căng duỗi gân cốt, xoa bóp đến rã rời, cô vừa trải qua một cuộc hoan ái như đánh nhau, rồi mơ màng thiếp đi. Cô cảm giác có ai đang nhìn mình, tỉnh dậy liền chạm vào đôi mắt quá đỗi bình tĩnh của Chu Minh Sơ. Anh không nói một lời, chỉ chăm chú nhìn cô, như đang dò xét hay cân nhắc điều gì đó. Thấy cô tỉnh, anh vòng tay ra sau lưng, ấn vào xương bả vai cô, ngón trỏ nhẹ nhàng lướt lên lướt xuống. Cảm giác ấy khiến người ta run rẩy, cũng khiến người ta rợn cả sống lưng.
Văn Hòa bị anh chạm đến nổi da gà, lại bị nhìn đến tim đập loạn xạ. Gương mặt Chu Minh Sơ trở thành điều cô không dám dò xét. Cô khó chịu dịch ra sau một chút, vừa định ngồi dậy thì bị anh kéo lại, rất tự nhiên kéo vào trong ngực rồi lại thêm một lần nữa.
Sự cứng rắn của anh, chỉ cần áp sát đã khiến da thịt cô căng chặt lại. Văn Hòa hơi muốn dịch lùi, nhưng rất nhanh bị anh giữ chặt vai, những ngón tay của Chu Minh Sơ bấu lấy xương cô, hoàn toàn không thể lùi thêm nữa.
Sau đó, mùi hơi ẩm, hơi tanh. Ẩm là mồ hôi, tanh là một thứ khác. Một đêm đầy rối loạn như vậy, Văn Hòa chìm vào giấc ngủ mệt mỏi giữa bầu không khí nóng hầm hập.
Khi tỉnh lại, tay cô hơi đau, lưng cũng đau. Mở mắt ra thì thấy Chu Minh Sơ đang đứng bên cạnh mặc quần áo.
Dáng người anh rất đẹp: vai rộng, lưng dày, sải tay cũng dài. Cô lại nhớ đến tối qua, lúc anh nghiêng người, một cánh tay siết cô như vắt khăn, các ngón tay như muốn bấu sâu vào da thịt cô.
Cài xong nút áo, Chu Minh Sơ quay người lại, phát hiện cô đã tỉnh. Anh đứng đó nhìn cô một lúc rồi cúi người sát xuống.
Hơi thở và nhiệt độ của người đàn ông trẻ tuổi như một lớp hơi nóng bao trùm. Văn Hòa còn hơi choáng váng vì ngủ say, lúc anh cúi xuống theo bản năng khẽ lùi ra sau. Chu Minh Sơ dừng một chút, rồi chỉ về phía sau lưng cô: “Đưa tôi cái đồng hồ.”
Lúc ấy Văn Hòa mới phát hiện thứ đang cấn vào lưng mình là một chiếc đồng hồ. Cô lấy ra đưa cho anh. Chu Minh Sơ đeo đồng hồ, cầm chìa khóa xe, đi ra khỏi phòng ngủ, rồi rời khỏi căn phòng thuê này.
Tòa nhà này ánh sáng không được tốt lắm, đèn cảm ứng hành lang cũng không mấy nhạy, nhưng khu vực chung vẫn khá sạch sẽ. Đến thùng rác trong thang máy cũng được đặt ngay ngắn, nhìn là biết hằng ngày có người dọn dẹp.
Ra khỏi thang máy, đi đến cạnh xe, Chu Minh Sơ cầm chìa khóa đứng một lát. Anh mở cửa ngồi vào nhưng vẫn chưa nổ máy.
Ngón tay anh gõ nhẹ lên vô lăng. Anh muốn hút thuốc nhưng không tìm thấy bao thuốc và bật lửa.
Điều này dường như đã cho anh một lý do. Anh đẩy cửa bước xuống xe, đúng lúc thấy một chiếc Lexus chạy vào từ đầu ngõ. Cửa xe hạ xuống, một ông đầu hói thò đầu ra quát: “Này! Ở đây không được đậu xe đâu.”
Chu Minh Sơ quay người lại, thì thấy ông chủ nhà – chú Lương, bước xuống xe nhìn anh, không nhớ ra anh là ai. Ông hỏi: “Cậu ở phòng nào vậy?”
“Quên rồi.” Chu Minh Sơ quả thật không nhớ số phòng.
“Lần sau đừng đậu ở đây.” Chú Lương nheo mắt nhìn anh: “Chỗ này là bãi xe riêng của tôi. Cậu chiếm chỗ rồi thì tôi đậu ở đâu?”
Người lớn tuổi bản xứ thường có giọng nói to và gắt gỏng. Chu Minh Sơ không muốn nói nhiều, quay lại ghế lái. Lúc nổ máy, anh còn ngẩng lên nhìn mái hiên có gắn song sắt chống trộm kia, rồi mới đạp ga rời khỏi nơi này.
Nghe tiếng xe dưới tầng khởi động, Văn Hòa đang chui trong chăn cũng chậm rãi thở ra một hơi.
Cô chui đầu ra, rồi lại nhắm mắt một chút, móc chiếc váy ngủ ở cuối giường lên mặc lại, cầm quần lót trong tay, đứng dậy ra ban công nhìn xuống dưới, rồi mới vào nhà vệ sinh.
Cơ thể vẫn còn chút ê ẩm và mềm nhũn, chưa hồi phục hoàn toàn. Nước nóng từ vòi sen chảy từ vai xuống mu bàn chân. Cô cúi đầu nhìn thân thể mình, không có dấu vết rõ ràng nào. Nhưng tắm xong đi đánh răng, nhìn thấy gương mặt mình trong gương, cô lại có một cảm giác xa lạ sau cơn bốc đồng.
Cả tòa nhà rất yên tĩnh. Ngoài những người ở lại ăn Tết, e rằng cô là người trở về đầu tiên.
Vừa tắm xong, cô đã thấy tin nhắn của Lưu Doanh gửi đến, nói đám bạn học không thấy cô thì ai nấy đều hụt hẫng, hẹn lần sau gặp lại, bảo cô tuyệt đối đừng cho leo cây nữa.
Văn Hòa nhìn mấy cái tên trong nhóm, thật ra chẳng còn ấn tượng gì nhiều. Hoặc nói đúng hơn, dáng vẻ của họ trong nhóm chat không giống trong ký ức của cô. Cô mở tủ lạnh lấy bát chè tối qua, ngồi trong phòng khách tự mình ăn từng miếng. Ánh nắng phản chiếu từ bức tường lên gương soi toàn thân, trong gương là dáng vẻ thất thần của cô, và chiếc khăn quàng bị văng xuống đất trong lúc quấn lấy nhau tối qua.
Văn Hòa bước qua nhặt lên, bỗng nhớ ra, đây là đồ Dương Vũ tặng.
Suốt tuần sau đó, cô đợi tay hồi phục. Trước Rằm tháng Giêng, Chương Như gọi điện đến. Bị nhốt trong phòng thuê buồn đến mốc người, Văn Hòa hẹn Chương Như đi đánh cầu lông.
Cũng chẳng phải cô thích môn này đến mức đó, chỉ là có không ít khách hàng mê chơi, nên cô từng đặc biệt tìm người tập cùng. Lâu rồi không đánh, cô sợ tay sẽ bị cứng.
Không ngờ vừa đến sân cầu đã gặp Khương Khương, đồng nghiệp cũ phòng Kinh doanh số Hai.
Chương Như hỏi Khương Khương giờ làm ở đâu, Khương Khương lập tức tức giận điên người: “Từ lúc tôi nghỉ E-Khang rồi về quê chơi một thời gian, sau đó mới tìm việc. Ban đầu mọi thứ đều tốt, ai ngờ lúc công ty người ta gọi điện làm khảo sát lý lịch, cái tên Vương Đông Ni khốn nạn đó cố tình bảo người ta nói xấu tôi, làm tôi mất luôn cái offer!”
Chương Như sững sờ, lập tức cùng cô ấy chửi Vương Đông Ni một trận.
Văn Hòa trước giờ chỉ biết Vương Đông Ni miệng mồm và tay chân không sạch sẽ, không ngờ anh ta còn chơi trò nhắm vào người như vậy. Cô không khỏi một lần nữa mừng thầm vì mình không vào Bộ phận Hai.
Khương Khương cũng nói phòng Một tốt: “Văn Hòa, cô vào Bộ phận Một là đúng rồi, ít nhất Tổng giám đốc Chu không như Vương Đông Ni, vừa hèn vừa dơ.”
Chương Như đang dán miếng dán mí hai mí, bỗng hỏi: “Tổng giám đốc Chu hình như ngày nào cũng không vui, anh ta bị… lãnh cảm sao?”
Mặt Văn Hòa đỏ bừng. Khương Khương thì phì cười: “Ai mà biết, chắc vậy?” Cô ấy ở E-Khang cũng hơn hai năm, quả thật chưa từng nghe Tổng giám đốc Chu dính phốt gì: “Nói chung anh ta không dây dưa với mấy cô trong công ty, nhưng với mấy nữ đại lý thì không biết nha…” Trên mặt cô ấy hiện lên nụ cười trêu chọc, liếc Chương Như một cái. Hai người vậy mà lại có chút ngầm hiểu.
Văn Hòa nhìn ra rồi. Cô muốn hỏi, nhưng ý nghĩ ấy vừa lóe lên đã thấy kỳ lạ. Hỏi để làm gì, bằng tư cách gì, muốn biết vì mục đích gì? Cô tự nhiên thấy bối rối.
Thấy cô ngẩn người, Khương Khương ôm vai cô: “Nghe nói cô với Hồ Phương không hợp lắm sao?”
Văn Hòa lắc đầu: “Cũng không hẳn là không hợp, chỉ là… chắc không hợp mắt nhau thôi.”
Khương Khương gật gù: “Hồ Phương đúng là lanh lẹ giỏi giang, nhưng ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây, cô cứ cố gắng ký đơn. Sau này thành tích vượt mặt cô ta, cô ta muốn nói gì cũng chẳng dám hó hé.”
Điều này, Văn Hòa đã hiểu rất rõ.
Trong ngành kinh doanh, thành tích chính là khí phách. Không có thành tích, cô mãi mãi chỉ là một gương mặt mờ nhạt, bất cứ lúc nào cũng có thể bị đào thải.
Chỉ là cô đã quá lạc quan về chuyện tay mình hồi phục. Lúc thực sự đánh cầu, mới vung vài cái, bàn tay đã đau buốt.
Biết cô từng bị trật tay, Chương Như lập tức xếp vợt: “Không đánh nữa, đến giờ đi hi-tea rồi!”
Hai người rời sân cầu lông. Trên xe, Chương Như bật hết bài này đến bài khác, toàn những bài liên quan đến Bắc Kinh, lúc thì “tôi cười ở đây, cũng khóc ở đây”, lúc thì ông này ông kia…
Trong bài hát toàn là âm “er” đặc giọng Bắc Kinh. Lúc đầu cô ấy còn hào hứng hát theo, đến khi chữ “Đại Trác Lãng” đọc đi đọc lại mấy lần, liền lầm bầm một câu “bài gì mà dở”, rồi đổi ngay sang bài Quảng Đông: “Yau Tsim Mong Kim Mao Linh đây, đời này chuyện gì chưa thấy qua chứ~”. Lúc ấy cái lưỡi mới chịu xuôi.
Hát được nửa bài, cô ấy bỗng nhớ ra, quay sang dặn Văn Hòa: “Chuyện của Khương Khương, cậu nghe rồi đấy chứ? Dân sales thích gây chuyện lắm, cậu vẫn nên hòa thuận với Chu Minh Sơ, cố đừng đắc tội với anh ta.”
Văn Hòa khẽ hoàn hồn, nhìn sang với ánh mắt hơi nghi hoặc.
Chương Như nhớ đến Diệp Ấn Dương, cảm thấy anh ấy và Chu Minh Sơ có vài nét giống nhau. Một người thì trông cực kỳ hòa nhã, một người lại trông cực kỳ chán đời, nhưng ở một mức độ nào đó, cả hai đều có vẻ ngoài kiểu vô dục vô cầu. Chỉ là cô đã tự mình chứng thực Diệp Ấn Dương không phải dạng ăn chay, còn Chu Minh Sơ thì…
“Biết người biết mặt không biết lòng, đừng thấy anh ta bề ngoài nghiêm túc, ai mà biết có phải một Vương Đông Ni thứ hai hay không?” Chương Như nghiêm túc nói: “Dù sao đàn ông chẳng có ai không mê sắc đẹp, trừ khi… không làm được.”
Văn Hòa thoáng sững lại, một lúc sau mới gật đầu: “Được, mình sẽ cẩn thận.”
Ở Quảng Châu, chỗ nào cũng có quán trà chanh. Hôm đó, vừa cầm đồ uống trên tay, Văn Hòa chụp ảnh đăng một chiếc story lên Khoảnh Khắc. Đăng xong… cô lại xóa.
Cho đến khi kỳ nghỉ kết thúc, Chu Minh Sơ cũng không có bất kỳ tin tức nào.
E-Khang đi làm lại khá muộn. Ngày công ty khai trương đầu năm, đồng nghiệp ai cũng đi chúc Tết muộn, rồi rộn ràng đi xin lì xì.
Bên Quảng Đông cũng có tục đồng nghiệp đã kết hôn phát lì xì, mỗi phong năm đồng, mười đồng cho vui. Văn Hòa vốn xuất thân từ lễ tân, quen gặp ai cũng cười, nên gom được một đống phong bao lớn nhỏ đủ loại, lắc lắc thấy thu hoạch cũng khá kha khá.
Về lại bộ phận kinh doanh, Trương Nhĩ Trân cũng đưa cô một phong bao: “Năm nay ký thêm nhiều đơn nhé.”
“Cảm ơn chị Trân.” Văn Hòa nhận lấy, vừa lúc nghe chị Trân hỏi: “Khách hàng em nói lần trước, sao rồi?”
Văn Hòa đáp: “Vẫn đang theo dõi ạ.”
Trương Nhĩ Trân cười nhẹ, giải thích về chuyện lần trước: “Xin lỗi nhé, Tết nhà đông con nít, điện thoại cứ bị tụi nó giành chơi game, thành ra chị không nhận được tin nhắn.”
“Không sao đâu ạ.” Văn Hòa cũng cười. Đúng lúc đó, Tinh Tinh từ đằng xa chạy tới: “Mau đi tìm Tổng giám đốc Chu lấy lì xì, lì xì to đấy!”
Cô ấy nói không nhỏ, đám sales xung quanh đều nghe thấy. Chu Minh Sơ đã vào văn phòng. Có người gan to trực tiếp theo vào, đến nhân viên Bộ phận Hai cũng mặt dày chui vào, cười hì hì chúc một câu “Tổng giám đốc Chu, chúc phát tài”, rồi mặt mày rạng rỡ ôm phong bao đi ra.
Văn Hòa đang định đi vệ sinh, thì Tinh Tinh bước tới hỏi: “Cô lấy chưa?”
“Chưa…”
“Ngốc thật, lì xì của Tổng giám đốc Chu mà không lấy sao? Đi đường đường chính chính chứ sợ gì!” Tinh Tinh khoác tay cô, còn nháy mắt: “Hai chúng mình cùng đi, để mình hưởng ké chút ánh sáng của cậu.”
Ai làm ai được hưởng lây chứ. Khi vào văn phòng của Chu Minh Sơ, Văn Hòa vẫn cứng đờ như khúc gỗ. Vẫn là Tinh Tinh nhanh nhảu đi trước nói mấy câu dễ nghe.
Chu Minh Sơ vẫn như thế, cũng chẳng nói nhiều. Mọi người lần lượt đưa tay nhận phong bao lì xì. Đến lượt Văn Hòa, vẻ mặt anh vẫn bình thường, thậm chí chẳng liếc cô lấy một cái.
Văn Hòa nhận phong bao, lúc ra ngoài lại bất ngờ bị gọi lại.
Cô cứng người quay đầu: “Tổng giám đốc Chu, còn chuyện gì sao ạ?”
Chu Minh Sơ kéo ngăn kéo, đưa hết tất cả các phong bao cho cô: “Ai chưa lấy thì cô mang đi phát giúp.”
“Vâng.” Văn Hòa ngơ ngác nhận lấy, mang ra ngoài phát hết cho đồng nghiệp bên Bộ phận Một.
Phát xong vẫn còn một xấp nhỏ. Cô lại quay vào hỏi Chu Minh Sơ. Chu Minh Sơ nói thẳng: “Cô cứ cầm đi.”
Đầu Văn Hòa “bụp” một cái, cô không hiểu ý anh là gì. Cô cảm thấy số tiền này nóng bỏng tay. Cô định mang trả lại thì Chu Minh Sơ đã cầm chìa khóa xe đứng dậy: “Tôi có việc phải ra ngoài một chuyến. Muốn phát cho ai thì tùy cô.”
Lúc này Văn Hòa mới hiểu ra: anh chỉ sợ còn người đến xin thêm, thấy phiền phức, nên đẩy cho cô xử lý cho xong.
Cô suy nghĩ một lát, mang xấp phong bao đi hỏi Tinh Tinh: “Tổng giám đốc Chu bảo đem phát giúp, cậu nói xem… nên phát cho ai thì hợp lý?”
Tinh Tinh đang bóc phong bao, rút ra một tờ tiền nâu mới tinh, là lì xì của Vương Đông Ni. So với mấy tờ của Chu Minh Sơ, tờ hai mươi kia đúng là keo kiệt hết mức.
Cô ấy nghĩ một chút: “Hay là phát cho Bộ phận Hai?”
Văn Hòa lắc đầu: “Họ tự đến lấy thì được, còn mình chủ động mang sang… không hay lắm.”
Cũng đúng. Ông Vương bụng dạ nhỏ nhen thế nào, đến lúc đó chẳng biết sẽ nói gì. Tinh Tinh quay đầu uống ngụm nước, suy tính: “Vậy phát cho ai? Phòng Tài vụ?”
Văn Hòa nghĩ nghĩ, hạ giọng nói: “Cậu thấy… đưa cho Văn phòng Tổng giám đốc… được không?”
Văn phòng Tổng giám đốc? Tinh Tinh nghĩ một chút: “Được chứ! Quá hợp luôn đấy!” Cô chống cằm nhìn Văn Hòa: “Tự nhiên thấy cậu thông minh ghê, biết điều thật đấy.”
“Không…” Văn Hòa hơi ngượng: “Tớ cũng vừa mới nghĩ ra thôi.”
Có thể Chu Minh Sơ chỉ muốn cô phát bừa cho xong, nhưng một khi tiền đã vào tay, cô lại vô thức bắt đầu suy tính, xem làm sao để phát cho ra hiệu quả.
Văn phòng Tổng giám đốc là trung tâm quyền lực và thông tin. Những quyết sách lớn của công ty, tin tức tám chuyện của tầng trung – cao đều từ đây lan ra. Lúc Văn Hòa tới, họ đang bàn tán về phong bao của Vương Đông Ni: “Anh ta là Phó tổng kinh doanh đó, mà lì xì hai chục… đưa nổi không đấy?”
“Đúng không? Tôi còn tưởng mình nhìn nhầm.” Mạnh Trân Trân đang đổ gì đó vào cốc: “Haiz, vẫn là bọn mình xui, không giữ được phong bao của Tổng giám đốc Chu.”
Bộ phận trực thuộc Chủ tịch quản lý, nói chuyện riêng tư cũng chẳng kiêng dè gì.
Mạnh Trân Trân cười phụ họa: “Đúng đấy, cô biết mạnh hay không? Cô đã thử đâu.” Dứt lời, cô liền bóc phong bao, đếm xong cũng không nhịn được cảm thán: “Vừa đúng vừa đủ, tôi đi nạp tiền bắn ánh sáng đây.”
Văn Hòa nhìn mặt cô ấy: “Da cô cũng tốt mà, còn phải làm mấy thứ đó sao?”
Mạnh Trân Trân nói là Chương Như giới thiệu: “Cô ấy bảo máy móc ở chỗ đó ghê lắm, kêu tôi tới thử, nói làm xong da sẽ mịn hơn.” Rồi còn rủ Văn Hòa: “Cô có muốn đi chung không?”
Văn Hòa lắc đầu: “Tôi sợ đau.”
“Liệu trình quang tử không làm tổn thương da đâu, chỉ là nhìn thì đáng sợ một chút, giống vợt muỗi điện, tạch tạch vang lên. Cô sợ thì có thể thử tiêm căng bóng.” Mạnh Trân Trân nhìn kỹ khuôn mặt cô: “Dạo này cô ngủ không ngon phải không? Mặt hơi vàng.”
“Vậy sao?” Văn Hòa đưa tay sờ mặt mình.
Ngày đầu đi làm sau Tết, đa phần chẳng ai có tâm trạng làm việc. Tám chuyện đôi câu, nửa ngày đã trôi qua như vậy.
Văn Hòa theo dõi cái đơn trước Tết, Mao Lộ Lộ gửi tin nhắn, hẹn cô tối đi ăn lẩu Hồng Kông.
Văn Hòa nhìn giờ: “Cậu đến chưa?”
“Đến rồi đấy, mình còn qua cửa hàng đứng phụ một ca.” Mao Lộ Lộ chụp cho cô xem mấy tấm hình hội sở, rồi nói: “Mình mang về nhiều đồ ăn lắm, tối làm bánh kê chiên nhân mè đen với đậu phộng cho cậu ăn.”
“Được, đợi mình tan làm.” Văn Hòa tán gẫu với cô ấy một lúc, rồi thấy Chu Minh Sơ trở lại công ty. Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, cô lập tức cụp mi.
Buổi chiều họ họp một trận, chủ yếu nói về nhiệm vụ doanh thu năm nay, còn nhắc đến một dự án đấu thầu ở nước ngoài có giá trị rất cao.
Là nhân viên mới, Văn Hòa biết kiểu chuyện này chắc chắn chẳng tới lượt cô, nhưng cô vẫn chăm chú nghe, hy vọng thu được chút kiến thức hữu ích để tích lũy trước.
Cuộc họp kéo dài sát giờ tan ca. Bước ra ngoài, cô liền thấy Vương Đông Ni đứng ở Bộ phận Hai, giọng khó nghe: “Ai dám so với Tổng giám đốc Chu chứ. Người ta tiền đầy túi, ba mẹ cũng không nghèo, bỏ ra chút tiền này đối với anh ấy chỉ là chuyện nhỏ. Đừng nói phát cho mấy người, phát cả công ty một lượt cũng chẳng là gì.”
Văn Hòa về chỗ ngồi, Tinh Tinh đang nhắn cho cô trên WeChat: “Thật ghê tởm, chẳng biết là thằng hèn nào đi mách lẻo, chỉ là nhận cái bao lì xì thôi mà làm như tụi mình đi theo phe địch vậy, bụng dạ nhỏ nhen, chỉ biết trút lên tụi mình.”
Văn Hòa an ủi vài câu, rồi thu dọn đồ chuẩn bị ra về. Chu Minh Sơ cũng từ văn phòng bước ra. Hai người một trước một sau đi về phía thang máy.
Văn Hòa cảm thấy hô hấp hơi không thuận, dáng đi cũng thấy là lạ. Đến khu vực thu mua thấy Chương Như còn ở đó, cô thở phào, vội quẹo qua, chợt nhớ ra món đồ cần đưa cho Chương Như: “Cái xịt này nghe nói tốt cho viêm mũi, cậu có muốn thử không?”
Chương Như nhìn qua: “Ở đâu ra thế?”
“Người của công ty dược khác giới thiệu, họ nói loại này bán chạy nhất.” Văn Hòa đưa luôn hộp cho cô ấy. Thứ này là Lữ Hiểu Thi giới thiệu cho cô, bảo là một trong những loại thuốc bên họ làm đại lý.
Chương Như nhận bình xịt, tiện tay đưa lại một cây kẹo mút: “Hôm nay cậu không tăng ca sao?”
“Không.”
“Vậy tan làm làm gì, đi đánh bóng rổ à?” Chương Như nghiêng đầu nhìn tay phải cô: “Vết thương sao rồi?”
Văn Hòa lắc tay: “Gần như khỏi hẳn rồi.” Rồi cô hỏi lại: “Mình hẹn hàng xóm ở nhà ăn lẩu Hồng Kông, cậu đi không?”
Chương Như cắn cây kẹo mấy giây rồi nói: “Thôi, mình về nhà với mèo.” Dứt lời, cô liền thấy Chu Minh Sơ từ thang máy lui ra. Anh nhìn thẳng phía trước, chẳng lệch ánh mắt, hướng thẳng về văn phòng Diệp Ấn Dương.
Văn Hòa cũng quay đầu nhìn theo, theo bản năng liền xoay người lại. Chương Như lấy làm lạ: “Cậu sợ anh ta sao?”
Mặt Văn Hòa hơi trắng: “Không có.”
Chương Như đảo mắt: “Vậy đi thôi, mình đưa cậu về.”
Hai người bước vào thang máy thì lại gặp Vương Đông Ni. Anh ta nhắc tới chiếc điện thoại mà Văn Hòa trúng được trong tiệc cuối năm: “Điện thoại mới của cô đâu rồi, bán rồi sao?”
Văn Hòa lắc đầu: “Không bán, tôi đưa cho người nhà dùng.”
“Ồ, vậy trúng thưởng mà không mời ăn một bữa sao?” Vương Đông Ni nhìn chằm chằm cô: “Hoặc tôi mời cô cũng được, chỉ cần cô nể mặt.”
Con người như Vương Đông Ni và Chu Minh Sơ đúng là hai thái cực: một người âm trầm, xa lạ khó gần; một người lúc nào cũng cười tủm tỉm, trông thì hòa nhã nhưng lời nói, hành vi lại lả lơi, khiến người ta khó chịu.
Văn Hòa muốn tránh xa anh ta một chút, Chương Như chen tới: “Tổng giám đốc Vương, tôi còn đứng đây mà anh không nhìn thấy sao? Anh sao lại giở trò quấy rối giữa chốn đông người vậy?”
“Tôi quấy rối chỗ nào?”
“Anh rủ Văn Hòa đi ăn riêng chẳng phải là quấy rối thì là gì?” Chương Như nghiêm túc nhắc nhở: “Rất dễ khiến người ta nghi ngờ anh có ý đồ không đứng đắn đấy, Tổng giám đốc Vương?”
“Tôi có nói là đi riêng sao?” Vương Đông Ni hơi sa sầm mặt.
“Ồ, vậy chắc tôi nghe nhầm rồi. Nếu không phải đi riêng thì tôi đi được không?” Chương Như nói đôi ba câu đã chặn họng anh ta. Vương Đông Ni khó giữ nổi mặt mũi, vừa ra khỏi thang máy đã sải chân bỏ đi.
Văn Hòa được Chương Như đưa về nhà. Trên đường, cô nghe Chương Như mắng Vương Đông Ni, nói loại người như anh ta mà sau lưng có mã vạch, quét ra chắc chắn là hai chữ SB viết hoa.
Cô ấy lúc nào cũng có những ví dụ kỳ lạ như thế, Văn Hòa nghe mà bật cười. Chương Như hỏi: “Quê cậu lạnh không?”
“Khá lạnh, có tuyết rồi.”
Chương Như cười hì hì: “Bắc Kinh cũng có tuyết.”
Văn Hòa nghiêng đầu nhìn cô ấy: “Cậu đi Bắc Kinh rồi sao?”
Chương Như không trả lời thẳng, nhưng nụ cười thì rạng rỡ như nhặt được báu vật. Đôi mắt cô ấy lúc nào cũng lấp lánh, tràn đầy hạnh phúc.
Tối về đến phòng trọ, ở cửa gặp chú Lương đang lắp khóa chặn chỗ đỗ xe. Văn Hòa chào một tiếng “chú Lương”, Mao Lộ Lộ hỏi: “Lắp cái này để làm gì vậy ạ?”
“Đương nhiên là để không cho xe khác đậu ở đây,” Chú Lương nói.
“Vậy nếu có người chuyển nhà thì sao, xe chở đồ phải làm thế nào?”
“Tôi có khóa mà.” Chú Lương ngồi xổm làm mẫu cho họ xem: “Đây, thấy chưa? Hai đứa muốn đỗ xe thì ấn nó xuống, chờ chuyển đồ xong lại kéo lên là được.” Ông lắp cái này để tránh có người đỗ xe qua đêm rồi coi nơi này như bãi đậu công cộng.
Mao Lộ Lộ “ồ” một tiếng, cùng Văn Hòa vào thang máy, nhỏ giọng thì thầm về ông chủ nhà lạ đời lại keo kiệt: “Ông ấy bình thường có đỗ đây đâu, cho người ta đậu một chút thì sao…” Rồi nhớ tới cháu trai của ông: “Còn cậu với bác sĩ Lương kia thế nào rồi?”
Văn Hòa lắc đầu: “Không có gì cả.” Lương Côn Đình chỉ hỏi cô lúc Tết rằng bao giờ về Quảng Châu, sau đó cũng không liên lạc nữa.
Mao Lộ Lộ thấy kỳ lạ, rõ ràng trước Tết Lương Côn Đình còn có dáng vẻ muốn theo đuổi người ta, sao qua một cái Tết lại chẳng có động tĩnh gì.
Cô ấy liếc Văn Hòa, chợt nhớ ra chuyện khác: “À đúng rồi, hôm nay mình nghe đồng nghiệp nói, lần trước cậu đặt cái phòng riêng đó, con trai cổ đông của tụi mình cũng ở đó.”
Con trai cổ đông? Văn Hòa chẳng hiểu gì.
“Là cái anh trông rất vạm vỡ đấy.” Mao Lộ Lộ tả: “Cao cao, sống mũi rất thẳng…”
Hóa ra là nói Chu Minh Sơ. Lúc này Văn Hòa mới phản ứng: “Là phó tổng của mình.” Bảo sao anh nhìn chỗ đó quen thuộc đến vậy, gọi món gọi trà đều rành rẽ.
Nói như thế, nhiều chuyện liền khớp lại: thì ra vị cổ đông mà Mao Lộ Lộ từng nói chính là mẹ của Chu Minh Sơ.
Hai người về nhà, vừa rửa rau vừa bàn chuyện. Mao Lộ Lộ nhắc đến việc tổ trưởng của họ làm rơi đồ hôm ấy, nhắc tới là lại thấy buồn cười: “Mình hỏi cô ấy có phải thích Tổng giám đốc Chu nhà cậu không, người ta nói là muốn thăm dò một chút, ai dè lại thành xấu hổ vậy, sau đó gặp anh ấy là né xa luôn.” Rồi cô ấy hỏi: “Loại cấp trên như vậy, bình thường chắc khó nói chuyện lắm sao?”
Văn Hòa nói: “Cũng hơi vậy…” Nhưng nói thế lại không hoàn toàn đúng. Cô đặt mấy lát khoai tây đã cắt vào đĩa: “Anh ấy khá nghiêm, ai cũng sợ anh ấy.”
Mao Lộ Lộ gật gù: “Nhìn ra được mà, chắc mắng người cũng dữ. Với mẹ anh ấy còn cãi nhau.”
Văn Hòa còn nhớ từng nghe nói quan hệ giữa mẹ con họ tệ thế nào. Cô không muốn hỏi, nhưng lại không kìm được: “Mỗi lần đều cãi sao?”
“Cũng gần như vậy, không cãi thì cũng chẳng hòa thuận.” Nhưng Mao Lộ Lộ càng không hiểu nổi Tống Tư Lan, hình như cứ thấy con trai là gai góc trong người đều dựng lên.
Làm sao có người mẹ nào lại có cảm xúc như vậy với con trai mình? Mao Lộ Lộ nghĩ mãi không thông, mơ hồ thấy anh ta đáng thương. Nhưng nghĩ lại thì hình như anh ta cũng chẳng bận tâm, nên cô chỉ có thể kết luận rằng tình cảm giữa mẹ con họ vốn đã không tốt.
Cô ấy còn tò mò, nghiêng đầu hỏi Văn Hòa: “Cậu nói xem ba mẹ anh ấy rốt cuộc vì sao ly hôn?”
Văn Hòa lắc đầu: “Mình cũng không biết.” Cô chẳng hiểu nhiều về Chu Minh Sơ, dù giữa hai người đã vượt qua ranh giới thể xác.
Ăn xong cơm, Văn Hòa lại lau sàn lần nữa. Từ phòng tắm trở về phòng ngủ, cô mở ngăn tủ đầu giường. Bên cạnh lọ kem dưỡng tay là chiếc bật lửa màu bạc của Chu Minh Sơ, bề mặt kim loại lạnh lẽo, giống hệt con người dùng nó.