Hoa Đô Không Nóng Rực – Thụy Khúc Hữu Ngân Phiếu
Chương 31: Kẻ cuồng loạn và nụ hôn bất ngờ
Hoa Đô Không Nóng Rực – Thụy Khúc Hữu Ngân Phiếu thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lương Côn Đình đang định quay về khoa thì thật trùng hợp, vừa đưa người tới nơi đã có một ca phẫu thuật cần anh vào ngay. Nếu không phải anh đưa cô ấy đến, có lẽ ca phẫu thuật này đã không đến tay anh.
Bên ngoài trời đang mưa, Văn Hòa thầm nghĩ: “Thật may là anh ấy không phải chạy từ nhà tới, vừa hay ở gần đây.”
Lương Côn Đình cười khổ: “Biết thế đưa sang bệnh viện khác rồi, cứ như thế này…” Anh cũng không biết nói gì hơn về cái sự xui xẻo này, chỉ đành bất lực thở dài. Ngẩng đầu lên, anh nhìn thấy Chu Minh Sơ đang đi tới.
Vì buổi chiều đã gặp mặt, Lương Côn Đình có ấn tượng, anh hỏi Văn Hòa: “Là vị này sao?”
Nghe anh nhắc, Văn Hòa quay người cũng nhìn thấy Chu Minh Sơ: “Tổng giám đốc Chu.”
Chu Minh Sơ bước tới, Văn Hòa thấy anh nhìn Lương Côn Đình, vội giới thiệu với hai bên: “Đây là Tổng giám đốc Chu bên tôi, người đang nằm trong kia là em gái anh ấy.”
Sau đó lại giới thiệu Lương Côn Đình: “Đây là bạn tôi, cũng là bác sĩ ở đây. Chính anh ấy đã cứu cô Lư, cũng là người lái xe đưa cô ấy đến đây.”
Theo phép xã giao, hai người đàn ông bắt tay chào hỏi nhau.
Chu Minh Sơ hỏi Văn Hòa: “Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, báo cảnh sát là sao?”
Văn Hòa cũng cảm thấy khó tin.
Khi đó cô đang ở khu Liệp Đức gói đồ nướng cho Mao Lộ Lộ, thì nhìn thấy Lư Tĩnh Châu bị một người đàn ông chặn lại. Người đó hẳn là bạn trai cũ của cô ấy, ban đầu thì nhất quyết bám lấy đòi quay lại. Bị từ chối xong chắc là xấu hổ quá hóa giận, anh ta đuổi theo không cho Lư Tĩnh Châu rời đi.
Người đàn ông đó trông thì nho nhã lịch sự, nhưng ra tay lại đặc biệt tàn nhẫn, túm lấy đầu Lư Tĩnh Châu rồi ấn mạnh vào tường. Dáng vẻ mất kiểm soát của anh ta khiến người ta sợ hãi.
Chu Minh Sơ nghe xong liền hỏi: “Người đâu?”
“Bị cảnh sát đưa đi rồi.” Văn Hòa nghiêng đầu, vừa hay nghe y tá gọi, nói bệnh nhân đã tỉnh.
Lư Tĩnh Châu còn hơi ù tai, phải nói mấy câu mới dần tỉnh táo lại.
Cô nhìn thấy Chu Minh Sơ, lẩm bẩm: “Thật sự không phải lỗi của tôi, là anh ta có bệnh.”
Chu Minh Sơ hỏi: “Cốc Chí Đức không đi cùng cô sao?”
“Anh ấy… đi công tác.” Lư Tĩnh Châu bất an nắm chặt ga trải giường bệnh.
Chu Minh Sơ nói: “Anh ta đi công tác, nên cô đi gặp bạn trai cũ à.”
Đầu Lư Tĩnh Châu cúi thấp đến mức không thể thấp hơn được nữa: “Anh ta nói anh ta bị bệnh, nhất định phải gặp tôi một lần, tôi cũng không ngờ…”
Cô chợt nhớ ra điều gì, vội ngẩng đầu lên, lại thấy ánh mắt Chu Minh Sơ lướt qua cô, nhìn về phía hai người ở cửa.
Lương Côn Đình chuẩn bị rời đi, đang dặn dò Văn Hòa: “Lát về cẩn thận một chút, bảo bạn cô xuống đón cô.”
Không biết Mao Lộ Lộ đã tan ca chưa, Văn Hòa nói: “Không sao đâu, dạo này an toàn lắm, lần trước tên biến thái đó chắc không dám tới nữa.”
“Vẫn phải cẩn thận.” Lương Côn Đình hơi do dự, muốn cô đợi trong bệnh viện, nhưng lại không biết mình bao giờ mới rời khỏi bàn mổ, đành dặn dò: “Về tới nhà thì nhắn tin cho tôi.”
Văn Hòa gật đầu: “Được.”
Lương Côn Đình lại gần dặn dò cô: “Đừng thấy phiền, nhớ báo bình an cho tôi, không thì tôi lên bàn mổ cũng không yên tâm.”
Anh bỗng nhiên đứng rất gần, Văn Hòa đỏ mặt, khẽ “ừ” một tiếng.
Nhìn từ xa một chút, trông giống như một đôi tình nhân trẻ đang lưu luyến không rời, nói chuyện riêng tư.
Lư Tĩnh Châu lại nhìn sang Chu Minh Sơ, anh đã thu ánh mắt lại: “Vừa rồi cô định nói gì?”
Lư Tĩnh Châu nói: “Đừng gọi cho mẹ tôi, tôi không muốn bà ấy lo lắng.”
Chu Minh Sơ thản nhiên nói: “Việc này cô tự giải quyết.”
Thế nên vẫn lạnh nhạt một chút thì hơn, một người biết giữ chừng mực sẽ không vì chút chuyện đã ầm ĩ để cả thiên hạ đều biết.
Đương nhiên Lư Tĩnh Châu cũng không sợ thiên hạ biết, cô chỉ không muốn mẹ mình lo lắng, cũng không muốn nghe mẹ nói nhiều thêm gì, ngoài việc làm cô mệt mỏi thì chẳng có ý nghĩa gì.
Thở phào một hơi nhẹ nhõm, Lư Tĩnh Châu gọi Văn Hòa: “Cảm ơn cô, vừa rồi may mà có các cô.”
Rồi cô ấy hỏi: “Anh lúc nãy là ai vậy?”
Văn Hòa nói: “Là một người bạn của tôi.”
Lư Tĩnh Châu “à” một tiếng: “Anh ấy là bác sĩ ở đây sao?” Vừa rồi cô có thấy Lương Côn Đình nói chuyện với y tá.
Văn Hòa gật đầu.
Lư Tĩnh Châu mỉm cười: “Vậy lát nữa cũng giúp tôi cảm ơn anh ấy, vừa rồi thật sự nhờ có anh ấy.” Vừa trải qua tai nạn, nhưng trạng thái của cô lại hồi phục rất nhanh, tố chất tâm lý cũng mạnh, thậm chí còn như không có chuyện gì mà đùa: “Tôi có nên tặng anh ấy một lá cờ thi đua không, bác sĩ ở bệnh viện hạng ba giáp nhất đều thích cái này mà?”
Văn Hòa cảm thấy cách nói này có chút không tôn trọng Lương Côn Đình, liền hơi cau mày: “Tôi đã gọi điện cho Tổng giám đốc Cốc, nhưng không liên lạc được.”
Chu Minh Sơ hỏi: “Cô có số điện thoại của anh ta?”
“Wechat, lần trước thêm bạn ở triển lãm.” Văn Hòa liếc nhìn Lư Tĩnh Châu, thực ra lúc gọi cô có hơi do dự, dù sao trước khi xảy ra xung đột, cô và bạn trai cũ kia trông quả thật có chút mập mờ.
Nhưng Lư Tĩnh Châu lại bình thản như không: “Chắc anh ấy đang trên máy bay, không gọi được cũng bình thường.” Nói rồi mở điện thoại liên lạc với trợ lý.
Rất nhanh cảnh sát tới lấy lời khai, vì là người chứng kiến, Văn Hòa cũng ghi một bản lời khai.
Cảnh sát hỏi rất kỹ, những gì cần nói cô đều nói hết. Ký tên xong chuẩn bị đi thì đụng phải Đinh Thải. Đinh Thải vóc người nhỏ nhắn, nhưng lực lại rất mạnh, va vào cô ở cửa khiến xương sườn Văn Hòa tê rần một lúc.
“Xin lỗi, cô không sao chứ?” Đinh Thải vội đỡ cô.
“Không sao.” Văn Hòa che chỗ đó, đứng lại một chút cho đỡ, thấy tóc mái của cô ấy cũng bị mưa làm ướt, liền cảm thấy công việc này của cô ấy cũng không dễ dàng gì: cấp trên say rượu ở quán bar phải đi đón, cấp trên gặp chuyện nhập viện rồi, tối muộn còn phải chạy tới chăm sóc.
Hai người chào hỏi trò chuyện đôi câu, Văn Hòa đeo ba lô xuống lầu.
Mưa rơi lộp bộp trên mái hiên, cũng may lúc nãy Lương Côn Đình đã giúp cô mượn được một cái ô ở khoa cấp cứu. Văn Hòa định đi ra ngoài gọi xe, cô liền mở ô đi ra ngoài.
Mặt đất ướt, Văn Hòa cẩn thận tránh những chỗ đọng nước. Đèn xe chiếu tới, cô ngoái đầu nhìn lại, xe của Chu Minh Sơ đang chạy tới.
Văn Hòa không muốn ngồi xe anh: “Cảm ơn Tổng giám đốc Chu, tôi tự bắt taxi là được.”
Cô tiếp tục đi về phía trước, đi qua chòi gác rồi ra khỏi cổng chính. Xe của Chu Minh Sơ vẫn đi theo phía sau, cuối cùng dừng lại ở lề đường nơi cô chờ xe, cửa kính hạ xuống, khóa xe cũng được mở ra.
Anh không nói gì, Văn Hòa cũng không muốn để ý tới anh, cúi đầu mở ứng dụng gọi xe.
Gió lớn mưa lớn, chiếc váy cô mặc bị thổi dính sát vào chân. Chiếc ô gấp này lại nhỏ, với họa tiết hoa sặc sỡ rất đẹp, nhưng không chịu nổi gió mưa.
Văn Hòa che đầu lùi lại mấy bước. Vì bệnh viện này có hai cổng thường xuyên báo sai định vị, cô đang cúi đầu chỉnh lại thủ công thì Chu Minh Sơ bỗng từ ghế lái bước xuống, chẳng nói chẳng rằng nhét cô vào xe, thu ô, kéo dây an toàn, dùng sức đóng sầm cửa xe lại.
Anh có sức lớn lại hành động nhanh chóng. Xe vừa khởi động lại, Văn Hòa ngơ ngác mấy giây, đột ngột quay đầu nhìn Chu Minh Sơ: “Anh làm cái gì vậy?”
“Tôi không có thói quen phải mời mọc ba lần bốn lượt.” Giọng Chu Minh Sơ cứng nhắc.
Văn Hòa nói: “Tôi cũng đâu có bảo anh phải gọi mời, tôi đã nói là tôi tự bắt xe!”
Chu Minh Sơ mặc kệ, mặc kệ ánh mắt cô như bốc lửa, anh vững tay cầm vô lăng, hai mắt nhìn thẳng phía trước.
Văn Hòa muốn mắng anh có bệnh, phải cố gắng rất nhiều mới không buột miệng mắng ra. Cô nghiến răng chỉnh lại dây an toàn đang siết chặt cổ, kéo nhẹ chiếc váy đã bị mưa làm ướt, rồi lấy khăn giấy từ trong túi ra lau chân.
Gió ấm được bật lên, cả hai đều hơi ướt sũng. Chu Minh Sơ tập trung lái xe, không nói một lời, Văn Hòa cũng lười nói thêm với anh.
Một lúc sau Mao Lộ Lộ gọi tới, cô bắt máy, nói chuyện đứt quãng: “Đột xuất có chút việc… chưa mua được… được rồi, mình sắp tới rồi, mình đợi cậu ở trước cửa tiệm thuốc đó…”
Ở gần nên quả thật tới rất nhanh.
Văn Hòa chỉ vào hộp đèn của tiệm thuốc: “Dừng ở đây là được.”
Chu Minh Sơ như không nghe thấy, vẫn định lái vào trong. Văn Hòa lại một lần nữa cảm nhận được cảm giác tức ngực khó thở: “Phía trước đường đang sửa, hẹp lại rồi, không vào được.”
Chu Minh Sơ nghiêng đầu nhìn cô. Văn Hòa siết chặt tay, rồi rất nhanh bình tĩnh lại dưới ánh nhìn của anh: “Tổng giám đốc Chu, tôi cần đợi bạn ở đây, phiền anh dừng ở đây là được.”
Chu Minh Sơ nhìn thấy bàn tay cô siết chặt rồi lại thả lỏng, cũng nghe thấy hơi thở bị nén lại của cô. Trông như cô đã quyết tâm giữ thái độ khách sáo với anh, anh cũng không nhiều lời, dứt khoát mở khóa xe, đợi cô xuống, rồi đạp ga rời đi.
Mao Lộ Lộ đi tới, nhìn thấy phía đuôi xe của một chiếc X7. Gọi xe mà gọi trúng dòng BMW này thì không phải chuyện thường, cô ấy giơ ô lên hỏi: “Ai vậy?”
“Ông chủ của mình.” Văn Hòa nói. “Chính là con trai của cổ đông bên các cậu đó.”
Mao Lộ Lộ giật mình, thấy trùng hợp quá thể: “Tối nay anh ta còn ăn cơm ở chỗ bọn mình, cả nhà họ.” Ngừng một lát, cô ấy nghi hoặc hỏi: “Sao hai người lại đi cùng nhau?”
“Em gái anh ta… con gái của mẹ kế anh ta xảy ra chút chuyện, mình tình cờ gặp.” Văn Hòa sợ làm hỏng cái ô mượn được, thu lại cẩn thận rồi cúi người chui vào dưới chiếc ô lớn của Mao Lộ Lộ. Hai người đi từng bước khó khăn về nhà, tiện đường kể sơ qua chuyện của Lư Tĩnh Châu.
Ngay cả Mao Lộ Lộ không có mặt tại hiện trường, nghe xong cũng thấy rùng mình. Nhưng nghe cô nói sau khi tỉnh lại Lư Tĩnh Châu rất bình tĩnh, cô ấy không khỏi thắc mắc:
“Người trong nhà ông sếp của cậu sao ai cũng thế này… kiểu đều có chút không bình thường vậy à?”
“Không bình thường chỗ nào?”
Mao Lộ Lộ kể lại cảnh Chu Minh Sơ cùng cả nhà ăn cơm: “Cảm giác quan hệ không thân thiết.” Mối quan hệ thân thiết hơn một chút chỉ có hai anh em, mà mẹ con họ tuy tối nay không cãi nhau, nhưng lúc nào cũng cứ như sắp cãi nhau đến nơi.
Mao Lộ Lộ nói: “Ông chủ của cậu nói chuyện khá thẳng, tính cách anh ta có hơi kỳ quặc không?”
“Anh ta vốn là vậy.” Văn Hòa nhớ lại Chu Minh Sơ tối nay, cũng thấy anh thật sự khó hiểu, không thể nói lý lẽ.
Đến thứ Bảy, Văn Hòa đi cùng Tiêu Tiêu tìm nhà.
Tiêu Tiêu tìm được công việc mới rất nhanh, cô ấy vào làm ở DC. Chút ân tình từ triển lãm trước đó nhanh chóng phát huy tác dụng, cô ấy tự trào: “May mà tôi tự xin nghỉ, chứ nếu bị sa thải thì chưa chắc DC đã nhận.”
Văn Hòa hỏi: “Chẳng phải cậu nói muốn sang nương nhờ Khương Khương sao?”
“Chỉ nói cho vui thôi, mảng y học thẩm mỹ mình có làm qua đâu.” Tiêu Tiêu tính tình nóng nảy, nhưng thực chất lại thuộc kiểu tương đối bảo thủ, thiên về ổn định, thuận theo. Nghỉ việc rồi là phải tìm chỗ mới ngay, lại còn phải là lĩnh vực mình quen thuộc. Bảo cô ấy giống Khương Khương, lao thẳng vào một ngành mới tinh, với cô ấy mà nói chi phí quá cao.
Rồi cô ấy lại nói: “Khương Khương thì khác, người ta là kiểu muốn làm chủ, nói sau này sẽ tự mình kinh doanh cơ.”
Nói thật thì Tiêu Tiêu cũng có hơi hối hận vì rời E Khang, cảm thấy lúc đó mình quá bốc đồng. Nhưng giờ có hối cũng vô ích, may mà công ty mới cũng không tệ, chỉ là phải chuyển nhà.
Chuyện chuyển nhà này, Văn Hòa tìm cô em họ Chung Lộ. Chung Lộ đúng lúc làm bên mảng cho thuê nhà, dẫn hai người chạy khắp các khu chung cư suốt cả ngày, còn giúp mặc cả giá, vừa nhiệt tình vừa tận tâm.
Đợi xem nhà xong, ký xong hợp đồng, cô ấy còn trả lại cả phí môi giới, cười ngây ngô nói với Tiêu Tiêu: “Chị là bạn của chị họ em, giúp chút việc nhỏ là chuyện nên làm.”
Tiêu Tiêu rất có thiện cảm với cô bé này, cũng cười với cô ấy: “Vậy cùng đi ăn bữa cơm nhé, dù sao chị cũng phải cảm ơn em.”
Ban đầu Chung Lộ không dám nhận lời, đợi Văn Hòa cũng gọi, cô ấy mới vui vẻ đi theo.
Tiêu Tiêu thấy lạ, hỏi Văn Hòa: “Em gái cậu sợ cậu à?”
Văn Hòa lắc đầu: “Chỉ là bình thường ít qua lại, không quen lắm.”
Trong lúc ăn cơm nói chuyện phiếm, Chung Lộ ở Quảng Châu không có nhiều bạn bè, khó lắm mới có dịp đi chơi cùng Văn Hòa và Tiêu Tiêu, miệng gần như không ngừng nghỉ, hỏi gì cũng nói, tuôn ra hết một lượt mọi chuyện về mình.
Chỉ là khi nói tới bạn trai thì có hơi ấp a ấp úng, nói muốn chia tay anh ta: “Anh ấy chê em kiếm tiền ít… dạo trước em gãy xương phải ở nhà không đi làm, anh ấy còn giục em chia tiền thuê nhà.”
Tiêu Tiêu nổi giận: “Đàn ông kiểu gì thế này, sao em lại để ý tới anh ta được?”
Chung Lộ cúi đầu, nhìn chằm chằm đôi đũa nghĩ rất lâu: “Lúc đầu anh ấy không như vậy…”
Văn Hòa nhìn cô ấy một cái.
“Xin lỗi làm phiền, đồ uống của các chị đây ạ.” Nhân viên bưng mấy ly nước tới, đều là đồ lạnh. Văn Hòa uống mấy ngụm thì thấy bụng hơi nặng xuống, Tiêu Tiêu hỏi: “Có phải sắp tới kỳ không?”
“Chắc vậy.” Văn Hòa nhẩm tính thời gian, đại khái là mấy ngày này.
Chung Lộ vội đứng dậy, chạy tới khu trà nước tự phục vụ pha cho cô một cốc trà hoa: “Uống cái này cho ấm, lạnh bụng là đau bụng kinh đấy, khó chịu lắm.”
Hơi nóng, Văn Hòa thổi bớt rồi nhấp một ngụm, đặt lòng bàn tay lên cốc, thấy dễ chịu hơn một chút.
“Chị.” Ăn xong Chung Lộ hỏi: “Trung thu chị có về nhà không?”
Văn Hòa gật đầu: “Chị có ngày nghỉ bù, sẽ về sớm một chút.” Đều là tích lũy từ những lần đi triển lãm trước đó, vừa hay dùng được vào dịp Trung thu để tránh cao điểm.
Hôm đó về tới nhà, Văn Hòa gọi điện cho Khương Khương trước, rồi liên lạc lại với Chung Lộ, giới thiệu cô ấy đến chỗ Khương Khương: “Cũng là làm nhân viên sales, ngày nào cũng phải chạy bên ngoài, nhưng lương cứng cao hơn chỗ em bây giờ, hơn nữa bên họ có ký túc xá cho nhân viên. Em tự cân nhắc nhé, thấy ổn thì qua thử.”
“Vâng vâng vâng, em nhất định đi!” Chung Lộ mừng rỡ đến bất ngờ, nói mình cũng đang muốn đổi việc, vì làm cho thuê chỉ đủ tiền ăn, cửa hàng còn đủ kiểu khấu trừ lương, ngày nào tới nơi cũng phải họp hai tiếng, đứng đến hoa mắt chóng mặt.
Văn Hòa cầm điện thoại nghe cô ấy cảm ơn không ngớt, như thể nhìn thấy chính mình lúc mới tới Quảng Châu.
Khi đó cô ấy trông thế nào, gò bó, thật thà, cẩn thận từng li từng tí một. Người ta cười với mình một cái là đã thấy vui vẻ, thỏa mãn, gặp người mặt mày cau có thì sợ. Nghĩ kỹ lại, thật ra cũng chẳng có gì đáng sợ.
Hôm sau là Chủ nhật, Văn Hòa dậy giặt hết những thứ có thể giặt trong nhà, lau sàn sáng bóng, cả người như có sức lực dùng không hết.
Bên ngoài nắng rất to, Văn Hòa nhớ trước đó Chương Như hẹn cô đi chơi ném đĩa, liền gọi điện qua. Sau khi bàn tới bàn lui một hồi, cuối cùng Chương Như nói đi đánh cầu lông.
Văn Hòa theo cô ấy tới một sân cầu lông ở Việt Tú. Chương Như nói hẹn là chồng của một người chị em thân thiết của cô ấy, tới nơi mới phát hiện còn có Diệp Ấn Dương và Chu Minh Sơ.
Chu Minh Sơ đang đánh đôi với một người khác. Trong ấn tượng của Văn Hòa, hình như đây là lần đầu tiên cô thấy anh đánh cầu lông. Anh đập cầu vừa nhanh vừa mạnh, tạo áp lực cực lớn cho đối thủ.
Mỗi cú đánh của anh đều có mục đích và tính uy hiếp rất rõ. Có người đứng bên sân hò hét: “Tổng giám đốc Chu từ từ thôi, đừng đánh gãy vợt, quay về còn phải đi căng dây nữa đấy!”
Chương Như giới thiệu với Văn Hòa người đó: “Đây là Tổng giám đốc Tuấn, chồng của Giai Giai.”
“Tổng giám đốc Tuấn chào anh.” Văn Hòa biết Giai Giai, bọn họ từng cùng nhau đi bar chơi, cô vẫn còn ấn tượng rất sâu với Giai Giai với kiểu tóc công chúa cắt ngang.
“Chào chào.” Đỗ Tuấn chào lại cô một tiếng, ánh mắt vẫn dõi về phía sân cầu bên kia, đang đánh rất hay.
Thể lực của Chu Minh Sơ đã tới mức hễ đối phương dám đánh cầu bổng lên là anh dám đập thẳng xuống, rõ ràng là muốn tốc chiến tốc thắng. Đối thủ bất ngờ đập trả một cầu, anh xoay người mà vẫn đỡ được. Lực ở bàn chân mạnh đến mức thảm cao su dưới chân cũng bị đạp biến dạng.
Quả cuối cùng, một cú bật nhảy đập sát lưới, trông thậm chí có phần bạo lực.
Chương Như bị dọa giật mình: “Anh ta đang đánh cầu hay đang đánh nhau vậy, đáng sợ thế.”
Văn Hòa cũng hơi bị chấn động, thầm may mắn người đối đầu với anh không phải là mình.
Nhưng chỉ trong lúc đổi sang đôi giày khác, đã nghe nói đối thủ của anh bị căng cơ, đoán là lúc đỡ quả cầu cuối cùng không khống chế được lực, kéo trúng cơ eo.
Đối phương ôm cái lưng già nua vừa cười vừa mắng, nói sau này nhất định không đánh với Chu Minh Sơ nữa. Đánh chung với anh thì sướng thật, nhưng đứng đối diện thì phải căng mười hai phần tinh thần.
“Ghê thật đó, Tổng giám đốc Chu.” Đỗ Tuấn nhướng mày nói: “Hỏa khí lớn ghê nhỉ, chắc tích lực bao lâu rồi xả hết ra sân bóng nhỉ.”
Chu Minh Sơ khá là… vô tình, đáp lại rằng đối phương vừa tới là vào sân ngay, không khởi động giãn cơ.
Anh ra mồ hôi rất nhiều, dùng khăn lau mặt và cổ, đứng bên sân thay áo, cả lưng áo đẫm mồ hôi.
Văn Hòa dời ánh mắt đi, đúng lúc Đỗ Tuấn đề nghị: “Hôm nay hiếm có bạn chơi cầu nữ, hay là làm một ván đánh đôi nam nữ?”
Đôi nam nữ, anh ta đã kết hôn đương nhiên không tham gia được, vậy chỉ còn bốn người bên E Khang.
Chương Như thuộc dạng đánh đơn còn chưa thạo, nghe nói phải bốc thăm chia đội thì do dự nhìn Chu Minh Sơ một cái. Văn Hòa biết cô ấy không quen Chu Minh Sơ, liền chủ động bước qua: “Tôi đánh với Tổng giám đốc Chu.”
Chu Minh Sơ đang quấn lại tay cầm vợt, thái độ không có gì là lạ.
Đối thủ lúc nãy nhắc nhở: “Người đẹp, đánh với anh ta thì phải cẩn thận, người này rất thích đập cầu, nhớ cúi thấp người, ngồi thấp xuống.”
“Vâng.” Văn Hòa gật đầu, thấy Chương Như ở bên kia buộc tóc, dây thun rơi xuống đất, Diệp Ấn Dương nhặt lên đưa cho cô ấy, nói gì đó. Chương Như tháo khuyên tai, lén lút bỏ vào túi anh ta.
Cặp này tình cảm chắc chắn rất tốt.
Vị Tổng giám đốc Diệp này là năm ngoái được điều tới công ty. Lúc anh mới tới, Văn Hòa nhớ Dương Vũ còn chẳng thèm để anh vào mắt, thậm chí sau khi thăm dò còn cho rằng vị giám đốc thu mua này tính tình bình thường, năng lực cũng bình thường, dần dần liền thả lỏng cảnh giác. Bề ngoài thì nịnh nọt, trong lòng lại chẳng thấy anh ghê gớm đến đâu, kết quả chẳng bao lâu, chính vị Tổng giám đốc Diệp này đã lấy anh ta ra làm mục tiêu đầu tiên.
Thì ra người có vẻ ngoài ôn hòa, lúc ra tay cũng chẳng chừa đường lui.
Văn Hòa nghĩ tới chuyện đó liền có chút thất thần, đến khi Chu Minh Sơ đi tới phía sau cũng không hay biết.
Chu Minh Sơ hỏi: “Cô đứng trước hay đứng sau?”
Cô như không nghe thấy, đứng yên không nhúc nhích, đến khi anh đi tới trước mặt cô mới có phản ứng, nhưng lại vô thức lùi về sau một bước, như thể anh là loại người nguy hiểm cần phải tránh xa.
Sắc mặt Chu Minh Sơ trầm xuống, buông một câu nói: “Cô đứng phía trước, đỡ cầu lưới.”
Văn Hòa cảm thấy mình bị coi thường, cau mày nói: “Tôi đã đánh đôi nhiều lần rồi.”
Chu Minh Sơ quay người đi thẳng.
Văn Hòa cảm thấy không thể giao tiếp với anh thì thôi không giao tiếp nữa vậy, dù sao cũng chỉ là một trận giao hữu, chắc cũng kết thúc rất nhanh.
Sau khi trận đấu bắt đầu, cô phụ trách chắn cầu lưới, Chu Minh Sơ đứng phía sau phụ trách đập cầu và bỏ nhỏ. Lúc đầu còn khá suôn sẻ, chỉ là tần suất động tác của Chu Minh Sơ quá nhanh, dần dần Văn Hòa cảm thấy đuối sức.
Cũng không hiểu Chu Minh Sơ bị làm sao, rõ ràng ham thắng rất mạnh, cũng rõ ràng có thể tốc chiến tốc thắng, vậy mà đến cả những quả Chương Như đánh ra ngoài biên anh cũng đập trả lại.
Văn Hòa trơ mắt nhìn thấy thời gian thi đấu bị kéo dài, bắt đầu cảm thấy anh là cố ý — cố ý kéo dài thời gian để bào mòn thể lực của cô. Trán cô toát mồ hôi lạnh, bụng dưới cũng như bị chèn ép.
Đến lúc nghỉ giữa hiệp, hai mắt cô đờ đẫn nhìn chằm chằm xuống mặt đất. Chu Minh Sơ đi tới: “Bị bệnh à?”
Văn Hòa lắc đầu: “Không có.”
Chu Minh Sơ đưa mắt nhìn qua nhìn lại mặt cô hai lượt, bình thản nói: “Khó chịu thì kêu dừng, đừng giống uống rượu, không được cũng cố cho bằng được, chỉ là gắng gượng, thiệt thòi cuối cùng vẫn là cô.”
Văn Hòa nhớ lại đêm ở Thâm Quyến bị người ta ép rượu, nghiến răng đứng dậy: “Tôi có thể.”
Nhưng chưa được bao lâu sau khi vào hiệp sau, cơn đau kéo từng đợt ở bụng dưới khiến cô nhận ra chắc là đến kỳ kinh. Cố gắng cầm cự tới ván cuối thì trước mắt đã hoa lên, thậm chí còn hơi buồn nôn, gần như không nhìn rõ bóng, liền bị đối phương đập cầu kết thúc ván đấu.
Trận cầu thua rồi, nhưng cả người cô lại thở phào nhẹ nhõm.
Chương Như cũng nhận ra cô không ổn, đánh xong đòi đưa cô về nhà. Lúc thu dọn đồ đạc, cô nghe thấy Đỗ Tuấn cười trêu Chu Minh Sơ: “Sao thế Tổng giám đốc Chu, vợt mới chưa quen tay à, sao càng đánh càng ít đập cầu thế?”
Văn Hòa uể oải liếc Chu Minh Sơ một cái.
Cô và anh thực sự chẳng có mấy ăn ý. Góc đánh của anh rất hiểm, không biết từ đâu mà bóng đã bay sang. Mà bụng cô lại khó chịu, động tác chắc chắn chậm hơn. Có lẽ anh cũng thấy phối hợp với cô khá mệt, nên dứt khoát giảm hẳn những cú đập.
“Người đẹp! Đi thôi đi thôi.” Chương Như cầm chìa khóa xe chạy tới, khoác tay kéo Văn Hòa đi. Trên đường biết cô đang đến kỳ kinh, còn đưa cô về tận nhà tìm thuốc cho uống.
Văn Hòa ôm túi chườm nước nóng: “Không sao, mình hết đau rồi.”
Tiễn Chương Như về xong, Văn Hòa nằm lên giường mơ màng ngủ một giấc, cho đến khi Lương Côn Đình gọi điện rồi gõ cửa nhà cô.
Ngoài cửa, Lương Côn Đình mặc áo thun rộng, quần lửng, chân đi dép lê, chiếc áo còn bị móc áo làm cho hơi nhăn nhúm. Văn Hòa bỗng bật cười.
Lương Côn Đình hỏi: “Cười cái gì?”
Văn Hòa nhớ lại dáng vẻ của anh lúc đi làm: “Thấy anh mặc thế này không hợp với hình tượng của anh lắm.”
Lương Côn Đình nói: “Trang phục tiết kiệm năng lượng của tỉnh Quảng Đông.” Anh hơi nghiêng đầu: “Cô có nói vòi nước ban công bị rò rỉ phải không? Chú tôi bảo tôi sang xem giúp, tôi vào được chứ?”
Văn Hòa khựng lại một chút, nghiêng người nhường lối: “Anh vừa tan làm à?”
Lương Côn Đình gật đầu, than thở là tìm chỗ đỗ xe mãi không được.
Khu này từ khi chỉnh trang lại rồi sửa đường, xe không chạy vào được, chỗ đỗ xe dưới nhà cũng bị bỏ. Anh còn than phiền bác mình: “Đã thế còn lắp khóa bánh xe, đúng là tốn công vô ích.”
Trời đã chạng vạng tối, Văn Hòa bật đèn ban công.
Cô nấu ăn ngoài ban công, đồ dùng nhà bếp được bày biện rất gọn gàng, dưới đất còn đặt một kệ cây xanh, bàn gấp phủ một tấm khăn rất đẹp. Tổng thể trông vừa ấm áp vừa dễ chịu.
Lương Côn Đình nói: “Nhà cô nhìn rất hợp để nuôi thú cưng.”
Văn Hòa cũng từng nghĩ tới, nhưng lại lo lắng: “Chú Lương chắc không cho nuôi đâu nhỉ?”
“Chú ấy tự nuôi cả một đàn mèo chó rồi, cô muốn nuôi thì có thể tìm chú ấy xin một con.” Lương Côn Đình vặn thử vòi nước đã bị lỏng, móc từ túi quần ra một chiếc mỏ lết mượn ở phòng dụng cụ dưới lầu. Anh tháo lõi van ra xem xét rồi lắp lại, vặn chặt, nước liền không còn rò rỉ nữa.
Văn Hòa đi tìm dung dịch rửa tay cho anh. Lương Côn Đình rửa xong, lau tay, thấy tóc cô hơi rối, người cũng có vẻ lờ đờ, dưới ánh đèn làn da hiện lên vẻ mềm mại chưa tỉnh hẳn.
Hai người đứng trên ban công vốn chẳng rộng rãi gì, Lương Côn Đình giơ tay giữ lấy vai cô, đột ngột cúi đầu hôn tới.
Văn Hòa ngửi thấy mùi nước sát trùng trên người anh, vội vàng né đi, nhưng lại liếc thấy phía tiệm thuốc có một chiếc X7 quen mắt, không biết đã đỗ ở đó bao lâu rồi.
Tim Văn Hòa khẽ giật thót, cô nhận ra đó là xe của Chu Minh Sơ, nhưng vì không đeo kính, mãi đến khi nhìn thấy đèn hậu của chiếc xe bật sáng rồi rời đi, cô vẫn còn ngờ ngợ không biết mình có nhìn nhầm hay không.