Hoa Đô Không Nóng Rực – Thụy Khúc Hữu Ngân Phiếu
Chương 69: Mắt nhìn người không tốt – Vận may cũng chẳng ra gì
Hoa Đô Không Nóng Rực – Thụy Khúc Hữu Ngân Phiếu thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Năm ấy, Văn Hòa về quê muộn, quay lại Quảng Châu cũng khá trễ. Cô ở nhà đến mùng mười mới đi, là đi xe của Từ Trì. Nhân tiện đi nhờ, trên xe còn có em họ Chung Lộ và một nhân viên của Từ Trì.
Dọc đường tán gẫu, Văn Hòa mới biết Từ Trì và chồng của Mao Lộ Lộ dự định cùng mở một trung tâm mắt ở Quảng Châu, sau này họ sẽ thường xuyên đi lại giữa hai nơi.
Đến trạm dừng nghỉ, Chung Lộ kéo Văn Hòa lại nói: “Chị, em thấy người bạn học này của chị thích chị đấy.”
Lúc này đã gần tới khu vực châu thổ Châu Giang, Văn Hòa đang thay áo khoác mỏng, thay xong thì soi gương thoa son, không để ý tới cô ấy.
Chung Lộ đã quen thân với cô, dựa sát lại hỏi: “Chị với vị sếp tổng trước kia của chị chia tay rồi à?”
Văn Hòa liếc cô ấy một cái: “Giờ em nhiều chuyện vậy sao?”
Chung Lộ cúi đầu: “Không phải em nhiều chuyện, là bọn họ cứ nói…”
“Ai nói, ba mẹ em, hay em trai em?” Văn Hòa đậy nắp son lại, dùng tay tán đều phần son bị lem ra ngoài: “Nói chị bị người ta bao nuôi, làm tình nhân cho người ta?”
Mặt Chung Lộ lập tức đỏ bừng, thay cho sự thô tục và độc địa trong lời nói của người nhà mình.
Ba mẹ và em trai cô ấy lúc nào cũng nhắc tới chuyện đó, nói chị họ ở ngoài bị người khác bao nuôi, cô nghe rất khó chịu. Dù đã nhiều lần nói với gia đình rằng đó là quan hệ nam nữ bình thường, nhưng trong nhà chẳng ai tin.
Chung Lộ vẫn nhớ Chu Minh Sơ, hai lần gặp đều để lại ấn tượng rất sâu, nhưng nhìn là biết người có tính khí không tốt, khó gần, hơn nữa Tết cũng không đưa về nhà, cô cảm thấy chắc chắn là đã chia tay. Lại thấy Từ Trì trông cũng không tệ, thế là nhiệt tình muốn se duyên.
Chỉ là Văn Hòa xem như không nghe thấy gì, vẫn bình thản trang điểm, thay quần áo, nhân tiện hít thở chút không khí trong lành. Ngồi xe đường dài quá lâu, mũi cô cũng hơi khó chịu.
Hai chị em thay đồ xong chuẩn bị ra ngoài, thì thấy bên xe tụ tập một đám người. Văn Hòa đi tới hỏi: “Sao thế?”
Từ Trì nói: “Xe phía trước lùi quá trớn, đâm trúng nắp đậy.”
Vậy là tai nạn rồi. Va chạm không nặng, báo bảo hiểm hay tự giải quyết đều được, nhưng họ lại gặp phải một gia đình thiếu thiện chí, có lẽ thấy họ còn trẻ, nói chuyện khách sáo nên dễ bề bắt nạt, ngược lại còn lớn tiếng cho rằng xe họ đỗ sai chỗ, bắt họ phải đền tiền sửa cản xe.
“Mấy người nhìn xem, chỗ mấy người đỗ có vạch kẻ không? Mấy người thế này gọi là đỗ xe trái phép, biết không?” Cả nhà bảy miệng tám lưỡi, ai nấy trợn trừng mắt nhìn họ. Chung Lộ tức quá nói vài câu, có một người phụ nữ trung niên suýt nữa thì chỉ thẳng ngón tay vào mặt cô, may mà Văn Hòa kịp thời kéo ra.
Thật ra nếu thái độ tốt, với vết trầy xước nhỏ thế này, theo tính của Từ Trì, có lẽ sẽ bỏ qua. Nhưng đám người kia càng nói càng hăng, làm ầm ĩ cả một góc, anh lấy điện thoại ra định báo bảo hiểm, thì bị Văn Hòa chạm nhẹ một cái, anh hiểu ý, ghé sát tai cô.
Hai người nói nhỏ mấy câu, Từ Trì quay lại đối diện với cả nhà kia: “Mấy người cũng không cần tranh cãi với tôi, rốt cuộc tôi có đỗ xe trái phép hay không, trạm dừng nghỉ có camera ghi lại làm chứng. Hơn nữa cho dù tôi có đỗ trái phép, trách nhiệm chính vẫn thuộc về phía mấy người.” Anh lại liếc nhìn chiếc xe của họ: “Xe mới nhỉ? Nếu nhất quyết làm lớn chuyện báo bảo hiểm, năm sau phí bảo hiểm của mấy người sẽ tăng đấy.”
Phía đối phương nghe vậy càng nổi giận đùng đùng, giọng nói cũng trở nên chói tai hơn. Văn Hòa đúng lúc đứng ra hòa giải, nói đây cũng là xe của bạn bè, bồi thường chút ít thôi, không thì không biết ăn nói thế nào.
Thấy có đường lui, đối phương hỏi: “Thế các người muốn bao nhiêu?”
“Năm trăm.” Văn Hòa nói.
“Nằm mơ đi! Nhiều nhất một trăm!”
Từ Trì mất kiên nhẫn: “Ba trăm. Thấp hơn con số này thì hôm nay tôi sẽ dây dưa với mấy người đến cùng, nếu dám bỏ chạy tôi sẽ báo cảnh sát ngay lập tức.”
Sau một hồi giằng co, người xung quanh cũng có người khuyên ba trăm đã là rất thấp rồi. Cả nhà kia vừa chửi bới vừa chuyển tiền cho Từ Trì, trong lòng biết mình đã chiếm được lợi thế, liền lái xe rời đi ngay.
Bọn họ vừa đi, Văn Hòa liền báo cảnh sát giao thông về việc chiếc xe đó chở quá tải. Cô đã đếm rồi, trên xe của họ, tính cả trẻ con, ít nhất cũng chở quá hai người, tối thiểu bị trừ ba điểm. Mà thực tế chứng minh, những kẻ ngang ngược thường hành động liều lĩnh, lúc Từ Trì cũng lái xe đi ra, cùng một hướng lại gặp chiếc xe đó, anh lại quay video ghi lại cảnh họ đi vào làn dừng xe khẩn cấp.
Chung Lộ vừa nãy còn tức đến phát điên, lập tức hả hê: “Em còn tưởng thật sự để bọn họ chiếm lợi thế, phạt chúng chết đi!”
Văn Hòa nói: “Gặp loại người này, không thể nói lý lẽ được đâu, thà để họ chịu thiệt thòi thật sự còn hơn.” Cô đang điền thông tin thì cảm thấy có người đang nhìn mình, liền nghiêng đầu hỏi Từ Trì: “Sao thế?”
“Không có gì.” Trong lòng anh hơi nghẹn lại, Từ Trì giảm tốc độ, chậm rãi lái xe, trầm ngâm nói: “Chỉ là cảm thấy hình như cậu đã thay đổi một chút.”
“So với thời đi học ấy à?” Văn Hòa nói: “Nhiều năm như vậy, ai cũng thay đổi thôi, cậu cũng vậy.”
Đối với Từ Trì, trước kia cô không nhớ rõ lắm, sau này tiếp xúc vài lần mới dần nhớ ra hồi đi học anh là lớp phó môn Ngữ văn, viết thư pháp rất đẹp, còn học vẽ quạt kiểu văn nhân. Khi đó ai cũng gọi anh là Từ tài tử, thầy cô cũng yêu quý và thiên vị anh.
Ấn tượng của Văn Hòa về anh là thành tích tốt, gia cảnh cũng khá giả, hồi đi học không thích nói chuyện, vậy mà giờ đây làm ăn buôn bán lại rất khéo léo, nói năng lưu loát, giỏi giao tiếp.
“Vẽ quạt?” Chung Lộ tưởng mình nghe nhầm, hớn hở hỏi: “Anh Từ còn biết vẽ quạt nữa à?”
Từ Trì cười lắc đầu: “Tuổi trẻ nông nổi.” Khi đó theo đuổi sự phong nhã hão huyền, nghĩ lại cũng thấy ngu ngốc, giai đoạn mơ hồ học đòi làm văn nhân, tao nhân mặc khách, cũng là độ tuổi tình yêu chớm nở, gặp cô gái mình thích lại không biết theo đuổi thế nào, càng không biết phải bảo vệ cô ra sao.
Anh đưa tay chỉnh gương chiếu hậu, trong gương chiếu hậu phản chiếu nửa khuôn mặt của Văn Hòa, không cần tô điểm cũng đã đủ khiến người ta xao xuyến.
Anh thích cô đã nhiều năm, từ hồi cấp ba đã thích, nhưng trong lòng anh cô quá cao, quá đẹp, còn anh khi đó chỉ biết vùi đầu học hành, thiếu dũng khí, cũng thiếu năng lực.
Với Văn Hòa, chuyện khiến anh day dứt nhất trong lòng là hồi đi học, người của phòng giáo dục đến hỏi trong lớp có bao nhiêu học sinh. Văn Hòa ngồi dãy sau bị hỏi tới, cô lỡ báo thừa một người, lập tức có người sửa lại: “56 chứ, đâu ra 57 người?”
Khi đó có bạn học nói: “Còn một đứa trong bụng nó chứ gì!” Những lời ác ý ập đến thẳng thừng, còn anh lúc ấy chỉ liếc nhìn một cái, rõ ràng thấy cô lúng túng và khó xử, nhưng vẫn không lên tiếng giúp cô.
Gương mặt đỏ bừng và đôi vai run rẩy ấy, Từ Trì nhớ tới tận bây giờ.
Nếu có cơ hội làm lại, anh nhất định sẽ không chút do dự xông lên bảo vệ cô.
Điện thoại rung lên, Văn Hòa ở hàng ghế sau nghe máy, nghe ra là một cuộc gọi công việc. Giọng cô hơi mang ý cười, không vội vàng cũng chẳng chậm trễ, hoàn toàn là dáng vẻ của một nữ nhân công sở trưởng thành, ứng xử rất tự nhiên.
Từ Trì chậm rãi thu hồi ánh mắt, anh biết mình có lẽ đã muộn, chỉ mong vẫn còn có cơ hội.
Sau Tết lần lượt công bố các gói thầu, Văn Hòa vừa về Quảng Châu đã được Tổng giám đốc Phó tìm gặp, nói đã chuẩn bị xong xuôi để đấu thầu.
Văn Hòa xem xong tài liệu dự thầu của ông, bảo ông cứ yên tâm mà tham gia: “Ông tìm một người theo dõi, khi có kết quả mở thầu thì báo tôi ngay, tôi sẽ lo liệu những việc phía sau.”
Thái độ cô kiên quyết, Tổng giám đốc Phó cũng yên lòng.
Một hai tháng sau mở thầu, Tổng giám đốc Phó đã xuất một lô hàng sang khu vực khác, trong cuộc họp có người nhắc đến chuyện này, Văn Hòa trực tiếp ném ra một bản thỏa thuận chứng minh hai bên là đại lý cấp hai của nhau: “Xin lỗi, việc xuất hàng sang khu vực này là được phép, không vi phạm quy định.”
Người ký thỏa thuận là khách hàng của Tiêu Tiêu tại khu vực đó, hai bên là đại lý cấp hai của nhau, nghĩa là anh có thể chuyển hàng sang khu vực của tôi, tôi cũng có thể bán hàng ở khu vực của anh, thuộc dạng các nhà phân phối liên kết, cùng nhau tạo thành liên minh. Ở E Khang, cách này đã không còn hiệu quả, nhưng ở DC thì vẫn còn áp dụng được.
Tổng giám đốc Phó muốn hủy hợp đồng, một trong những nguyên nhân là ông bị người khác cướp đơn hàng, tuồn hàng ra ngoài. Lần này Văn Hòa giúp ông tìm đối thủ của đối thủ, vừa giúp ông xuất được một lô hàng, vừa coi như trút được một cơn tức.
Sau đó cô nói với Tổng giám đốc Phó: “Hủy hợp đồng là chuyện làm tổn hại đến nền tảng, tất nhiên không phải nói tới tiền phạt vi phạm, tôi hiểu, với ngài thì mấy khoản đó chẳng thấm vào đâu, quan trọng là những chi phí khác.”
Tổng giám đốc Phó chần chừ một chút: “Chi phí nào?”
“Chi phí ẩn.” Văn Hòa phân tích cho ông: “Tôi ở E Khang cũng mấy năm rồi, mấy năm nay sản phẩm của họ liên tục thay đổi, quy tắc kênh phân phối và cách tiếp cận thị trường cuối đều đã khác, chỉ cần thay đổi một chỗ là kéo theo cả hệ thống. Ông nghĩ xem, đội ngũ của ngài vốn đã quen với DC, giờ nếu quay lại, họ lại phải thích nghi lại từ đầu với nhà sản xuất và sản phẩm mới. Hơn nữa bây giờ khu vực của E Khang cũng không dễ dàng có được, thay vì thay đổi, chi bằng cứ giữ nguyên thì tốt hơn chứ?”
Lời này đánh trúng tim đen, Tổng giám đốc Phó không thể không dao động, cũng buộc phải suy nghĩ lại về chuyện hủy hợp đồng.
Văn Hòa không thúc giục ông, khuyên xong thì tiếp tục bận việc của mình.
Cô dọn dẹp những kẻ gây rối trong đội ngũ, chỉ cần là người chịu làm, thành tích kém một chút cô cũng sẵn sàng cầm tay chỉ việc, hướng dẫn từng đơn hàng một. Đợi lúc công việc tạm ổn, phía Tổng giám đốc Phó cũng có tin tức, ông quyết định ở lại DC, hơn nữa còn chuyển sang dưới quyền quản lý của Văn Hòa.
Văn Hòa nhân cơ hội ép ông nhập thêm một lô hàng, lại ký thêm một khu vực nữa. Cô đã nắm bắt được quy tắc sinh tồn của DC: phải mạnh mẽ hơn một chút, không gây chuyện nhưng cũng không sợ chuyện, khi đã thắng thì phải truy kích đến cùng, khí thế phải được dựng lên cho đủ.
Văn Hòa nhớ Khương Khương từng nói một câu: doanh nghiệp nước ngoài cũng chỉ đến thế thôi.
Cô vô cùng đồng cảm.
Là công ty nước ngoài hay không, chỉ cần có nhiều người Trung Quốc thì vẫn là cái kiểu đó, đã là vị trí bán hàng thì vẫn là quy luật rừng rậm, mạnh được yếu thua. Chu Minh Sơ nói DC hỗn loạn, ở đây quả thật là một mớ hỗn độn, nhưng sự hỗn loạn cũng chính là một cơ hội.
Hỗn loạn ở chỗ tản mác, ở chỗ trách nhiệm và lợi ích giằng co không rõ ràng, cũng ở chỗ quản lý không làm tròn vai. Hỗn loạn, cũng đồng nghĩa với việc cấp trên cho phép bạn từng bước vượt qua giới hạn.
Ở vị trí nào thì làm việc của vị trí đó, đặt ra quy tắc là việc của cấp trên, cấp bậc của Văn Hòa cần làm chỉ là dẫn dắt đội ngũ tạo ra thành tích, có chiêu gì thì dùng chiêu đó.
Đến môi trường mới phải nhìn ra những quy tắc ngầm. Ví dụ quy tắc của DC chính là: ai cũng có thể tranh giành, ai cũng có thể cướp đoạt. So với E Khang, nơi này giống một đấu trường khổng lồ hơn, vượt qua giới hạn không đáng sợ, đáng sợ là bạn không dám vượt, chỉ có thể để người khác vượt qua mình.
Nửa năm trôi qua, Văn Hòa dần tìm được sự cân bằng giữa cảnh tượng hỗn loạn. Không dám nói như cá gặp nước, nhưng quả thật đã thích nghi khá tốt.
Chỉ là DC đúng là loạn thật, tin đồn bay đầy trời. Ngay cả cấp bậc như Cốc Chí Đức cũng bị đem ra làm chủ đề bàn tán, nói về chuyện anh ta hủy hôn với bạn gái, rồi lại lôi cả cuộc hôn nhân trước đó ra bàn tán: chàng trai nghèo cưới con gái nhà giàu, sau khi tích lũy đủ tiền bạc và các mối quan hệ thì một cước đá bay nhà gái.
Văn Hòa hỏi: “Vợ cũ của Tổng giám đốc Cốc là ai vậy?”
“Con gái của ông chủ Tam Liễu.” Nana nói.
Văn Hòa bừng tỉnh, thảo nào hôm đó Tổng giám đốc Liễu lại chèn ép anh ta, ép anh ta uống rượu, hóa ra là anh rể cũ.
Nhưng tâm lý của Cốc Chí Đức rất vững vàng, hoàn toàn không nhìn ra có gì bất thường, vẫn đi làm về như bình thường.
Phong cách quản lý của anh ta hoàn toàn khác với Chu Minh Sơ, hiếm khi cau có mặt mày, mỗi lần họp đều ung dung nhìn mọi người cãi nhau, cũng tôn thờ tuyệt đối lý luận mèo trắng mèo đen.
Trong buổi tổng kết họp tháng hôm đó, Văn Hòa vừa có khách hàng hủy đơn, lại vừa giành được một hợp đồng lớn với một bệnh viện. Cốc Chí Đức hỏi: “Cô vẫn chưa mua xe sao?”
Văn Hòa gật đầu: “Vẫn chưa bốc được biển số.”
Cốc Chí Đức nói: “Cứ đấu giá trực tiếp một cái, công ty sẽ hoàn tiền lại cho cô.”
Văn Hòa hơi sững người, Nana huých cô một cái: “Ngốc quá, mau nhận đi chứ!”
“……Cảm ơn Tổng giám đốc Cốc!” Văn Hòa phản ứng rất nhanh.
Sau đó Nana nói với cô: “Đây là phúc lợi, đừng có mà không lấy. Công ty bỏ tiền chứ đâu phải Tổng giám đốc Cốc móc tiền túi, những khoản này anh ấy phê duyệt rất hào phóng.” Một cái biển số có đáng bao nhiêu, số tiền bán hàng cô kiếm được cho công ty đủ mua cả đống rồi.
Văn Hòa gật đầu, cô vẫn còn hơi ngơ ngác, nhưng xe thì cô đã ngắm nghía từ lâu rồi. Thế là sớm hơn dự kiến vài tháng, cô có được chiếc xe đầu tiên của mình.
Không lâu sau khi nhận xe, cô theo Cốc Chí Đức đi dự tiệc xã giao.
Sau khi đến DC, Văn Hòa thỉnh thoảng đi cùng Cốc Chí Đức dự tiệc, cảm thấy anh ta khéo léo như lươn, khiến người khác khó mà tìm ra khuyết điểm. Cô học được vài thứ từ vị tổng giám đốc này, nhưng thứ mãi không học được, là cảm giác khó lường trên người anh ta.
Có lẽ đó là một dạng tích lũy kinh nghiệm, chưa đến lúc thì có cố học cũng không thể học được.
Người của DC thích cãi cọ, theo lời Tiêu Tiêu nói thì là một kiểu hỗn loạn ồn ào trong nội bộ, nhưng cãi thì cãi, không ai dám coi thường Cốc Chí Đức.
Cô đến địa điểm sau họ, lúc xuống xe thì gặp Chu Minh Sơ. Anh nhìn chiếc xe của cô: “Mới mua sao?”
Văn Hòa gật đầu. Chu Minh Sơ liếc qua hai cái: “Em thích màu trắng?”
Văn Hòa cất chìa khóa xe vào túi: “Chọn đại thôi, chọn màu này vì dễ bán lại.” Sau này đổi xe, màu này bán lại dễ.
Vào thang máy, Trương Cát An chặn cửa thang máy, cười với cô: “Chiếc xe này đẹp đấy, biển số cũng dễ nhớ, lại còn mang ý nghĩa may mắn.”
Lên trên gặp Phạm Bằng, anh ta lớn tiếng gọi một tiếng Tổng giám đốc Chu, tỏ vẻ khoa trương quá mức, nịnh nọt lộ liễu.
Mà Văn Hòa nhớ rất rõ, anh ta vốn không hợp với Chu Minh Sơ. Trước đó ở hội chợ Thâm Quyến, hai người uống đến say mèm, khi ấy trưởng phòng bộ phận còn nói rằng, giữa bọn họ có ân oán.
Nhưng người trong những buổi xã giao đa phần đều giỏi trở mặt. Kẻ thà gãy chứ không cong thì hoặc là bậc đại lão, hoặc là kẻ ngốc. Phạm Bằng chưa đạt đến tầm đại lão, nhưng cũng không đến nỗi ngu ngốc. Chu Minh Sơ từ lâu đã là người mà anh ta không thể đắc tội, khi đã quay lại vòng xoáy này, vẫn phải ngoan ngoãn, biết nhìn thời thế.
Bữa tiệc rất lớn, Văn Hòa luôn đi cạnh Tiêu Tiêu. Có mấy người đàn ông trung niên uống thêm vài chén bắt đầu kể những câu chuyện cười dung tục, còn ác ý quan sát phản ứng của hai người họ.
Những lúc thế này phải dựa vào Tiêu Tiêu. Cô ấy trực tiếp kể chuyện đồng tính nam, nghe đến mức một đám đàn ông trung niên như nuốt phải gián, mặt mày gượng gạo cười.
Tiêu Tiêu càng kể càng hăng, vẫn chưa thấy thỏa mãn, Văn Hòa cười đến đau bụng, thấy đã đủ rồi thì kéo cô ấy rời đi.
Quay sang bên khác, có người đang nói chuyện mới trong ngành, công ty nào bị kiểm tra đột xuất không đạt, công ty nào bị bắt về tài chính, công ty nào bộ phận thu mua lại bị điều tra các kiểu.
Nhắc tới thu mua, có người nói mấy năm nay E Khang cũng tống không ít người vào tù, còn nhắc tới Dương Vũ.
Không biết Phạm Bằng nổi cơn gì, bỗng chen miệng: “Đó chẳng phải bạn trai cũ của Văn Hòa sao.”
Một câu của anh ta, tất cả mọi người đều nhìn về phía Văn Hòa.
Phạm Bằng còn tỏ ra như rất đau lòng, liếc nhìn Văn Hòa từ trên xuống dưới: “Nghe nói anh ta còn động tay động chân đánh cô, là thật hay giả, đánh cô chỗ nào?”
Văn Hòa nhìn anh ta, bên cạnh bỗng “choang” một tiếng, có người làm rơi cốc. Trương Cát An lập tức đứng dậy: “Xin lỗi, tay áo tôi chạm vào.” Anh ta gọi phục vụ tới nhặt cốc, lại giục nhân viên phục vụ đến dọn dẹp.
Vốn dĩ bị ngắt ngang như vậy thì đề tài cũng nên cho qua, nhưng Phạm Bằng lại nhất quyết thở dài thườn thượt: “Văn Hòa nhà mình cũng tội nghiệp thật, một cô gái đàng hoàng như vậy, sao lại gặp phải chuyện đó chứ?”
Trong tình huống này, so với ấp a ấp úng, thà thừa nhận thẳng thắn còn hơn.
Văn Hòa cũng đã qua cái tuổi còn thấy khó xử từ lâu rồi, bình thản nói: “Không có gì đáng thương cả, chủ yếu là do mắt nhìn người không tốt, vận may cũng chẳng ra gì, lúc nào cũng không gặp được người đàng hoàng.”
Phạm Bằng còn định nói gì đó, Cốc Chí Đức đưa tay xoay mâm, Phạm Bằng lập tức đứng dậy hầu hạ.
Nếu không có Cốc Chí Đức, giờ này anh ta vẫn còn lái chiếc Toyota cũ kỹ của mình.
Tiêu Tiêu an ủi Văn Hòa: “Thằng Phạm đúng là đồ ngu, lời anh ta cô đừng để trong lòng. Hèn hạ đến mức đáng ghê tởm. Tôi nghe nói trước kia anh ta không như vậy, sau khi phá sản thì bắt đầu không được bình thường, có bệnh đấy, nhìn thôi cũng đủ chán rồi.”
“Không sao, anh ta nói thì cứ nói.” Văn Hòa cảm thấy mình có lẽ cũng đã kết thù với Phạm Bằng. Có thể là chuyện tranh giành đơn hàng ở Thâm Quyến trước kia, cũng có thể là chuyện điều chuyển hàng hóa không lâu trước đây. Dù sao trong môi trường như DC này, đồng nghiệp trở thành kẻ thù là chuyện quá đỗi bình thường.
Giữa buổi ra ngoài dặm lại lớp trang điểm, Văn Hòa ngửi thấy mùi thuốc lá và rượu bia trên người mình, bèn xịt thêm chút nước hoa lên cổ tay.
Chu Minh Sơ ra rửa tay, ngửi thấy một mùi hương gỗ thoang thoảng, khác với loại cô từng dùng trước đây.
Trước đây cô thích nước hoa hương hoa. Sau khi ở bên anh, cô rất cẩn thận, khi qua đêm thì không bao giờ xịt nước hoa, lúc ra ngoài luôn tranh thủ lúc anh thắt cà vạt mà kiểm tra kỹ mùi trên người anh, sợ chỉ cần dính một chút cũng bị người khác phát hiện.
Nếu có xịt, thì càng không cho anh lại gần, trong thang máy cũng phải đứng cách xa.
Hai người đều rửa tay và lau tay với vẻ mặt bình thản. Chu Minh Sơ hỏi: “Thế nào là “lúc nào cũng không gặp được người tử tế”?”
Văn Hòa nói: “Không có gì, chỉ là một câu nói cho qua chuyện thôi, anh đừng nghĩ ngợi nhiều.”
Chu Minh Sơ bắt chước giọng cô: “Tôi không thể không nghĩ nhiều được.” Rồi anh lại hỏi: “Tôi và Dương Vũ có giống nhau không?”
“Vậy thì anh có thể coi như tôi đã loại anh ra khỏi danh sách đó rồi.” Văn Hòa thu dọn đồ, Chu Minh Sơ tiến lên một bước, cúi đầu hỏi: “Loại trừ tôi nghĩa là gì?”
Văn Hòa lùi lại một bước, coi như anh đang say mà nói nhảm, hạ giọng: “Tổng giám đốc Chu tỉnh rượu một chút đi, tôi vào trước đây.”
Thấy cô tránh, Chu Minh Sơ khẽ nhíu mày một cách mơ hồ. Một lúc sau Trương Cát An tìm ra, cũng tưởng anh say rượu: “Tổng giám đốc Chu, anh vẫn ổn chứ ạ?”
Chu Minh Sơ không nói gì, im lặng quay lại chỗ tiệc, trò chuyện vài câu với một đồng nghiệp cùng ngành đến muộn. Trong một cái ngước mắt vô tình, Văn Hòa cũng đang giao thiệp với người khác, dáng vẻ rõ ràng không khác mấy so với năm đó khi còn làm lễ tân.
Ánh mắt Chu Minh Sơ lướt qua người cô: cánh tay, bắp chân, rất mảnh mai, mảnh đến mức chỉ cần véo hay va nhẹ là có thể bầm tím.
Anh nghĩ tới Dương Vũ, nhưng lại không nhớ rõ dáng vẻ của cô trong khoảng thời gian đó. Không biết là cô hồi phục quá nhanh, hay là trí nhớ của anh quá kém.
Nhưng nghĩ kỹ lại, cũng chưa trôi qua mấy năm.