Chương 3

Hoa Hảo Nguyệt Viên Thời thuộc thể loại Cổ Đại, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ăn no xong, ta lại chẳng đi được nữa.
Ngọc Dung nhẩm tính, nói rằng nếu ta cứ thế mà đi, không chỉ phải trả lại một trăm lượng bạc kia, mà còn phải bồi thường cho Thẩm gia tới hai mươi lượng tiền ăn!
Thà rằng ở lại sinh cho Thẩm Đại thiếu gia một đứa con, xem ra còn có lợi hơn. Khoản nợ này, ta thấy cũng đáng.
Ngọc Dung dẫn ta đi tắm nước nóng ấm áp, rồi thay cho ta một bộ y phục mới. Tỷ ấy dặn dò:
"Di nương tuyệt đối đừng nhắc chuyện từng ăn cơm chó trước mặt Đại thiếu gia đấy."
Mắt ta rưng rưng, cảm kích nhìn Ngọc Dung. Ta hiểu, chuyện này không được đoan chính, không thể để Thẩm Đại gia biết, kẻo người ta lại chẳng thèm nhận một kẻ trộm cắp làm thiếp đâu.
Đến đêm, Ngọc Dung nắm tay ta dẫn đến một viện tử yên tĩnh. Tỷ ấy dặn kỹ:
"Di nương đi xuyên qua vườn hoa rồi rẽ trái, gian phòng đầu tiên bên tay phải chính là phòng của Đại gia. Ngài ấy buổi đêm không thích thắp đèn, di nương cứ việc cởi đồ rồi lên giường ngài ấy là được."
Ngọc Dung thấy ta còn ngơ ngác, lại dặn dò thêm bao nhiêu điều. Nào là dù Đại gia có đẩy ra ta cũng phải kiên trì, rồi thì ta sinh ra trắng trẻo thơm tho thế này, nam nhân nào mà cưỡng lại được chứ.
Haiz, tóm lại tỷ ấy nói rất nhiều, ta chẳng nhớ nổi bao nhiêu. Chỉ mang máng nhớ Ngọc Dung bảo ta phải mặt dày một chút, đừng sợ bị từ chối.
Ta đương nhiên không sợ thẹn, đó là cả một trăm lượng bạc cơ mà! Ta quấn chặt áo choàng, bước vào vườn hoa. Vừa vào tới nơi, ngửi thấy hương hoa thơm ngát cả vườn là đầu óc ta đã bắt đầu mụ mị. Ờ, Ngọc Dung bảo rẽ phải, gian đầu tiên bên tay trái (?).
Trong phòng quả nhiên không thắp đèn, chỉ có ánh trăng mờ tỏ. Ta lao về phía giường, Đại gia quả nhiên đẩy ta ra. Ta làm sao có thể để đống bạc trắng hếu này chạy mất được chứ!
Ta ấn ngài ấy xuống giường, lột sạch y phục. Lúc đầu Đại gia vùng vẫy dữ dội, còn định gọi người. Ta cuống quá, bèn lấy yếm bịt miệng ngài ấy lại, rồi dùng thắt lưng trói ngài ấy luôn.
Đại gia thở dốc liên hồi, người nóng hầm hập. Lúc tắm ban ngày Ngọc Dung đã dạy ta nhiều lắm. Ta nhớ mang máng tỷ ấy nói gì mà hôn rồi cắn này nọ.
Trong lòng ta thầm nghĩ, chẳng lẽ lại để ta cắn Đại gia? Thế thì bất kính quá. Vậy thì chắc là để Đại gia hôn ta, cắn ta rồi.
Ta hạ quyết tâm, dù đau thế nào cũng phải nhịn. Đại gia ngồi tựa bên đầu giường, rèm che khuất phần lớn ánh sáng, ta không nhìn rõ sắc mặt ngài ấy. Ta nép vào, đẩy đầu ngài ấy vào trong chăn.
Về sau, thật sự là nóng quá đi mất. Ta giống như một quả đào mật bị cắn một miếng, nước quả ngọt lịm cứ thế tuôn ra.
Vật lộn nửa đêm, Đại gia ngủ thiếp đi. Ta cởi thắt lưng đang trói ngài ấy ra, mặc đồ vào định rời đi. Nhưng bụng ta bỗng thấy đói quá. Hương lê xanh trên bàn tỏa ra lôi kéo ta. Không kìm được, ta cầm quả lê lên gặm một miếng.
Gặm xong, ta lại sợ sáng mai Đại gia phát hiện thiếu mất một quả, chê ta tham ăn rồi đuổi ta đi. Ta nghĩ ngợi hồi lâu, bèn nhét quả lê đã gặm dở vào tay Đại gia. Làm thế này, ngài ấy nhất định sẽ nghĩ là mình ăn trong mơ cho mà xem.
Hì hì, ta cũng thông minh phết đấy chứ.
Ta ra khỏi cửa, thấy Ngọc Dung mặt mày trắng bệch đứng ngoài kia. Ta tự hào khoe: "Ngọc Dung tỷ tỷ, ta làm đúng theo lời tỷ nói rồi, không sai một ly nào hết."
Ngọc Dung lại xoa tóc ta, thở dài: "Di nương có phải là không phân biệt được trái phải không?"
Vừa nghe xong ta lập tức chứng minh ngay, đưa tay chỉ:
"Đương nhiên là phân biệt được, đây là bên trái!"
Ngọc Dung nhắm mắt lại, thở hắt ra một hơi dài. Tỷ ấy lẩm bẩm:
"Đều là lỗi của ta, nếu đã phạm phải tội chết, chi bằng cứ đâm lao phải theo lao. Trước khi chủ tử khỏi bệnh, hãy để nàng mang thai. Biết đâu chủ tử có thể vì nể tình đứa trẻ mà tha cho nàng một mạng."
Liên tục một tháng trời, đêm nào Ngọc Dung cũng đưa ta đi leo giường của "Thẩm Đại gia". Tỷ ấy dặn đi dặn lại, tuyệt đối đừng để ngài ấy nhìn thấy mặt ta.
Ngọc Dung bảo:
"Đầu óc Đại gia không được tốt, nếu đêm hôm ngài ấy thấy cái mặt tròn xoe của di nương, lúc lú lẫn lại tưởng là cái màn thầu rồi ăn mất thì sao."
Ta cứ thấy câu này giống như dụ con nít ba tuổi vậy. Nhưng ta biết Ngọc Dung không hại ta, nên ta ghi nhớ kỹ lắm.
Thế nên đêm nay, khi ngài ấy quỳ trước cửa sổ, muốn mượn ánh trăng nhìn ta, ta liền vội vàng tránh đi. Ta lấy vải che mắt ngài ấy lại, đung đưa đôi chân đá vào ngực ngài ấy.
Ngài ấy cúi đầu hôn lên cổ chân ta, bờ môi lành lạnh cứ thế trườn dần lên trên. Ta nghe thấy tiếng Đại gia mơ màng thốt:
"Trước kia lúc bệnh, chỉ thấy bóng tối bủa vây, đâu đâu cũng là tiếng động. Nào ngờ giờ đây, đêm đêm đều là mộng đẹp ái ân thế này."
Ngài ấy lại nói: "Chỉ là kỳ lạ, ta bình thường không thích ăn vặt. Tại sao mỗi sáng thức dậy, trong tay lại luôn cầm mấy quả trái cây hay miếng bánh đã bị cắn dở?"
Ta không dám để ngài ấy nghĩ tiếp, dù sao Ngọc Dung cũng bảo đầu óc Đại gia không tốt. Vạn nhất ngài ấy đâm vào ngõ cụt, khiến mình phát điên hơn thì biết làm sao.
Ta ôm lấy thắt lưng ngài ấy, nép vào lòng ngài ấy. Hơi thở ngài ấy nặng nề hơn, thế là chẳng còn tâm trí đâu mà suy nghĩ nữa.
Về sau Đại gia giày vò không ngớt, trông ra ngoài trời sắp sáng rồi. Ngọc Dung giả tiếng chim kêu thúc giục ta. Ta cuống quá, vung một bạt tai đánh ngất Đại gia luôn mới thoát thân được.
Ngày hôm sau ta đến kỳ nguyệt sự, Ngọc Dung có chút thất vọng nhưng cũng chu đáo để ta nghỉ ngơi.
Ta quấn lấy tỷ ấy hỏi xem có thể cho ta về nhà thăm một chuyến không. Ngọc Dung bảo tỷ ấy đi xin ý kiến phu nhân.
Nhưng ta đợi mãi, đợi mãi vẫn không thấy Ngọc Dung quay lại. Lúc ra cửa, ta nghe thấy hạ nhân xầm xì bàn tán. Bảo là Ngọc Dung phạm lỗi, bị phu nhân tát cho một cái đau điếng.
Giờ này rồi mà tỷ ấy vẫn chưa giọt nước hạt cơm nào vào bụng, vẫn đang quỳ ở sảnh trước.
Tim ta đập thình thịch, lập tức đi tìm Ngọc Dung. Thẩm gia thật sự quá lớn, ta rẽ trái quẹo phải một hồi là lạc đường luôn, đi tới một nơi có hồ nước.
Bên hồ có hai người nam nhân đang đứng cho cá ăn. Những người có thể ở hậu trạch nội viện chắc chắn là người Thẩm gia.
Ta nghe thấy người nam nhân có vẻ mặt lạnh lùng biếng nhác nói:
"Ngươi cãi lời nương ngươi để cưới Lâm Tòng Ninh, bảo toàn cho nàng ta khỏi tội lưu đày. Nhưng ta thấy nàng ta chẳng hề biết ơn đâu, còn mua thêm một thiếp thất cho ngươi nữa kìa."
"Thẩm Đại gia" quả nhiên giống như lời tỷ ấy miêu tả, dung mạo thanh tú, tướng mạo đường hoàng. Ngài ấy bỗng cười bảo:
"Nhắc đến vị thiếp thất kia của ta, có một hôm ta đi thăm nàng, nghe thấy nàng nói chuyện với Ngọc Dung..."
Ta lo lắng cho Ngọc Dung, bèn lao ra ngắt lời họ. Ta kéo ống tay áo "Thẩm Đại gia", vội vã hỏi:
"Đại gia! Sảnh trước ở đâu, ngài dẫn ta đi được không?"
Đây là lần đầu tiên hai chúng ta gặp nhau giữa ban ngày. Ta vẫn nhớ lời Ngọc Dung bảo đầu óc Đại gia không tốt, tuyệt đối không được chủ động nhắc lại chuyện ban đêm để tránh ngài ấy phát bệnh.
"Thẩm Đại gia" đối xử với ta rất ôn hòa, nắm tay ta, vừa đi vừa hỏi đã xảy ra chuyện gì.