Chương 9

Hoa Hảo Nguyệt Viên Thời thuộc thể loại Cổ Đại, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi ta tỉnh dậy, cả căn phòng tan hoang bừa bãi. Bàn ghế gãy vụn, bình hoa vỡ nát đầy đất. Chân ta bị mảnh sứ đâm vào, máu chảy đầm đìa.
Ngọc Dung gọi người dọn dẹp, rồi tìm đại phu băng bó cho ta.
Thẩm Triệu vội vàng chạy tới, lo lắng:
"Bệnh của Vương gia chẳng phải đã khỏi hẳn rồi sao? Sao bỗng nhiên lại tái phát nghiêm trọng thế này?"
Ta tựa vào giường êm, đầu đau như búa bổ. Mỗi lần phát bệnh, ta chỉ có ký ức mơ hồ về chuyện đêm qua. Ta lại mơ thấy những yêu ma quỷ quái nanh vuốt đáng sợ muốn giết ta.
Năm ta mười hai tuổi, Khâm Thiên Giám tiên đoán ta là thiên sát cô tinh, khắc cha. Ai cũng biết, đó là mưu kế của kẻ đứng sau Hoàng hậu, vì kiêng dè mẫu phi được sủng ái mà muốn hãm hại ta.
Hết bát thuốc này đến bát thuốc khác, hòa lẫn với thứ nước bùa chú buồn nôn bị ép đổ vào miệng ta. Ta vùng vẫy, ta gào thét, nhưng vô ích.
Khi những kẻ đó đi rồi, mẫu phi ôm lấy ta khóc:
"A Hanh, A Hanh, cố gắng nhẫn nhịn thêm chút nữa."
Mẫu phi không thể đứng ra đòi công bằng cho ta. Ca ca còn đang ở biên cương, nếu lúc này mẫu phi cứng rắn đối đầu với Hoàng hậu, ca ca sẽ không biết bao giờ mới về được.
Nhẫn nhịn ròng rã năm năm trời. Ta sớm đã bị những thứ thuốc kỳ quái đó dày vò đến phát điên.
Ca ca cuối cùng cũng về. Huynh ấy đánh bại đích tử của Hoàng hậu, thuận lợi làm Thái tử. Phụ hoàng ngày một già yếu, ca ca đăng cơ làm Hoàng đế.
Những ngày tháng của chúng ta cuối cùng cũng qua rồi những ngày tháng khổ cực, không cần phải nhẫn nhịn khắp nơi nữa.
Ta vốn tưởng mình ở hoàng gia cũng là người may mắn, có mẫu phi và ca ca che chở. Nhưng một ngày nọ, ta vô tình nghe thấy mẫu phi nói chuyện với ca ca.
Mẫu phi bảo:
"Ta cố ý khoe khoang trước mặt Hoàng hậu rằng Hoàng thượng có ý lập A Hanh làm Thái tử, Hoàng hậu bấy giờ mới dồn hết sự chú ý lên người A Hanh, tạo cơ hội cho con trưởng thành. May mà con cũng có chí khí."
Ta đứng ngoài cửa, toàn thân lạnh toát. Từ đó về sau, đêm đêm ta đều điên dại, bao nhiêu thuốc cũng không chữa khỏi.
Cuối cùng ca ca đến tìm ta, nói ra chân tướng năm xưa. Huynh ấy bảo:
"A Hanh, nếu đệ muốn ngai vàng này, ca ca sẽ nhường lại không nói một lời."
Ta biết, lời này chỉ có hai huynh đệ ta nói với nhau được thôi. Và ta cũng chỉ có thể nghe mà thôi.
Ca ca ban cho ta một lãnh địa trù phú, bảo ta ra ngoài du ngoạn cho khuây khỏa tâm hồn.
Vừa khéo Ngọc Dung nói muốn đi thăm tỷ tỷ nàng ấy. Thẩm Triệu cũng có việc phải đến Định Châu. Ta bèn cùng đi một chuyến. Chính vì vậy mới gặp được Tề Tuệ Tuệ.
Cái đồ ngốc đó! Vậy mà dám đưa ta ba mươi lăm lượng bạc để vạch rõ ranh giới.
Ta thầm nghĩ, tuyệt đối không thể để nàng ta thoát thân dễ dàng như vậy được. Những ngày nàng rời đi, ta không đêm nào ngủ ngon.
Ta hằn học bảo: "Ta quyết không để Tề Tuệ Tuệ được yên thân!"
Ngọc Dung quỳ xuống cầu xin cho nàng, ta đều bỏ ngoài tai. Ta nói:
"Tề Tuệ Tuệ chẳng phải chê ta xấu, không thèm ta sao? Ta cứ nhất quyết phải làm rể của Tề gia bọn họ, quậy cho nhà bọn họ gà chó không yên mới thôi!"
Thế nhưng ta không ngờ, cái chức con rể này cũng không phải muốn làm là làm được ngay. Cha nương Tuệ Tuệ ban đầu đối xử với ta rất khách khí, hỏi ta vài câu gia cảnh.
Đến khi nghe ta bảo nhà có bốn ca ca, hai đệ đệ, ba tỷ tỷ và hai muội muội, họ liền lặng thinh.
Ta nghi ngờ họ chê ta huynh đệ tỷ muội quá đông đúc. Ta bèn nói thêm:
"Giờ cũng không còn đông thế đâu, hai năm trước chết mất hai ca ca, một đệ đệ và một tỷ tỷ rồi."
Ta vừa dứt lời, cha nương Tề gia lập tức đứng dậy, cung kính tiễn khách. Cái đồ ngốc Tuệ Tuệ kia nữa, chẳng biết nói giúp ta lấy một lời! Ta cứ thế bị tống ra ngoài một cách khó hiểu.
Ngọc Dung nháy mắt với ta, rồi tìm cớ ở lại Tề gia.
Bên ngoài trời đổ mưa, ta và Tuệ Tuệ ngồi dưới hiên ngắm mưa rơi. Hai đứa ngồi sát cạnh nhau, mùi hương mềm mại, thơm tho từ cơ thể nàng cứ thế trêu đùa, khiến tim ta đập loạn nhịp.
Những đêm mặn nồng ấy lại hiện rõ trong tâm trí ta. Cổ họng ta bỗng khô khốc.
Tuệ Tuệ dường như cũng nhớ ra điều gì đó. Nàng bỗng nói:
"Người tuy có hơi xấu một chút, lười một chút, nhưng ở cạnh người ta thấy lòng rất bình yên. Hơn nữa, buổi đêm người cũng rất tôn trọng ta, luôn hỏi ta có đau không, có thoải mái không, có được không..."
Nàng cứ thế oang oang nói ra những lời thầm kín trong phòng the, khiến vành tai ta nóng bừng như lửa đốt. Ta ho khẽ vài tiếng, nhưng trong lòng thực sự rất hưởng thụ những lời nàng nói.
Ta làm bộ làm tịch:
"Lúc cha nương nàng chê bai ta, nàng chẳng hề nói giúp ta câu nào. Sau này rời xa ta rồi, xem ai còn hầu hạ nàng tỉ mỉ được như thế nữa."
Một lát sau, Ngọc Dung cùng cha nương Tuệ Tuệ bước ra. Cha nương nàng nhìn ta với ánh mắt đầy vẻ thương xót. Nương nàng bảo:
"Tiểu Lý à, con cũng là đứa trẻ đáng thương. Không được cha thương, nương yêu, lại bị ca ca đuổi khỏi nhà. Nghe Ngọc Dung nói con có lòng muốn an cư lạc nghiệp tại Định Châu. Nếu đã vậy, nếu con tìm được một công việc tử tế, không còn lười nhác qua ngày, mà Tuệ Tuệ cũng đồng ý, thì chúng ta đồng ý cho con ở rể."
Ta nhìn sang Ngọc Dung, cái con bé này rốt cuộc đã thêu dệt ra bao nhiêu lời nói dối vậy không biết!