**Hạ Hòa** sinh ra là cô gái thứ hai, nhưng lại được bố đặt tên như thể là đứa con trai mà ông mong chờ bấy lâu. Khi nhận ra đứa bé cưng ấy lại là con gái, ông chẳng buồn đổi tên cho cô. Mẹ cô, người luôn so sánh Hạ Hòa với chị gái và em trai, lại càng không ngại ngần chỉ ra tất cả những thiếu sót của cô: "Làm việc chẳng bằng chị, sức vóc không bằng em, nhan sắc kém xa em gái, và cái miệng sắc sảo chẳng biết nhường nhịn ai." Khi Hạ Hòa trả lời, "Vậy thì con sẽ không lấy chồng," bà chỉ nhéo tai cô và cười khẩy, "Nói bậy!" như thể đó là trò đùa vô nghĩa.
**Thẩm Dịch**, đứa trẻ kỳ quặc và bị mọi người xa lánh nhất trong làng, sống trong sự cô độc. Thế nhưng, số phận đã đưa hai đứa trẻ không được yêu thương ấy đến với nhau dưới làn tuyết trắng. Trong khoảnh khắc ấy, Hạ Hòa chia sẻ với Thẩm Dịch nửa quả quýt mà cô lén lấy từ trong nhà—một hành động nhỏ nhưng chứa đựng biết bao tình cảm ấm áp giữa hai tâm hồn cô đơn.
Dưới bầu trời lạnh giá, hai đứa trẻ ấy đã tìm thấy nơi nương tựa lẫn nhau. Và có lẽ, chính từ đây, câu chuyện tình yêu của họ bắt đầu bén rễ, như những mầm non đang chờ đợi ánh mặt trời để vươn dậy.
**Duyên trời tác hợp**—một tình yêu chớm nở giữa hai con người tưởng chừng như chẳng thuộc về nhau. **Thanh mai trúc mã, tình nghĩa vẹn toàn.**
Truyện Đề Cử






