Chương 11: Hôn nhân trên danh nghĩa

Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 11: Hôn nhân trên danh nghĩa

Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cửa phòng tắm đột nhiên mở bật. Vạn Trọng Vi, người vừa còn nằm yên trên giường, giờ đang đứng ở cửa, ánh mắt đen thẳm nhìn thẳng về phía Thời Ôn.
Thời Ôn vẫn còn ngồi xổm trên sàn, tay cầm chiếc sơ-mi dính máu, ngơ ngẩn ngẩng đầu, vừa vặn chạm phải ánh mắt ấy.
Ngón tay Vạn Trọng Vi đang tựa vào khung cửa khẽ siết chặt, hắn sải bước đi vào phòng tắm.
Tối qua hắn trở về quá vội, áo vest đã vứt cho Kỳ Vọng xử lý, nhưng sơ-mi thì đâu thể cởi ngay tại chỗ nên đành mặc nguyên về. Vốn định sáng nay sẽ vứt bỏ, không ngờ lại bị Thời Ôn bắt gặp. Hắn không muốn ngay trước thềm hôn lễ lại phát sinh chuyện ngoài ý muốn, nếu vì chuyện này mà kế hoạch bị đảo lộn thì thật phiền phức.
Những lời giải thích vốn đã nghĩ sẵn còn chưa kịp thốt ra, thì Thời Ôn đã đột ngột hỏi: "Anh bị thương rồi à?"
Vạn Trọng Vi hơi nhíu mày, ánh mắt sâu thẳm nhìn người đối diện vẫn đang ngồi dưới sàn.
Ngồi xổm lâu quá, Thời Ôn đứng dậy có phần loạng choạng, theo phản xạ nắm lấy cánh tay hắn, ánh mắt lo lắng quét một lượt khắp người hắn, lại lặp lại câu hỏi: "Anh có bị thương không?"
Một thoáng im lặng. Cuối cùng, Vạn Trọng Vi mới nói: "Không bị thương."
Sau khi xác định hắn thực sự bình an vô sự, Thời Ôn mới thở phào nhẹ nhõm, cả người như trút được gánh nặng.
Lúc này mới kịp nhớ tới câu hỏi ban đầu: "Vậy còn chiếc sơ-mi này là sao ạ?"
"Là máu người khác." Vạn Trọng Vi đưa ra lời giải thích mơ hồ, "Đêm qua có một chút sự cố, nhưng đã xử lý xong rồi."
"Ồ... vậy bỏ đi nhé?" Thời Ôn lại hỏi, như thể chỉ cần không phải máu của Vạn Trọng Vi, thì nó thuộc về ai, đã xảy ra chuyện gì, đều trở nên không còn quan trọng nữa.
Trong lòng Vạn Trọng Vi chợt dấy lên một cảm giác khó tả. Hắn đáp: "Dùng túi bọc lại, ném vào thùng rác là được, không có gì đáng ngại đâu."
Được người khác quan tâm, được người khác lo lắng, thật là một cảm xúc kỳ lạ. Như có luồng khí ấm nóng từ lồng ngực lan tỏa ra tứ chi, khiến toàn thân thả lỏng.
Hắn không ngờ phản ứng đầu tiên của Thời Ôn lại là nghĩ đến việc hắn có bị thương hay không. Ngay cả Kỳ Vọng, việc đầu tiên cũng luôn là truy hỏi tiến triển của công việc, chứ chưa từng cân nhắc liệu Vạn Trọng Vi có thể bị thương.
Dù khả năng đó gần như bằng không.
Bởi với những gì người ta từng thấy hắn làm, chẳng ai cho rằng Vạn Trọng Vi sẽ là kẻ yếu đuối, dễ bị tổn hại.
Đêm qua, cuối cùng bọn họ cũng đã khống chế được nhân chứng trong vụ án nhận hối lộ của Phương Liên Tố. Gã kia sống chết không chịu khai báo. Không còn cách nào khác, Vạn Trọng Vi liền cầm lấy con dao găm từ tay Kỳ Vọng, đâm mạnh vào cổ tay đối phương, xoay lưỡi dao hai vòng, chặt đứt gân tay. Rồi lại dùng cùng thủ pháp, lần lượt đâm vào cổ tay còn lại và mắt cá chân.
Máu bắn tung tóe khắp sàn tầng hầm, mùi tanh nồng nặc hòa cùng cảnh tượng tàn khốc khiến cả Kỳ Vọng cũng khó nhịn mà nôn khan. Vạn Trọng Vi lại với vẻ mặt thản nhiên, vừa nghe đối phương gào thét nhận tội, vừa ung dung uống một ly latte nóng.
Hai người ra khỏi đó, quần áo đều dính máu. Vạn Trọng Vi ngại bẩn, lập tức cởi áo vest ném cho Kỳ Vọng, sau đó rời đi không hề ngoảnh đầu lại.
Ấy vậy mà hôm nay, trong lễ cưới, hắn lại hóa thành vị thiếu gia lớn nhà họ Vạn, một người ổn trọng và chín chắn, là "thiên chi kiêu tử" dưới ánh nhìn của bao người.
Kỳ Vọng đứng ở góc, cầm ly nước, ánh mắt rơi xuống người Thời Ôn, trong lòng cũng không khỏi cảm thán đôi câu, nhưng rồi cũng chỉ là thở dài. Bọn họ vốn chẳng có cái gọi là sự đồng cảm, ngay cả cho bản thân còn không đủ, lấy đâu ra dư thừa để ban cho người khác.
Thời Ôn mặc một bộ vest nhung đen, sơ-mi trắng, thắt cà-vạt đen cùng loại, tóc được chải gọn, để lộ vầng trán sáng sủa. Giữa đám đông, cậu giống như một viên pha lê đang phát sáng.
Vạn Trọng Vi cũng mặc y hệt đứng bên cạnh cậu, một lạnh một ấm, lại hòa hợp đến kỳ lạ.
Nghi thức hôn lễ đơn giản, dưới sự chứng kiến của người chứng giám, hai người trao nhẫn cho nhau. Tưởng chừng mọi chuyện đã xong, nào ngờ người chứng hôn đột nhiên nói: "Lúc này đôi tân lang mới có thể trao nhau một nụ hôn."
Dưới khán đài có người vỗ tay, còn có cả bóng bay, dây kim tuyến tung lên, náo nhiệt ồn ã. Thời Ôn vẫn đang ngơ ngác trước ý nghĩa hai chữ "ôm hôn", thì Vạn Trọng Vi đã nghiêng người qua, một tay vòng lấy eo cậu, tay kia giữ gáy cậu, hôn xuống.
Môi chạm môi, hơi thở nóng bỏng xen lẫn mùi nhè nhẹ của nước cạo râu, ngay lập tức tràn ngập từng nhịp thở của Thời Ôn.
Hôn xong, Vạn Trọng Vi chưa vội rời đi, hắn còn ghé trán lại gần, dùng sống mũi thẳng tắp cọ cọ vào chóp mũi đã đỏ rực của Thời Ôn, toàn là những động tác ân ái và thân mật.
Tiếng vỗ tay dưới khán đài càng nhiệt liệt. Toàn thân Thời Ôn chỉ cảm thấy máu dồn hết lên não, tim đập hốt hoảng như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực.
"Tim sắp nhảy ra mất rồi kìa." Vạn Trọng Vi cuối cùng cũng buông ra, trước đó còn kề tai khẽ thì thầm một câu chỉ hai người nghe được.
Thời Ôn đỏ bừng cả mặt.
Đây là nụ hôn đầu tiên của cậu, lại dành cho chính người mình thầm mến đã lâu. Hai người dẫu có ngủ chung giường thì khoảng cách giữa họ vẫn còn, chẳng khác nào hai chiếc giường đơn kê cạnh nhau trong khách sạn. Giây phút gần gũi nhất cũng chỉ là tối hôm qua Thời Ôn nghiêng qua giúp hắn xoa bóp thái dương.
Phản ứng của Thời Ôn quá đỗi non nớt vụng về, lại càng khiến người kia thêm phần ung dung tự tại.
Tiệc rượu là kiểu Trung Hoa, trời đẹp, nên cả đại sảnh lẫn hoa viên đều bày bàn. Vạn Trọng Vi suốt dọc đường đều nắm tay Thời Ôn, mỉm cười ấm áp, đến bàn của Tôn Quang Mộ kính rượu.
Nói đi nói lại cũng toàn là vài câu chúc mừng xã giao, Thời Ôn mặt vẫn đỏ hây hây, chưa kịp bình tĩnh lại, nụ cười cũng vì phải giữ quá lâu mà dần trở nên gượng gạo.
Cậu nghe xong lời dặn của Tôn Quang Mộ, nhận chúc phúc của các anh chị và mấy người bạn cùng phòng, mỉm cười uống cạn ly rượu. Đại Chu còn trêu bắt cậu uống thêm, Vạn Trọng Vi liền giữ lấy tay cậu, khách khí nói: "Cậu ấy không thể uống nữa."
Dứt lời, hắn trực tiếp lấy ly rượu trong tay Thời Ôn, ngửa đầu uống hết.
Thời Ôn ngồi trên bậc thềm, mặt vẫn còn đỏ. Đêm nay trăng tròn, cậu rất thích, trong lòng cũng thấy vui, có lẽ vì hơi men còn vương lại.
Tửu lượng của cậu vốn rất kém, bình thường chỉ uống chút ít đã đỏ bừng cả tay chân. Thật ra tiệc cưới cũng chẳng ai ép uống, chỉ là Đại Chu và mấy người kia nhất quyết không buông tha cậu, còn muốn "trả đũa" vụ cậu lén yêu đương mà không cho họ biết. Thời Ôn lúc ấy có hơi ngại, cũng lo kiểu đùa nghịch trẻ con này sẽ làm Vạn Trọng Vi thấy ấu trĩ, nhưng người kia lại chẳng hề tỏ vẻ khó chịu, trái lại còn luôn che chở, đến cả rượu cũng thay cậu uống.
Dĩ nhiên, bọn Đại Chu cũng chẳng dám làm quá, cả thành Bình Châu này, người dám ép Vạn Trọng Vi uống rượu làm gì có mấy người.
Khu vườn lúc này rất yên tĩnh, những ồn ào náo nhiệt của ban ngày đã tan biến hết, không còn sót lại chút dấu vết nào. Chỉ còn những kẻ lơ mơ trong men rượu là chứng nhân cho bữa tiệc cưới vừa trôi qua.
Vạn Trọng Vi vừa dứt cuộc gọi, quay lại đã phát hiện không thấy cậu đâu.
Tìm đến vườn hồng, hắn thấy Thời Ôn đang thì thầm với một bụi hoa nở rộ, rồi lại ngẩng đầu "nói chuyện" với vầng trăng.
"Ba, bà nội, hôm nay con kết hôn rồi..." Thời Ôn khẽ bật cười vài tiếng, những lời sau đó bị gió thổi tan, Vạn Trọng Vi chỉ nghe lờ mờ vài chữ: "Thích... anh ấy rất tốt..."
"Dậy đi, về ngủ." Vạn Trọng Vi lên tiếng.
Nghe có người gọi, Thời Ôn ngoan ngoãn đứng lên, nhưng tay chân mềm nhũn, chưa kịp đứng vững đã ngã nhào về phía trước. Vạn Trọng Vi phản ứng cực nhanh, ôm gọn cậu vào lòng. Thấy cậu vẫn còn lảo đảo, hắn dứt khoát bế thốc cậu lên, đưa về phòng.
Vào đến giường, Thời Ôn chui vào chăn, cứ thế quay mặt về phía hắn mà ngốc nghếch cười mãi.
Vạn Trọng Vi khẽ tặc lưỡi, vẻ mặt khó phân, thong dong hỏi: "Thật muốn biết cậu làm sao mà sống yên ổn được tới giờ."
Hắn đưa tay bóp lấy hai má Thời Ôn, hứng thú trỗi dậy, ép hai má mềm kia dồn lại, nhìn đôi môi cậu bị nặn thành hình chúm chím hồng hồng. Hình ảnh nụ hôn ban sáng trong lễ cưới lại thoáng qua trong đầu.
Người bạn đời hắn tùy tiện chọn bừa này... thật sự là một con mồi nhỏ dễ khiến người ta phạm tội.
"Nhìn thế này mà chưa bị ai ăn đến không còn mảnh xương, chỉ có thể nói là bên cạnh cậu còn chưa từng có dã thú nào lảng vảng xung quanh." Vạn Trọng Vi nhìn chằm chằm vào gương mặt cậu, ánh mắt tràn đầy dịu dàng, nhưng lời nói lại như rắn độc lè lưỡi, mang theo vẻ lạnh lẽo.
"A Ôn, cậu nói xem, hôn nhân phải trở thành sự thật, có phải mới càng làm người ta tin hơn đúng không?"
Thời Ôn nghe không hiểu, chỉ đơn giản tin tưởng người trước mắt. Cậu nhìn hắn cười, thì cũng cười theo. Bị người ta nắm má, còn chủ động cọ cọ vào lòng bàn tay, chẳng chút đề phòng.
Vạn Trọng Vi khẽ thở dài, cúi đầu vò mái tóc mềm vừa sấy khô của cậu, nhưng lời hỏi ra lại chẳng chút khách khí: "Đã từng làm qua chưa?"
Nếu Thời Ôn còn tỉnh táo hơn, cậu sẽ phát hiện Vạn Trọng Vi lúc này hoàn toàn khác ban ngày: thần sắc, khí chất, ánh mắt, tất cả đều chìm trong một mặt hồ lạnh giá xa lạ, vừa như rắn độc rình mồi, vừa như dã lang đêm đông chực chờ vồ lấy con mồi của mình.
Đây mới là Vạn Trọng Vi thật sự, người mà Thời Ôn chưa từng thấy qua.
Nhưng Thời Ôn lúc này không đủ tỉnh táo, còn ngây ngốc mà hỏi lại: "Ừm? Làm... làm cái gì cơ?"
Từ khi ở bên Thời Ôn, Vạn Trọng Vi cảm thấy số lần hắn bật cười ngày càng nhiều, đó là nụ cười của thợ săn khi thấy con mồi ngoan ngoãn phục tùng trước mắt.
Hắn không muốn che giấu nữa. Ngày vui thế này, cần gì phải tự làm khổ bản thân.
Cho nên hắn chỉ khẽ cười, rồi không nói gì thêm, kéo phăng tấm chăn trên người Thời Ôn ra, cúi xuống đè lấy cậu.
Người đàn ông ban ngày còn mang vẻ chín chắn, lịch sự, giờ đây đã lột bỏ lớp mặt nạ, để lộ ra nanh vuốt ẩn giấu trong da thịt.
Thời Ôn rõ ràng không hiểu "làm qua chưa" và "sắp bị làm gì" có liên hệ thế nào, thật ra men rượu làm đầu óc cậu chẳng phân biệt nổi tình huống.
Chỉ cảm thấy khắp người rối loạn, trong đầu một mảng hỗn độn. Người mình thầm mến bao năm, giờ đã thành bạn đời hợp pháp, lúc này lại giống một con sói đói, như muốn xé xác lột da cậu.
Một luồng lạnh lẽo siết chặt lấy cậu khiến đầu óc cậu tỉnh táo đôi chút. Ngẩng lên nhìn bóng hình như núi đè lên, cậu hốt hoảng nắm lấy tay hắn: "...Anh làm gì đó?"
Vạn Trọng Vi đối với chuyện này vốn chẳng có bao nhiêu kiên nhẫn, trút bỏ áp lực mới là mục đích duy nhất của hắn. Hắn vươn tay mở ngăn tủ đầu giường, vừa lấy đồ vừa nhàn nhạt nói: "Kết hôn rồi thì phải làm tròn nghĩa vụ."
Khi đã cầm được thứ mình cần, nhìn người dưới thân còn đang giãy giụa một cách vụng về, hắn lạnh giọng quát: "Đừng lộn xộn!"
Thời Ôn lập tức không dám cựa quậy nữa.
Một cái chạm lạnh lẽo, trơn ướt đột nhiên chạm vào sau lưng, cậu úp mặt xuống gối, giật mình thót cả người. Vội vã quay đầu muốn nhìn, nhưng bị hắn đè chặt gáy, không thể nhúc nhích nổi. Vạn Trọng Vi dùng thêm sức ở tay, lại ấn cậu xuống.
Cho dù chưa từng có kinh nghiệm, Thời Ôn cũng hiểu ra hắn định làm gì. Cả thân thể lập tức cứng đờ, sống lưng căng cứng, chẳng biết phải đối phó thế nào.
"Ngoan thế cơ à?" Vạn Trọng Vi chậm rãi, rất có trình tự mà từ từ cưỡng ép tiến vào.
"Trong hợp đồng... trách nhiệm và nghĩa vụ, anh nói là... anh có quyền quyết định..." Thời Ôn đau đến nỗi hít thở dồn dập, mày nhíu chặt. Nhưng mấy điều ấy, Vạn Trọng Vi đều không nhìn thấy.
Trong hợp đồng quả thật có một điều khoản như vậy: Trách nhiệm và nghĩa vụ trong hôn nhân đều do bên A quyết định. Thời Ôn lại còn nhớ rõ.
Thời Ôn không hề ngốc, chỉ là tin tưởng hắn quá mức, Vạn Trọng Vi nghĩ vậy.
Phản ứng của cậu quá đỗi non nớt, vừa nhìn đã biết chưa từng trải qua loại chuyện này. Hắn lại càng hưởng thụ dáng vẻ ấy, trong đầu bất giác nhớ đến nụ hôn ở hôn lễ, liền kiềm chế sự nhẫn nại mà hỏi: "Thế hôn môi thì sao? Cũng chưa từng?"
Thời Ôn im lặng rất lâu, cuối cùng mới khó khăn thốt ra một chữ: "Chưa từng..."