Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 24: Khoảnh khắc sắp vụt mất
Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thời Ôn vốn là người trưởng thành với tâm lý kiên định, không dễ bị những lời đồn đại làm ảnh hưởng. Chẳng qua là vừa rồi chạy xong chưa kịp giãn cơ kỹ càng, lại bị Trần Tương Nghi kéo đi uống cà phê, giờ ngồi lâu mới thấy bắp chân đau nhức, căng cứng.
Cậu ngồi thêm một lúc trong quán rồi mới đứng dậy rời đi.
Chiều nay không có tiết học, Thời Ôn định về nhà ngay. Bước ra khỏi cổng trường, chiếc Bentley Mulsanne màu đen quen thuộc đã đỗ sẵn bên đường. Vệ sĩ đứng cạnh cửa xe, từ xa đã giơ tay ra hiệu chào cậu.
Tim cậu như hẫng đi một nhịp, siết chặt chiếc túi thể thao ôm trước ngực, vội vàng chạy băng qua đường. Cảm giác khó chịu thoáng qua do Trần Tương Nghi gây ra rất nhanh tan biến. Trong đầu cậu chỉ còn một ý nghĩ rõ ràng: Vạn Trọng Vi còn đang đợi mình ở nhà, cậu phải mau về thôi.
Buổi tối, Thời Ôn cùng đầu bếp chuẩn bị bữa ăn dưỡng sinh. Trong vườn, cậu tự cuốc một mảnh đất nhỏ, trồng mấy loại thảo dược như đỗ trọng, ngưu bàng... Thường xuyên dùng để hầm canh.
Vạn Trọng Vi thường xuyên xã giao, khói thuốc rượu bia không thiếu, lại hay thức khuya. Thời Ôn cố gắng điều chỉnh từng bữa cơm ở nhà thành thực đơn dược thiện, tuy hương vị bình thường nhưng Vạn Trọng Vi chưa từng chê, bữa nào cũng ăn hết sạch.
Khi Vạn Trọng Vi bước vào, Thời Ôn đang múc một thìa canh nếm thử. Trên người cậu là chiếc tạp dề xanh nhạt, đầu hơi cúi, để lộ chiếc cổ trắng ngần, mảnh khảnh, mong manh như chỉ cần chạm nhẹ cũng có thể bóp nát.
Hai người ngồi xuống dùng bữa. Vạn Trọng Vi hỏi hôm nay cậu chạy thi đạt hạng mấy. Thời Ôn vừa uống canh vừa đáp, hôm nay cậu về đích sau hai tiếng, với người khác chẳng phải thành tích gì đáng kể, nhưng đối với cậu lại là một bước tiến bộ nhỏ. Cậu còn kể thêm mấy chuyện thú vị ở đường đua, ví như đồ ăn sau giải bất ngờ lại là bánh sủi cảo mới luộc, có mấy đàn em nữ còn vác cả nồi cơm điện ra vệ đường, luộc đầy nồi sủi cảo nhân tôm chia nhau ăn.
Thời Ôn nói được một lúc rồi im lặng, cúi đầu uống canh. Thật ra chẳng có mấy khẩu vị, toàn thân ê ẩm, lại chất chứa tâm sự, giấu thế nào cũng không kín.
Vạn Trọng Vi nhìn cậu làm rơi đũa đến hai lần, muôi múc canh đặt nhầm sang đĩa bánh ngọt, thậm chí còn rót trà vào bình cà phê.
"Có chuyện gì sao?" Hắn trầm giọng hỏi.
Lời của Trần Tương Nghi vẫn văng vẳng bên tai. Nhưng cho dù là thật thì sao, Thời Ôn nghĩ, Vạn Trọng Vi làm gì cũng đều có lý do riêng.
Thế nhưng, cảm giác bất an kỳ lạ ấy vẫn đeo bám, từ trường học theo cậu về tận nhà. Cậu lắc đầu, lấy cớ thoái thác: "Chắc do không giãn cơ đủ, toàn thân đều mỏi nhừ."
Vạn Trọng Vi không hỏi thêm.
Ăn tối xong, hắn gọi Thời Ôn sang thư phòng. Trên bàn đặt sẵn một xấp tài liệu dày cộp. Hắn đưa tới, cùng cậu ngồi xuống ghế sofa, thái độ hờ hững, như thể chỉ là chuyện thường ngày.
"Đây là quỹ tín thác giáo dục, ký tên đi."
Số tiền lớn đến mức khiến người ta phải giật mình. Thời Ôn ngẩn người ra, rồi đầy nghi hoặc nhìn về phía Vạn Trọng Vi.
"Đây là toàn bộ tiền mặt tôi có thể chi phối." Hắn nói thẳng, không giấu giếm, cũng chẳng vòng vo. "Nếu sau này tôi xảy ra chuyện, quỹ tín thác này sẽ không dễ bị phong tỏa. Cậu cứ nhận lấy, sống cho tốt."
Không phải lần đầu hắn sắp xếp cuộc sống sau này cho Thời Ôn, trong từng câu chữ đều mang theo sự quyết liệt không chừa đường lui. Lần đầu tiên, Thời Ôn đã khước từ, dứt khoát theo hắn trở về từ sân bay. Nhưng lần này... cậu sẽ không từ chối nữa.
"Sẽ ổn thôi." Thời Ôn cầm bút, không hề chần chừ, rất nhanh ký tên mình vào. Nét chữ nhỏ gọn, thanh tú, lại toát lên vẻ kiên định khó tả.
Đặt bút xuống, cậu đứng dậy tiến lại gần hắn. Một người ngồi, một người đứng, khoảng cách gần đến mức như muốn hòa làm một.
"Đến lúc đó, em sẽ trả lại tiền cho anh."
Nói xong câu ấy, Thời Ôn quỳ lên sofa, quỳ gối kẹp chặt lấy chân hắn, từ trên cúi xuống ôm chặt lấy hắn. Cậu cảm nhận được cánh tay vòng qua eo mình siết chặt.
Trong khoảnh khắc đó, mọi bất an đều tan biến. Điều duy nhất cậu nghĩ đến, là phải ôm người đàn ông này thật chặt, mãi mãi không buông ra.
**
Ba ngày trôi qua kể từ khi ký vào bản quỹ giáo dục khổng lồ đó, không hề có biến cố nào xảy ra như Thời Ôn lo sợ. Cuộc chiến này vốn dĩ không tiếng súng, chẳng ai biết lúc nào sẽ dâng trào, đảo ngược hay kết thúc. Cậu chỉ có thể từ những thay đổi rất nhỏ trong cảm xúc, trong hành vi bất thường của Vạn Trọng Vi mà đoán được sự tiến triển.
Hắn dường như vẫn như trước, bình tĩnh, kiên định. Nhưng trong mắt Thời Ôn, lại có gì đó khác đi: Hắn ít nói hơn, thỉnh thoảng còn ngẩn người nhìn cậu đến xuất thần.
"Anh sao vậy?" Thời Ôn đi lại gần, thẳng thừng ngồi hẳn lên đùi hắn. Cậu dạo này càng lúc càng táo bạo, có lẽ cũng vì muốn san sẻ bớt áp lực cho Vạn Trọng Vi, thường làm những hành động vô thức mang nét ngây thơ, như bây giờ, ống quần rộng quá, vừa ngồi xuống đã tiện tay kéo lên cao một chút.
Vạn Trọng Vi bất chợt bật cười. Hắn vòng tay ôm lấy eo cậu, một tay khẽ vuốt mái tóc lòa xòa trước trán, ngón cái trượt dọc theo gò má xuống, gãi nhẹ vào vành tai mềm mại.
Con người này, thật sự quá hợp ý hắn. Trong khoảnh khắc ấy, nơi sâu thẳm trong lòng hắn dấy lên một tia cảm giác không nỡ rời.
Chút cảm giác "không nỡ" ấy mỏng manh như tơ, quấn lấy tim, siết càng lúc càng chặt. Vạn Trọng Vi khẽ nhắm mắt, đến khi mở ra, sự do dự đó đã biến mất.
"Tôi đang nghĩ về cậu." Hắn nói, giọng dịu lại. "Mấy năm cậu ở Lạc Thủy Cư, sao tôi lại không nhận ra có một đứa nhỏ vừa ngoan vừa mê người đến vậy."
"Lúc đó em chỉ như không khí thôi." Thời Ôn chớp mắt.
"Là tôi quá bận, đã bỏ lỡ cậu. Sau này sẽ không như thế nữa."
"Có bỏ quên em cũng không sao." Thời Ôn tựa trán vào trán hắn, hai tay ôm chặt lấy cổ hắn, từng chữ từng chữ trĩu nặng, ấm nóng: "Để em làm những việc đó thay anh, để mắt đến anh, chăm sóc anh, yêu anh. Trong mắt em chỉ có anh. Em sẽ tìm đủ mọi cách khiến anh vui, khiến anh không còn cô đơn. Bất kể sau này xảy ra chuyện gì, em cũng sẽ ở bên anh."
**
Năm Vạn Trọng Vi lên tám tuổi. Ngày sinh nhật hôm đó, Cảnh Vũ - người mẹ đã u sầu bấy lâu nay, cuối cùng cũng bước vào phòng hắn. Bánh kem và quà đều do cậu ruột chuẩn bị, vốn tưởng mẹ sẽ lại như mọi lần, nhốt mình trong phòng không ra ngoài. Thế nên khi thấy mẹ xuất hiện, Vạn Trọng Vi thoáng sững sờ, rồi vỡ òa trong niềm vui và mong đợi.
Ngày hôm đó, Cảnh Vũ dường như đã trở lại dáng vẻ xưa kia, dịu dàng, cưng chiều, cả tâm cả mắt đều dành cho đứa con trai duy nhất của mình.
Bà dẫn hắn, lúc này đã cao tới vai, ra vườn, cùng làm đồ thủ công. Đó là một chiếc mũ len trắng, trên có thêu một ngôi sao màu xanh lam. Mũ dày dặn, vừa vặn để chống chọi với mùa đông giá lạnh ở Birmingham. Rất nhanh, chiếc mũ được đan xong.
Cảnh Vũ đội mũ lên đầu con, rồi ôm hắn thật chặt vào lòng, như khi hắn còn bé, dịu dàng vỗ về: "Tiểu Vi ngoan, mẹ thương con nhất, mẹ sẽ mãi mãi ở bên con."
**
Nhiều năm sau đó, Vạn Trọng Vi vẫn còn nhớ rõ cái ôm cuối cùng ấy của mẹ. Nó ấm áp, an toàn, xua đi tất cả sự cô độc. Trong khoảnh khắc ấy, hắn hiểu ra một điều: cho dù mất đi cả thế giới, thì vẫn còn có một người, sẽ vô điều kiện ở cạnh hắn, yêu hắn.
Có mẹ ở bên, hắn không gì không thể vượt qua.
Mẹ không còn, thì chỉ còn lại máu tanh gió lốc.
Mà giờ đây, trong trận cuồng phong ấy, lại có thêm một người nguyện vô điều kiện ôm lấy hắn. Vạn Trọng Vi nghĩ: Chỉ một khắc thôi... chỉ một khắc này, hắn tham lam một chút, để mặc mình sa vào.
Thế nên hắn siết chặt Thời Ôn vào lòng, ôm đến mức gần như muốn gãy cả xương sườn. Nỗi niềm không nỡ vừa rồi hóa thành những mũi kim, đâm thẳng vào trái tim. Hắn vùi mặt vào lồng ngực đối phương, thở gấp nặng nề như vừa nắm được thứ gì đó, lại sắp phải mất đi lần nữa.
**
Phòng thí nghiệm chỉnh sửa gen của khoa Thực vật học đặt ở ngoại ô phía tây. Đề tài do Thời Ôn chủ trì sẽ chuyển hẳn sang đó vào cuối tháng, cần phải ở lại bảy ngày không rời đi.
Khi Thời Ôn về ký túc xá thu dọn đồ, cả phòng trống vắng, chỉ có Dư Kỳ Ngôn quay lại lấy laptop, nhân tiện giúp cậu sắp xếp đồ đạc. Một thùng dụng cụ nặng trịch, thêm cả chăn gối, đồ dùng vệ sinh cá nhân.
Ngồi chờ xe tải nhỏ đến, hai người tranh thủ trò chuyện. Mùi cà phê Dư Kỳ Ngôn pha lan ra, Thời Ôn nếm thử, khen: "Pha vẫn chuẩn như cũ."
"Cũ?" Dư Kỳ Ngôn hừ mũi, ánh mắt hơi nặng nề: "Cậu có bao giờ về ký túc xá nữa đâu mà biết chuẩn hay không."
Thời Ôn vội vã giải thích, hứa xong giai đoạn làm việc trong nhà kính sẽ quay lại thường xuyên.
Dư Kỳ Ngôn nhìn dáng vẻ gầy đi, lại mang nét u buồn kín đáo, nhíu mày hỏi: "Cậu và... vị đó, sống chung thế nào?"
Thời Ôn mỉm cười: "Ổn lắm."
"Ổn mà gầy đi thế này à? Hắn không đối xử tệ với cậu đấy chứ?"
"Không có đâu." Thời Ôn cười nhạt, "Anh ấy rất tốt với tôi. Chỉ là gần đây bận quá, tôi cũng lo lắng theo. Nhưng không phải chuyện gì to tát cả."
Thấy bạn thật sự không giống người đang khổ sở, Dư Kỳ Ngôn mới thôi. Nhưng vẫn thêm một câu: "Thật ra, có chuyện này tôi vẫn muốn nói. Trước hết không phải than phiền đâu."
Cậu ta nhắc lại chuyện xảy ra sau buổi tiệc ở Green Island: Trong trung tâm thương mại, Dư Kỳ Ngôn tình cờ gặp Vạn Trọng Vi. Hắn vest chỉnh tề, bước đi cùng đoàn nhân viên, khí thế sắc lạnh đang nghe người bên cạnh báo cáo điều gì đó.
Dư Kỳ Ngôn không có ý làm phiền Vạn Trọng Vi khi hắn đang làm việc, nhưng hai người ở khoảng cách gần, ánh mắt giao nhau, Dư Kỳ Ngôn là người rất có giáo dưỡng, không thể thấy người quen mà lại quay đầu đi hay giả vờ như không thấy, cho nên mới mỉm cười gọi một tiếng "Vạn tổng". Nhưng... Vạn Trọng Vi chỉ liếc qua rồi đi thẳng.
Mãi đến khi đoàn người của Vạn Trọng Vi rẽ vào một góc rồi biến mất khỏi tầm mắt, Dư Kỳ Ngôn mới đứng đó nhận ra hắn vừa rồi không nhận ra mình, hay nói đúng hơn là coi như không hề quen biết.
Rõ ràng chỉ vài ngày trước, hắn còn thêm WeChat, hỏi han kỹ lưỡng về Thời Ôn, cảm ơn sự chăm sóc bạn bè dành cho người hắn yêu.
Trước mặt Thời Ôn, hắn là người tỉ mỉ chu đáo, hạ mình với cả bạn bè, thầy cô của đối phương.
Còn khi quay lưng lại, hắn chẳng nhớ nổi tên, cũng chẳng muốn nhớ.