Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 9: Cậu thích tôi?
Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Vạn Vân Tri bước về phía Thời Ôn, Vạn Trọng Vi đã lập tức đi theo.
Hắn không nghĩ Thời Ôn có thể đối phó với loại tính khí ngang bướng như thế này. Huống hồ, bây giờ cậu là người vợ chính thức của hắn, nào đến lượt kẻ khác xen vào.
Thế nhưng câu “Tâm nghĩ sao thì mắt thấy vậy” rơi trọn vào tai khiến bước chân hắn khựng lại.
Đã quá lâu rồi, hắn chưa từng được ai đứng ra bảo vệ như thế.
Hắn đứng trong bóng tối, nghe thấy người đang quay lưng về phía mình lại nói:
“Anh ấy là người tốt nhất mà tôi từng gặp, cao thượng uy nghiêm như ngọn núi.”
Đối diện, gương mặt Vạn Vân Tri hiện đầy vẻ thú vị, như thể chính cậu ta mới là kẻ bị trêu chọc. Cậu ta lẩm bẩm vài câu, Vạn Trọng Vi không nghe rõ, nhưng chắc chắn chẳng phải điều hay ho gì.
Thời Ôn rõ ràng tức giận, giọng nói cao lên, lời vào trong tai Vạn Trọng Vi chỉ là một dáng vẻ học sinh non nớt cãi lý: “Tôi yêu anh ấy. Bất kể anh ấy là người thế nào, trong lòng tôi anh ấy vẫn là tốt nhất. Sau này cậu đừng nói những lời như thế nữa, gièm pha là hành vi của kẻ thấp hèn.”
Dứt lời, cậu quay người bước đi.
Đi chưa được hai bước, liền nhìn thấy bóng người đang đứng ngay phía sau.
Người đàn ông đứng dưới tán chuối cao, bộ vest khiến dáng người càng thêm thẳng tắp. Có lẽ vì uống chút rượu, nét mặt dưới ánh đèn ửng đỏ trở nên khó đoán, đôi mắt đen sâu thẳm ghì chặt lấy Thời Ôn, như chứa đựng một thứ cảm xúc kỳ lạ.
Thời Ôn lập tức đứng sững.
Cậu vừa nãy nói những gì? “Tôi rất yêu anh ấy”?!
Cảm giác lúc này của cậu là xấu hổ đến mức chỉ muốn chui xuống đất.
Vạn Trọng Vi bày ra vẻ mặt thản nhiên, khoác vai cậu đầy thân thiết, ánh mắt lướt qua Vạn Vân Tri rồi thờ ơ bỏ qua.
Thời Ôn bị dẫn đi, vẻ lanh lợi vừa rồi sớm tan biến.
“...Đó là cố ý nói cho cậu ta nghe thôi, không phải thật đâu ạ.”
“Ừm.” Vạn Trọng Vi gật đầu.
Cậu mới thở phào nhẹ nhõm, lại nghe hắn nhắc: “Cao thượng uy nghiêm như núi?”
“Ờ... cái đó là thật mà.” Lưng Thời Ôn toát mồ hôi lạnh, câu khen này đâu thể chối.
“Tôi rất yêu anh ấy?” Vạn Trọng Vi lại hỏi.
Thời Ôn mím chặt môi, không sao trả lời.
Khóe môi Vạn Trọng Vi cong lên, nở một nụ cười hiếm hoi, đầy thích thú.
**
Xe dừng ở cổng lớn, cả hai ngồi vào. Vạn Trọng Vi cởi áo khoác, hoàn toàn thư giãn.
“Vạn Vân Tri bị cha mẹ nuông chiều quá, còn trẻ người non dạ, vừa độc mồm vừa liều lĩnh. Sớm muộn gì cũng gây họa. Sau này gặp thì cậu tránh xa ra, đừng để ý đến nó.” Giọng hắn lạnh nhạt, như thể đang nói về một người xa lạ.
“Vâng, tôi biết rồi.” Thời Ôn khẽ đáp.
Vạn Trọng Vi nhắm mắt, tựa đầu vào ghế, không nói thêm.
Thời Ôn nhìn hắn một lúc, thấp giọng hỏi: “Anh lại đau đầu sao?”
Vạn Trọng Vi hơi chau mày, gật: “Sao cậu biết?”
“Anh thường gõ thái dương... chắc lúc mệt mỏi hay phiền muộn thì sẽ đau phải không?”
“Còn cả khi thời tiết xấu, bệnh cũ nhiều năm rồi, không tài nào chữa khỏi.” Giọng hắn chứa sự mệt mỏi, không còn che giấu.
“Để tôi xoa cho anh.” Thời Ôn đánh bạo, vỗ vỗ lên đùi mình, “Anh nằm xuống đi.”
Ngón tay khô ráo và ấm áp, lực vừa vặn, dần xua tan cơn đau nhức ở thái dương, phong trì, bách hội... Như từ hố đen đau nhức được ai đó nhẹ nhàng kéo ra, bao bọc trong cảm giác êm ái.
Mùi xà phòng sạch sẽ trên quần áo Thời Ôn xộc vào mũi, khiến Vạn Trọng Vi như lạc vào cõi mộng, chìm vào giấc ngủ.
Tỉnh dậy, hắn vẫn gối trên đùi Thời Ôn. Xe đã vào hầm xe của Lạc Thủy Cư, trong xe chỉ còn ánh đèn đọc sách dịu nhẹ.
Đôi mắt đầy quan tâm kia đang nhìn hắn.
“Tôi ngủ bao lâu rồi?”
“Khoảng một tiếng.”
Vạn Trọng Vi ngồi dậy, lắc nhẹ đầu. Giấc ngủ vừa rồi sâu đến lạ, rất lâu rồi hắn chưa từng yên ổn đến thế. Hơn nữa, thức dậy mà đầu hoàn toàn không còn đau.
“Cậu giỏi thật đấy, hoàn toàn hết đau rồi.” Giọng hắn chứa sự ngạc nhiên chân thật. “Tôi đã thử đủ loại thuốc, đủ mọi cách mà chẳng có tác dụng. Sau cùng cũng chỉ đành chịu. Vậy mà...”
“Trước đây, lúc bà nội tôi còn sống, hễ trời mưa là bà lại đau đầu. Tôi theo học được ít nhiều từ một thầy thuốc Đông y gần nhà bà.”
Có thể giúp Vạn Trọng Vi bớt đau, Thời Ôn trông rất vui, đôi mắt rạng rỡ: “Sau này nếu anh lại đau, cứ bảo tôi, tôi sẽ giúp anh bấm huyệt.”
Vạn Trọng Vi nghiêng người, kéo tay cậu qua, xoa xoa hai cái: “Không tê sao?” Hắn lại khẽ liếc nhìn chân cậu, “Ngồi yên bất động lâu như thế, chẳng phải tê hết cả rồi?”
Bị phát hiện, Thời Ôn bèn thoải mái xoa xoa mấy ngón tay mỏi nhừ, rồi lại vỗ vỗ bắp đùi, cười: “Cũng hơi tê và nhức lắm. Lần sau anh nằm trên giường, tôi giúp anh bấm.”
Câu này vừa buột miệng, không mang ý khác, nhưng rơi vào tai lại có chút mơ hồ. Không ngờ lần này Vạn Trọng Vi không hề trêu chọc, mà thuận miệng gật đầu: “Được.”
Rồi hắn đổi sang chuyện khác: “Xuống xe đi, ngồi lâu quá rồi, ra ngoài đi dạo.”
Hai người đi theo lối ra hầm xe, phía ngoài chính là khu vườn nhỏ.
Đêm khuya, căn biệt thự gần như đã yên tĩnh. Trong sân chỉ còn vài trụ đèn vàng sáng, thu hút lũ côn trùng bay vào, cánh va vào mặt kính kêu lách tách.
Một luồng hương hoa thoảng qua, Thời Ôn lập tức ngẩng đầu, khẽ hít mũi, vẻ mặt sáng bừng. Cậu vốn đã đứng gần Vạn Trọng Vi, liền không kịp nghĩ nhiều, nắm lấy cổ tay hắn, háo hức nói: “Đi theo tôi!”
Hai người theo lối nhỏ vòng qua vườn, trước mắt là một bụi hồng vàng rực rỡ đang nở rộ.
Vạn Trọng Vi nhận ra nơi này, hôm đó hắn bất chợt kéo Thời Ôn ra, giới thiệu trước mặt cha rằng đây là người mình muốn cưới. Khi ấy, Thời Ôn ngồi tựa trong bụi hồng này ngủ gật. Nhưng giờ, cả mảng hoa đã nở rộ.
“Đây là hồng Floribunda, tên tiếng Trung là “Hòa Âm”, có nguồn gốc từ Nhật Bản.” Thời Ôn ngồi xổm xuống, cẩn thận hít một hơi, rồi nở nụ cười rạng rỡ.
“Cánh của nó vàng nhạt như màu kem. Anh thấy đẹp không?” Thời Ôn ngẩng lên hỏi.
“Đây chính là loài cậu nói đã dời gốc à?” Vạn Trọng Vi chẳng có khái niệm thích hay không, dù chỉ là mấy đóa hoa. Nhưng nhìn nụ cười lấp lánh kia, hắn lại thuận theo: “Ừ.”
Thời Ôn gật đầu, rồi khoanh chân ngồi xuống đất, như đứa nhỏ đang khoe chiến tích.
“Loại hồng này ưa nắng, chịu rét, chịu hạn, hợp đất cát màu mỡ. Nhưng khí hậu ẩm của Bình Châu thì không mấy thuận lợi, nên lúc cấy ghép tốn nhiều công sức lắm.” Thời Ôn ngẩng đầu cười, “May mà giờ sống rồi, còn nở hoa nữa.”
Thời Ôn khẽ đưa tay kéo nhẹ ống quần Vạn Trọng Vi, ý bảo hắn cũng ngồi xuống.
Dạo này cậu gan lớn hơn, thường hay làm ra những hành động chẳng mấy suy nghĩ. Vạn Trọng Vi không tỏ vẻ khó chịu, dứt khoát thuận theo lực kéo ấy, ngồi xuống cạnh cậu.
Hai người ngồi thẳng xuống đất, chẳng buồn quan tâm bộ âu phục đắt tiền ngày mai còn mặc được nữa hay không.
“Trồng cho anh đấy.” Một câu tiếp theo của Thời Ôn khiến Vạn Trọng Vi hơi sững người.
Thời Ôn hơi ngượng, cúi đầu, nhỏ giọng kể lại chuyện hồi bé từng gặp hắn.
Trong ký ức của Vạn Trọng Vi, loại chuyện nhỏ nhặt như thế vốn chẳng thể nào nhớ rõ. Thế nhưng theo giọng kể của Thời Ôn, từng mảnh vụn ký ức dần hiện về, cái buổi trưa mưa tầm tã ấy, từng câu nói hắn đã thốt ra đều hiện về rành mạch, thậm chí cái lạnh buốt khi mưa rơi dọc xuống gáy cũng như còn vương trên da thịt.
Cậu bé con trai người làm vườn ấy, từng hứa sẽ trồng cho hắn một vườn hồng vàng.
Cứ tưởng chỉ là trò đùa giữa bọn trẻ, ai ngờ Thời Ôn lại nhớ tới tận bây giờ.
Ban đêm khiến lòng người dễ mềm yếu. Dù Vạn Trọng Vi có vỏ bọc cứng rắn đến mấy, trong ánh mắt thành khẩn kia của Thời Ôn, hắn vẫn dao động một khắc.
Đáy lòng hắn hé ra một khe hở nhỏ xíu, bao năm giấu kín, nay lại bùng lên một thôi thúc muốn được nói ra.
“Lúc đó tôi lừa cậu thôi.” Vạn Trọng Vi nói, “Tôi khóc không phải vì hồng đỏ xấu, mà vì hôm đó là ngày giỗ mẹ tôi.”
“Ba tháng sau khi mẹ tôi mất, cha tôi liền cưới Phương Liên Vân. Hôm đó là ngày giỗ của bà, họ lại đưa nhau đi du thuyền, vui chơi náo nhiệt suốt một tuần mới về.”
Hắn nhìn chăm chăm vào bụi hồng vàng, nét mặt bình thản, chẳng có vẻ giận dữ, cũng không gọi là hận thù. Nhưng Thời Ôn lại thấy lạnh cả sống lưng, chẳng biết phải an ủi thế nào, mấy câu nhẹ bẫng thì làm sao xoa dịu được nỗi đau ấy.
Một thoáng lặng im. Rồi Vạn Trọng Vi dần lấy lại vẻ bình thường.
Hắn cũng cúi xuống bắt chước Thời Ôn, khẽ ngửi cánh hồng vàng ngay bên cạnh. Hương nhè nhẹ quẩn quanh chóp mũi, cánh hoa mềm mịn khiến lòng người cũng muốn nâng niu.
“Tôi rất thích hồng vàng. Cảm ơn cậu.”
“Mẹ anh... chắc cũng sẽ thích.” Thời Ôn thì thào, “Đến ngày giỗ, chúng ta có thể mang hoa đến thăm bà.”
Vạn Trọng Vi nghiêng đầu nhìn cậu, đôi mắt sâu thẳm đen láy, như muốn hút Thời Ôn vào trong.
Bị ánh nhìn ấy ghì chặt, Thời Ôn luống cuống, chẳng biết mình vừa nói có lỡ lời không. Cậu vội vàng chữa lại: “Loài Hòa Âm nở hoa rất lâu... Tôi sẽ chăm sóc chúng thật tốt, nhất định mẹ anh sẽ thấy được.”
Vạn Trọng Vi ngắm cậu thật lâu, rồi bất chợt buông một câu:
“Cậu thích tôi?”
Rõ ràng là câu hỏi, nhưng giọng điệu lại chắc chắn như một lời khẳng định.
Thời Ôn giật mình quay mặt sang chỗ khác, ánh mắt né tránh, mím môi không chịu hé lời.
Vạn Trọng Vi liền bật cười.