5. Chương 5: Thế giới đầu tiên - Nam chính đẹp trai đổi bạn gái như thay áo

Họa Thủy Từ Chối Nhặt Bạn Trai Trong Thùng Rác

Chương 5: Thế giới đầu tiên - Nam chính đẹp trai đổi bạn gái như thay áo

Họa Thủy Từ Chối Nhặt Bạn Trai Trong Thùng Rác thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi Cố Ngôn rời đi, lớp học vốn đã im ắng bỗng trở nên ồn ào trở lại sau giờ học.
Một số bạn nữ không kiềm được tò mò, tiến đến gần Trầm Ngư hỏi:
"Lục Trầm Ngư, cậu quen anh Cố Ngôn lớp 11 phải không?"
Cố Ngôn nổi tiếng khắp trường Thanh Thành, ngay cả trong lớp A1 toàn những học sinh chăm chỉ cũng không ít người biết đến anh.
Chỉ có những người "không quan tâm đến chuyện đời thường, chỉ biết đọc sách" như nguyên chủ mới không để ý đến anh.
"Không quen, chỉ là lúc nãy trên sân bóng bị họ ném trúng đầu. Mình đã nhận lời xin lỗi của họ, không hiểu tại sao anh ta lại phải đến tận đây."
Trầm Ngư nhíu mày, vẻ mặt hoàn toàn không hiểu và không hài lòng trước sự việc vừa xảy ra.
Cô gái kia nhìn Trầm Ngư với ánh mắt đánh giá lần nữa.
Lông mày cong như lá liễu, mắt phượng hồng quyến rũ, nét mặt tinh tế, dung mạo xinh đẹp hiếm thấy. Dù đứng giữa ngôi trường toàn nữ sinh xinh đẹp cũng không hề bị lu mờ.
Bỗng nhiên, cô gái nảy ra một ý nghĩ, ánh mắt nhìn Trầm Ngư không khỏi có chút thương hại.
Trầm Ngư rất nhạy bén, khi thấy ánh mắt của cô gái thay đổi, cô liền ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt cô.
Khẽ mỉm cười, Trầm Ngư hỏi: "Có chuyện gì sao? Anh ta có vấn đề gì à?"
Cô gái như bị đôi mắt xinh đẹp kia thu hút, vô tình tiết lộ những chuyện không nên nói.
"Bạn gái của anh Cố Ngôn là Lâm Thư Kỳ lớp 11. Cô ấy ghét nhất những cô gái xinh đẹp đến gần Cố Ngôn. Trước đây, mấy chị lớp trên tỏ tình với anh ấy đều bị cô ấy dạy cho một bài học."
Ngay từ khi bước vào lớp 10, Cố Ngôn đã vững vàng giữ vị trí nam chính đẹp trai số một của trường trung học Thanh Thành, chưa bao giờ thiếu người theo đuổi.
Dù danh tiếng đào hoa của Cố Ngôn vang khắp nơi, nhưng không ít thiếu nữ vẫn mơ tưởng mình sẽ là ngoại lệ khiến anh thay đổi.
Và đúng như danh tiếng, Cố Ngôn quả thật không phụ lòng người. Kể từ khi nhập học đến nay, chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi, anh đã thay đổi sáu người bạn gái.
Người hẹn hò ngắn nhất với anh thậm chí chưa đầy một tuần. Người ở bên anh lâu nhất là Lâm Thư Kỳ, cũng chỉ được hai tháng rưỡi.
Lâm Thư Kỳ có thể giữ được vị trí này cũng nhờ cô luôn đề phòng nghiêm ngặt những cô gái thân thiết với Cố Ngôn.
Chỉ cần có bất kỳ cô gái xinh đẹp nào đến gần Cố Ngôn, Lâm Thư Kỳ sẽ kéo theo một nhóm người đến cảnh cáo, buộc họ phải tránh xa Cố Ngôn.
Trong truyện gốc, Lâm Thư Kỳ chính là trở ngại lớn nhất trong "mối tình đẹp" giữa nguyên chủ và Cố Ngôn.
Trầm Ngư nhớ lại kịch bản trong đầu, mặt vẫn nhàn nhạt nhưng miệng nở nụ cười với cô gái kia:
"Vậy sao? Cảm ơn Thẩm Thiến đã nhắc nhở nha."
Giọng cô gái nhẹ nhàng, êm ái. Những học sinh khác cũng gọi cô là Thẩm Thiến, nhưng khi hai từ "Thẩm Thiến" thoát ra từ miệng Trầm Ngư, cô lại cảm thấy tim mình như bị thứ gì đó đập trúng.
Đúng lúc đó, tiếng chuông vào học vang lên, Thẩm Thiến ngơ ngẩn trở về chỗ ngồi.
Cô ôm đầu, nhìn bóng lưng của Trầm Ngư, thầm nghĩ: Chẳng trách một người luôn lạnh lùng như đàn anh Cố Ngôn lại chủ động mua trà sữa đến xin lỗi. Trầm Ngư đẹp đến mức quá đáng. Thẩm Thiến là con gái mà còn cảm thấy tim đập loạn nhịp.
Nghĩ đến đây, cô không khỏi lo lắng. Là nam chính số một, mọi hành động của Cố Ngôn đều được mọi người chú ý. Điều đó có nghĩa là Lâm Thư Kỳ sẽ sớm biết chuyện này. Và theo tính cách của cô ấy, chắc chắn sẽ đến gây rắc rối cho Trầm Ngư.
Thẩm Thiến đang nghĩ gì, Trầm Ngư không biết. Bởi vì lúc này cô đang tập trung hấp thu linh khí. Sự việc vừa rồi chứng minh linh khí có tác dụng khống chế hệ thống.
Đã vậy, chỉ cần cô hấp thu nhiều linh khí hơn, nâng cao tu vi, sẽ có lúc nắm bắt được cơ hội khống chế hệ thống đang ẩn trong linh hồn mình.
[KHÔNG. NGƯƠI KHÔNG THỂ LÀM VẬY ĐƯỢC. KHÔNG THỂ!]
Trầm Ngư không hề che giấu ý định của mình. Bởi hệ thống truyện ngọt ký sinh trong thần hồn nên có thể dễ dàng cảm nhận được suy nghĩ của cô.
Sau giây phút ngạc nhiên, hệ thống truyện ngọt bắt đầu phản bác điên cuồng.
[Chỉ có ta mới có thể đưa ngươi trở về Thương Lan giới. Ngươi không thể làm như vậy. Chẳng lẽ ngươi không muốn sống lại, không muốn trở về sao?]
Trầm Ngư mỉm cười:
[
So với việc bị mắc kẹt ở đây, ta càng ghét bị ai đó đe dọa tính mạng. Ngươi chẳng lẽ không biết sao? Thần hồn là thứ quan trọng nhất đối với một tu sĩ. Ngươi ký sinh vào thần hồn của ta, còn liên tục đe dọa xóa bỏ ta. Ngươi dựa vào cái gì mà nghĩ ta sẽ bỏ qua cho ngươi?]
Sau 300 năm tu luyện, điều Trầm Ngư khắc ghi nhất chính là không bao giờ giao sinh mạng mình cho kẻ khác.
Trong lúc nói chuyện với hệ thống, cô âm thầm tìm kiếm vị trí ẩn náu của nó.
Bên cạnh đó, thiếu niên mặt lạnh lùng nghiêng đầu nhìn thoáng qua thiếu nữ đang chăm chú xem sách giáo khoa trước mặt.
Hàng mi cong vút tạo thành chiếc bóng nhỏ dưới mí mắt, vô cùng nhã nhặn.
Nhớ đến những lời cô gái vừa nói, ánh mắt thiếu niên lấp lóe thoáng qua, mím môi, cuối cùng vẫn lên tiếng.
"Lát nữa tan học, cùng đi ăn đi."
Thanh Thành có tiết tự học buổi tối, sau giờ tan học, học sinh ăn xong phải quay trở lại lớp.
Thiếu nữ bên cạnh nghe thấy vậy, bút trong tay dừng lại, ngẩng đầu cười khẽ, liếc cậu một cái: "Được, cũng lâu rồi tụi mình không cùng nhau ăn cơm."
Nghe cô gái nói tự nhiên như vậy, Tống Hiền không khỏi sững sờ trong giây lát.
Bởi vì tuy hai người chia tay hòa bình nhưng lòng tự trọng của Lục Trầm Ngư vẫn bị tổn thương chút ít.
Hai người ngồi cùng bàn nhưng mối quan hệ vẫn có chút gượng gạo. Mọi khi, thái độ của Lục Trầm Ngư đối với cậu hết sức lạnh lùng.
Lâu rồi họ không trò chuyện như thế này.
Không hiểu vì sao, Tống Hiền bỗng cảm thấy trái tim mình, vốn đã mê mịt từ lâu, giờ phút này lại yên tĩnh lạ thường.
Cậu cúi đầu, tiếp tục nhìn sách bài tập nhưng tâm trí không còn tập trung được như trước.
Một tiết học trôi qua nhanh chóng, tiếng chuông tan học vang lên.
Chuông vừa reo tiếng đầu tiên, Tống Hiền liền đặt bút xuống, quay đầu nhìn cô gái bên cạnh.
"Đi thôi."
Trầm Ngư khẽ gật đầu, đứng dậy đi theo.
Thật ra trong lòng cô cũng có chút mong đợi, bởi vì cô nhìn thấy trong ký ức của nguyên chủ không ít món ngon của thế giới này.
Nền ẩm thực hoàn toàn khác biệt với Thương Lan giới. Trầm Ngư là một trong số ít những tu sĩ không thể vứt bỏ ham muốn ăn uống của mình. Bây giờ có cơ hội nếm thử thức ăn ở một thế giới khác, cô dĩ nhiên sẽ không bỏ lỡ.
Chỉ là... dù trong lòng mong đợi là thế, cuối cùng Trầm Ngư vẫn không tránh khỏi thất vọng.
Ngay khi Trầm Ngư cùng Tống Hiền vừa bước ra khỏi tòa nhà lớp 10, mấy nữ sinh đã chờ sẵn từ lâu liền ở bồn hoa trước cổng đi ra, đi thẳng đến trước mặt Trầm Ngư.
Một người đưa tay chặn cô lại, ánh mắt soi xét từ đầu đến chân rồi mở miệng:
"Lục Trầm Ngư đúng không? Đi với bọn tao một chuyến, chị Kỳ muốn gặp mày."
Lâm Thư Kỳ học lớp 11, nhưng hoàn toàn không hiền dịu như những nữ sinh khác.
Cô ấy học giỏi, nhưng cũng là "gai nhọn" nổi danh toàn khối. Là con nhà giàu, xung quanh luôn có một đám nữ sinh cá biệt vây quanh, chuyên giúp cô làm những chuyện không thể lộ ra ngoài.
Trường trung học số Một dù là trường top đầu ở thành phố Thanh Thành, nhưng vẫn không tránh khỏi có vài học sinh đi lệch đường.
Trầm Ngư ngước nhìn mấy nữ sinh có khí chất khác biệt, đôi mày đẹp khẽ nhíu lại, giọng điệu lạnh nhạt:
"Không rảnh, không đi."
Nói rồi, cô kéo Tống Hiền, định vòng qua đám người đó để đi về phía nhà ăn.
Mấy cô gái kia đứng ngẩn tại chỗ một lúc, đến khi Trầm Ngư đã kéo Tống Hiền đi được một đoạn khá xa, bọn họ mới phản ứng lại, tức tối chạy đuổi theo, một lần nữa chắn đường hai người.
"Mày đứng lại! Không hiểu tiếng người hả? Hay mày bị điếc?"
Cô gái cầm đầu liền buột miệng chửi thẳng khi bị người khác phớt lờ.
Cô ta chỉ tay vào mũi Trầm Ngư, trong mắt tràn đầy sự khinh miệt:
"Đừng tưởng có tí nhan sắc thì có thể bám được lên người anh Ngôn. Chị Kỳ mới là bạn gái chính thức của anh ấy. Mày là cái thá gì? Bảo đi theo thì đi theo đi, không thì đừng có trách tao!"
Cô ta vốn không xấu, nhưng thái độ hung hăng hiện giờ khiến cô ta trông thật khó coi. Nhất là khi đứng trước mặt Trầm Ngư, vẻ đối lập lại càng rõ rệt.
Vì thế, dòng người đang vội vàng hướng về nhà ăn bỗng chậm lại. Các học sinh đi ngang đều cố tình đi chậm, muốn nghe xem Trầm Ngư và mấy người kia đang nói gì.
Xa xa, có vài học sinh chứng kiến cảnh "lấy đông áp yếu" này muốn bước ra can ngăn, nhưng lập tức bị bạn đi cùng kéo lại.
"Cậu điên à? Con nhỏ đó là người của Lâm Thư Kỳ đấy. Đắc tội với nó thì có ngày bị Lâm Thư Kỳ gọi người đến đánh cho tơi tả. Mình nghe chị gái ở cùng ký túc xá nói, Lâm Thư Kỳ bên ngoài quen biết không ít người, là chị đại của khối 11. Ngay cả mấy học sinh lớp 12 còn không dám đụng vào."
Người định bước ra không tin:
"Nhưng đây là trường học mà, sao có thể để họ bắt nạt bạn học thế này? Trường không quản sao?"
"Chắc quản được á. Cho dù lần này bị xử lý, lần sau bọn họ cũng sẽ bắt nạt ác hơn. Cậu đâu thể lần nào cũng chạy đi méc thầy cô? Thà nhịn một chút, để bọn họ hả giận rồi thì thôi, đỡ bị phiền phức về sau."
"Nhưng... nhưng thế là sai. Như vậy là phạm pháp."
Nghe vậy, người kia bật cười khẩy:
"Sai thì sao? Toàn vị thành niên, cho dù có gây chuyện, miễn không gây c.h.ế.t người thì cũng chỉ cần đền tí tiền. Mà cậu có biết nhà Lâm Thư Kỳ giàu cỡ nào không? Cô ấy thèm để tâm mấy đồng bạc đó chắc?"
Người đó lại khuyên:
"Mình biết cậu có lòng, nhưng chuyện này thật sự không phải chuyện tụi mình có thể xen vào. Với lại cậu nhìn cô gái đó đi, nhất định là có dính líu với anh Ngôn, nên Lâm Thư Kỳ mới tìm đến gây sự. Đừng lo chuyện bao đồng nữa."
Cô gái vẫn còn do dự, nhưng cuối cùng cũng bị bạn kéo đi.
Còn Trầm Ngư bên này, cô nhìn chằm chằm vào ngón tay đang chỉ thẳng vào mặt mình, ánh mắt bỗng chốc tối sầm lại.
Bao nhiêu năm rồi? Kể từ khi thoát khỏi thân phận "lô đỉnh", đã bao nhiêu năm không còn ai dám đưa tay chỉ vào cô thế này?
Trầm Ngư nhấc chân bước lên hai bước, định bẻ gãy ngón tay đang khiến cô khó chịu kia.
Nhưng trước khi cô kịp hành động, Tống Hiền, người từ nãy vẫn im lặng đứng cạnh cô đã bước lên trước, chắn trước mặt cô.
Thiếu niên điển trai khẽ nhíu mày, nhìn thẳng vào đám nữ sinh đang hùng hổ, trầm giọng nói:
"Trầm Ngư hoàn toàn không quen ai tên Cố Ngôn cả. Làm phiền các cô quay về nói với chị Kỳ nhà các cô, đừng tới làm phiền bọn tôi nữa."
Ánh mắt của cậu lúc này vô cùng nghiêm túc, khiến cho cô gái vốn còn đang ngạo mạn chỉ tay vào Trầm Ngư cũng bất giác thu tay lại, để yên bên người.
"Chị Kỳ chỉ muốn gặp cô ấy một chút thôi. Em trai à, cậu yên tâm, nếu cô ấy thật sự không có gì với anh Ngôn, chị Kỳ sẽ không làm gì cô ấy đâu. Chỉ là mất chút thời gian thôi mà."
Thái độ hoàn toàn khác biệt so với khi nói chuyện với Trầm Ngư.
Thấy vậy, Trầm Ngư lúc này đang đứng sau lưng Tống Hiền không khỏi khẽ nhếch môi đầy châm chọc.
Cô liếc nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay, đã trôi qua mười phút rồi. Mà thời gian ăn tối chỉ có ba mươi phút.
Trầm Ngư cụp mắt suy nghĩ một lúc, cảm thấy mình nên sớm giải quyết chuyện của Lâm Thư Kỳ. Nếu không, cứ có người bám theo sau gây phiền thì thật sự rất khó chịu.
Đặc biệt là trong tình cảnh hiện tại khi tu vi của cô vẫn chưa hồi phục, mà thế giới này cũng không thể tùy tiện g.i.ế.c người...
Trầm Ngư có một linh cảm mơ hồ, và cô luôn tin vào trực giác của mình.
Nếu không phải vì thế, với tính cách trước giờ của cô, đám người dám mạo phạm cô như thế đã sớm bị cô diệt hồn rồi.
Trầm Ngư vươn tay vỗ nhẹ lên vai Tống Hiền, lúc đối phương quay đầu lại nhìn cô thì cô lập tức kéo cậu ra, bước lên trước.
"Lâm Thư Kỳ ở đâu? Dẫn tôi đi. Các người chỉ có năm phút."
"Mày..."
"Đừng lãng phí thời gian. Tôi đang vội."
Vẻ ngoài dịu dàng thanh tú lại thốt ra những lời lạnh lùng, sắc bén hoàn toàn trái ngược với khí chất của mình.
Cô gái dẫn đầu bị Trầm Ngư quát như thế thì theo phản xạ lập tức quay người, dẫn cô đi về phía khu vườn nhỏ sau tòa nhà của khối Mười Một.
Đi được vài bước, cô ta mới nhận ra mình đang làm gì, định quay lại gây chuyện tiếp với Trầm Ngư. Nhưng nghĩ đến việc vừa rồi cuối cùng cũng dọa được "cô em khóa dưới" này chịu đi gặp chị Kỳ, thì lại thôi, không muốn sinh thêm chuyện rắc rối.
Trầm Ngư theo sát phía sau cô ta.
Tống Hiền cũng rất tự nhiên đi theo. Trầm Ngư đã đẩy cậu mấy lần, muốn cậu đi ăn trước, nhưng không đẩy được, đành mặc kệ để cậu cùng đi theo.
===================
CHÚ THÍCH:
Lô đỉnh (爐鼎): Trong tu tiên giới, chỉ nữ nhân bị lợi dụng làm công cụ tu luyện, đặc biệt trong song tu hoặc tà công. Bị dùng để hấp thu tinh nguyên, dương khí giúp người khác tăng tu vi. Mang ý nghĩa công cụ hóa, thường gắn với tà đạo và có tính miệt thị.