Ngày thứ ba, kể từ khi ta bị cướp mất thân phận, giữa trung tâm rực rỡ nhất kinh thành, thiên kim tiểu thư họ Chúc long trọng tổ chức lễ ném tú cầu kén rể. Dòng người đổ về như thác, ai nấy háo hức chờ xem mỹ nhân khuynh thành chọn chồng. Ta lẫn trong đám đông, ngước lên – và trái tim như ngừng đập.
Trước mắt ta là một người con gái… trông y hệt ta như hai giọt nước.
Cô ta nhìn thấy ta, khẽ mỉm cười – rồi vẫy tay, như thể đang chào đón một người bạn cũ.
Lúc ấy, ta mới chợt hiểu. Tất cả không phải trùng hợp. Từ lâu, cô ta đã âm thầm dệt nên mưu đồ tinh vi, chỉ chờ một khoảnh khắc yếu lòng của ta để đẩy ta vào vực sâu vĩnh viễn.
Ba đêm trước, ta ăn thêm hai con cua, uống chút rượu lạnh. Đêm ấy, phong hàn ập đến. Thúy Chi, nha hoàn thân cận, vội đi mời thái y. Sau khi uống thuốc, ta chìm vào giấc ngủ – và không ngờ, đó là lần cuối ta được làm chính mình.
Khi tỉnh lại, ta đã ở trong thanh lâu mờ ảo khói hương. Xung quanh gọi ta là “Phương Lan”. Soi gương, ta kinh hãi: gương mặt trong đáy nước không còn là ta – mà là người trong bức họa treo nơi phòng khuê, y như đúc.
Ta đã bị xóa tên khỏi thế gian. Và giờ, ta phải sống bằng cái tên không phải của mình – để từng bước vạch trần âm mưu kinh hoàng ấy.
Truyện Đề Cử






