101. Chương 101: Lần đầu tiên

Hoa Yên Chi - Ashitaka

Chương 101: Lần đầu tiên

Hoa Yên Chi - Ashitaka thuộc thể loại Linh Dị, chương 101 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 101
Sau lần trải nghiệm đầy bất ngờ, Trịnh Tư Kỳ biết rằng mình sẽ không bao giờ quên khoảnh khắc này. Không phải vì địa điểm xảy ra quá đỗi đặc biệt, hay bởi chính sự kiện ấy đã phá vỡ mọi quan niệm về *tình dục* của anh trước đây, mà bởi người trong cuộc chính là Kiều Phụng Thiên.
Bỏ qua những khúc mắc dai dẳng, bởi sự vội vã và hỗn loạn của lần đầu tiên, Kiều Phụng Thiên căng thẳng, Trịnh Tư Kỳ cũng chẳng cảm thấy thoải mái hơn. Họ ôm nhau trong xe, im lặng, tiếng thở hỗn loạn hòa lẫn vào nhau, vọng lại trong không gian chật hẹp.
Trịnh Tư Kỳ sợ làm cô ấy đau nên dù bị ôm chặt vẫn chỉ đứng bất động, hôn từ thái dương xuống đến cằm cô: "Ngoài sức tưởng tượng..."
Phía sau Kiều Phụng Thiên sưng lên, vừa thở hổn hển vừa nhỏ giọng hỏi: "Anh nói chuyện này, hay là em?"
"Cả hai."
"Anh không thấy kỳ quặc à?" Làm điều trái luân thường đạo lý như thế, em vừa hỏi anh xong đã làm em liền, còn làm ngay trong xe nữa chứ. Sau này là đồ âm dương đảo ngược, là đồ bẩn thỉu giống em rồi.
"Đương nhiên là kỳ quặc..." Trịnh Tư Kỳ ghé vào tai cô cười khẽ, nhẹ nhàng và cẩn trọng hôn thêm lần nữa, rồi im lặng một lúc trước khi nói tiếp: "Nhưng anh cũng cảm thấy rất hạnh phúc, cảm thấy mình thật gần gũi với em, thấy đôi mình không thể tách rời..."
Tại sao việc gần gũi *thực tế* lại không được xem là chuyện của trái tim? Thực ra, với một bộ phận người, nó không thể thay thế được cảm giác nghi thức.
Yết hầu Kiều Phụng Thiên nghẹn lại, giọng run run: "Anh di chuyển đi... cái này anh biết không?"
"Ừ." Trịnh Tư Kỳ hơi ghìm người xuống, nhẹ nhàng nâng eo Kiều Phụng Thiên lên: "Anh sẽ chậm rãi, không làm em đau."
Dáng vóc của Kiều Phụng Thiên rất giống một thiếu niên, mỏng manh mà dẻo dai, gầy như đứa trẻ tuổi dậy thì chưa *phát dục* đến nơi, như quả xoài non đầu hạ, mang vẻ non nớt khiến người ta không nỡ hái xuống hay chiếm làm của riêng. Bên trong lại là thịt quả đỏ au mềm mại, ngọt ngào, mọng nước, đạt đến độ mềm rục chín muồi.
Trong tiếng *rên rỉ* không thể kiềm chế của Kiều Phụng Thiên và tiếng kẽo kẹt khẽ khàng của ghế ngồi, Trịnh Tư Kỳ cúi đầu hôn dọc theo từng chiếc xương sườn ngay ngắn của cô. Nếu động tác thúc cố ý sâu hơn, bụng Kiều Phụng Thiên sẽ bỗng co lại hết sức đáng yêu, xương sườn trở nên rõ ràng hơn, tiếng thở gấp vội mềm mại dính vào chóp mũi Trịnh Tư Kỳ.
Trịnh Tư Kỳ thử thúc về trước, một tay *xoa nắn* thứ đang cương lên của cô.
Nơi chốn của Kiều Phụng Thiên tối tăm và ướt át, bước đi phải hết sức cẩn trọng kẻo lạc lối. Trịnh Tư Kỳ nhẹ nhàng tiến vào thăm dò, ẩm ướt trơn tru và không trở ngại, bèn bước những bước vững vàng hơn. Rồi anh tiến vào sâu hơn, cửa ngõ chật chội, nước ngập đến cổ chân, việc xâm nhập trở nên khó khăn. Dọc bước đi có ánh trăng vằng vặc trong thanh soi đường, Trịnh Tư Kỳ gần như si mê nhìn đôi mắt ngấn nước của Kiều Phụng Thiên, nhìn cô chau nhíu mày sau mỗi nhịp thúc, ngẫm thấy cứ thế đi tiếp con đường này cũng chưa chắc là không thể.
Đi mãi đi đến điểm tận cùng, xem thử rốt cuộc là cảnh tượng gì.
"Em... lúc này thật, ừm... sao không nói gì." Trịnh Tư Kỳ xoa lưng cô, khom lưng đẩy đưa cố gắng không đè vào người cô: "Cứ ưm ưm nhỏ xíu... như mèo con vậy."
"Ư a..." Kiều Phụng Thiên hít vào, nắm cánh tay Trịnh Tư Kỳ: "Em xấu hổ..."
"Tại anh làm không tốt à?"
"Không có..." Kiều Phụng Thiên cụp mi mắt, sờ từng ngón tay anh đang chạm vào *thân thể* mình: "Ưm... em sướng lắm, cũng không thấy đau... chỉ thấy hơi hơi trướng thôi..."
Trịnh Tư Kỳ *hôn* môi Kiều Phụng Thiên, hơi thở phả vào nhân trung cô: "Thế... ừm... em không có gì muốn nói với anh hửm?"
Trịnh Tư Kỳ xấu xa thúc vừa nhanh vừa sâu hơn, Kiều Phụng Thiên cảm tưởng có gì đó nhô lên từ trong cơ thể mình như búp măng tròn tròn chui lên từ dưới đất, đột ngột trợn mắt: "Ưm a!" Rồi mau chóng nheo lại, ánh mắt phút chốc hoa lên mê man, mê muội mềm nhũn.
"Em... em..."
"Em nói đi." Trịnh Tư Kỳ thở gấp cười khẽ, mồ hôi túa trên tấm lưng được Kiều Phụng Thiên quơ quẹt đi mất: "Anh nghe..."
Kiều Phụng Thiên rướn cổ, vùi nửa mặt mình vào hõm cổ Trịnh Tư Kỳ: "Em, em muốn anh... muốn anh... lại gần gọi tên em..."
"Ưm!" Bụng dưới Trịnh Tư Kỳ cứng ngắc, không biết vì cô hay vì ngại nên đến cả phía sau cũng co cụm hút chặt: "Em... gọi em là gì?"
Trịnh Tư Kỳ nâng cô lên ôm thật chặt vào lòng, ghé vào tai gọi: "Kiều Kiều? Thiên Thiên?"
Kiều Phụng Thiên chẳng đáp.
"Cục cưng, cục cưng Phụng Thiên." Trịnh Tư Kỳ nghiêng đầu hôn lên má cô một cái thật mạnh: "Cục cưng Phụng Thiên của anh."
Kiều Phụng Thiên nghe vậy nức nở khẽ, cơ thể run rẩy thấy rõ. Cô ôm siết Trịnh Tư Kỳ hơn nữa, chôn cả khuôn mặt mình vào hõm cổ ấm áp của anh.
"Em... em đừng siết nữa..." Trịnh Tư Kỳ nhịn hết nổi chau mày.
"Gọi cái đó đi, em thích..." Kiều Phụng Thiên lủi trong ngực anh lầm bầm: "Rồi... anh di chuyển tiếp đi."
Thoạt tiên Trịnh Tư Kỳ sững sờ, ngay sau đó anh đè cô xuống, nhéo mũi cô dịu dàng đáp: "Ừ, cục cưng Phụng Thiên của anh."
Lần đầu tiên *làm tình*, hai người đã làm gần một tiếng đồng hồ dưới bãi đỗ xe tầng hầm thần不知 quỷ thần kinh. Người già Trịnh Tư Kỳ bỏ bê không rèn luyện kỹ năng nên cũng chỉ tàm tạm tầm trung, hoàn toàn nhờ những lời yêu thương ngọt ngào trao cho Kiều Phụng Thiên sự dịu dàng đầy tràn, lúc *lăn lóc* hệt nghi thức khui chai champagne cuối cùng của bữa tiệc để khuấy động bầu không khí. Hưng phấn không, nồng nhiệt không, nhiều năm sau này khi Trịnh Tư Kỳ vô liêm sỉ nhắc lại, Kiều Phụng Thiên trầm ngâm rất lâu, cho ra câu đánh giá hết sức đúng trọng tâm.
Lần đó anh... rất lễ độ.
Kiều Phụng Thiên đắp chăn của Trịnh Úc ngủ say sưa trong xe. Cô mơ một giấc mơ, trong giấc mơ ấy trời rét đậm, tháng giêng, tuyết giăng đầy trời, đèn đường rực rỡ. Có khá ít người trong mơ, chỉ có mỗi cô và Trịnh Tư Kỳ đi trên con đường đầy tuyết, mỗi bước để lại dấu chân và tiếng loạt xoạt, tay đan chặt tay.
Kiều Phụng Thiên mơ mơ màng màng tỉnh dậy, chợt phát hiện mình đang nằm cuộn mình trên giường của Trịnh Tư Kỳ, ngẩng đầu lên nhìn —— bảo sao rét đậm, bật điều hòa thấp vậy cơ mà.
"Dậy rồi hả?" Trịnh Tư Kỳ đẩy cửa bước vào, lại gần giường ôm Kiều Phụng Thiên, kê ly nước vào miệng cứ như chăm con: "Em uống miếng nước đi, môi khô hết rồi kìa."
"Anh chỉnh điều hòa cao lên." Kiều Phụng Thiên cũng không thèm cầm ly, mặc kệ mình lười biếng dựa vào người anh uống mấy hớp nước.
"Ừ ừ ừ, em bé vệ sĩ tiết kiệm điện." Trịnh Tư Kỳ với tay lần tìm đồ bấm dưới gối: "Em uống thêm miếng nữa."
"Bọn nhỏ đâu anh?"
"Yên tâm." Anh tăng từ hai mươi độ lên hai mươi lăm: "Anh đón về hết rồi, đang ngủ."
Bây giờ Kiều Phụng Thiên mới nhìn đồng hồ điện tử trên tủ đầu giường, đã gần mười một giờ đêm.
Trịnh Tư Kỳ vén tóc mái trên trán cô, áp trán mình lên ướm nhiệt độ: "Anh coi trên mạng nói có người làm xong sẽ bị sốt, không biết em có vậy không. Em có thấy khó chịu ở đâu không? Khó chịu hay là... chỗ đằng sau có đau không? Có phải nói với anh."
Kiều Phụng Thiên đưa tay áp lên trán mình, cười: "Làm gì tới nỗi bị sốt chứ, đằng sau thì đúng là có hơi hơi, bảo sao chơi trò so ớt với anh em anh toàn ẵm hạng nhất."
"Em còn nhớ à?" Trịnh Tư Kỳ véo má cô.
"Lịch sử đen anh kể em nhớ tất."
"Vậy để bữa nào anh kể thêm cho em mấy vụ nữa." Trịnh Tư Kỳ nhìn chằm chằm cô đang cười: "Khi nào anh già đi về miền Tây phương, em nhớ đóng thành sách, chỉnh sửa rồi xuất bản giúp anh đấy."
Kiều Phụng Thiên cười, chịu thua: "Sao anh chắc chắn anh sẽ đi trước em hả?"
Đáp án chuẩn chỉ là vì em nhỏ anh lớn, nhưng mà chiếu theo tính cách Trịnh Tư Kỳ thì làm gì có chuyện anh trả lời theo kiểu quy củ thiếu sáng tạo thế. Anh giả bộ nghiêm mặt đáp: "Vì anh biết em không nỡ bỏ anh một mình."
Kiều Phụng Thiên run lên: "... Anh bật điều hòa lên cao thêm miếng nữa đi."
Đêm khuya lũ ve vẫn không nghỉ, Kiều Phụng Thiên tạm không ngủ được, Trịnh Tư Kỳ ngồi trên thảm cạnh giường với cô. Anh lấy quyển "Hồ Nam Du Ký" trong thư phòng ra đọc, bật đèn vàng trên tủ đầu giường, mỗi lần đọc đến đoạn thú vị hoặc ngọt ngào anh sẽ nhẹ giọng đọc cho cô nghe. Tay anh cứ nắm tay cô cả buổi, nắm ngón cái cô mân mê *vú* nhỏ.
"Anh có nói chuyện đó ra không?"
Trịnh Tư Kỳ không do dự như Kiều Phụng Thiên tưởng tượng, anh lật một trang sách, đáp rất đơn giản: "Anh không. Dù có muốn nói cũng không phải xuất phát từ anh, cũng không phải từ em."
Kiều Phụng Thiên xoay người từ nằm ngửa thành nằm nghiêng, quay mặt về phía anh, sờ hàng móng tay sạch sẽ bóng nhẵn của anh: "Anh làm việc với cô ấy từ trước đến giờ, anh sẽ không, ừm, không thấy áy náy sao?"
Kiều Phụng Thiên sợ làm Trịnh Tư Kỳ nghĩ rằng mình bắt cóc đạo đức anh.
"Đương nhiên là có, chuyện thường tình mà cục cưng." Trịnh Tư Kỳ đột ngột gọi ngọt thế làm Kiều Phụng Thiên giật mình chớp chớp mắt, xấu hổ nhìn đi chỗ khác: "Nhưng sự việc thế này, kết quả tốt nhất có lẽ không phải chân tướng sự thật."
"Vậy thì là gì?"
"Có lẽ là sự cân bằng, tìm ra điểm cân bằng trong mối quan hệ. Chúng ta dễ dàng đi đến một trong hai đầu, nhưng lại rất khó để tìm được sự cân bằng. Cho dù anh có căm phẫn hay bất bình thay cô ấy thay em đến đâu, anh cũng phải tìm ra điểm cân bằng giữa đạo đức và tình nghĩa, một khi anh làm gì sai tức là làm tổn thương cô ấy, cũng làm tổn thương em, nên hiện tại anh chỉ có thể quan sát."
Trịnh Tư Kỳ nói xong ngừng lại trong chốc lát, sau đó anh cười, tựa cằm lên mép giường ngắm Kiều Phụng Thiên: "Em có thấy anh ngụy biện, nói thế chỉ vì không muốn chịu trách nhiệm, thấy anh ích kỷ không?"
Kiều Phụng Thiên lắc đầu.
"Em thành đồ đần rồi, bị tam quan của họ Trịnh nhà anh tẩy não, anh nói gì em cũng thấy đúng với có lý hết."
"Hồi đó ít nhiều gì anh cũng là thành viên của đội tranh biện Diêm vương mặt đen chứ bộ."
Kiều Phụng Thiên không nhịn được ngửa mặt lên cười: "Anh ghê gớm quá trời luôn, anh mà gia nhập ổ đa cấp chắc trong vòng ba ngày là lên được thành viên cốt cán cấp kim cương rồi quá."
Trịnh Tư Kỳ nghe vậy cũng bật cười. Trong cuộc sống có những chuyện thoạt tưởng như trùng hợp và sẽ không bao giờ gặp lại lần hai đôi khi là chiếc dằm. Dù kẹt lại khó chịu cũng không tới nỗi làm mình khó thở hay bồn chồn. Có cái dằm khi ngủ một giấc tỉnh dậy đã mất tăm; có cái dằm thật lâu sau này vô tình nhắc đến mới chợt ảo não phát hiện nó vẫn còn ở đây.
Lựa chọn xem nhẹ hay chấp nhất không buông, cũng đồng dạng là một kiểu tìm kiếm sự cân bằng.
"Em muốn nói với anh chuyện này."
"Em nói đi." Trịnh Tư Kỳ dời mắt khỏi trang sách, đặt vào đôi mày sáng trong veo của Kiều Phụng Thiên.
"Em muốn anh đi với em đến nhà Đỗ Đông, em định nói chuyện của chúng mình cho cậu ta, anh đồng ý không?"
Thoạt tiên Trịnh Tư Kỳ khẽ giật mình, sau đó anh đáp thản nhiên: "Cuối cùng đã tới lúc anh gặp bố mẹ chồng rồi cơ à? Ai kia định cho anh danh phận rồi đấy hửm?"
Kiều Phụng Thiên chui trong chăn cười run bần bật cả người: "Anh đừng có dát vàng lên mặt cậu ta kẻo cậu ta được nước bò lên đầu em được không? Em sợ có ngày cậu ta tự nhìn ra xong đâm hoảng, dù gì... sớm muộn cũng phải nói mà, không chạy đi đâu được."
"Em định bao giờ?"
"Cuối tuần, hôm đó cậu ta đưa Lý Lệ đi khám thai với nghỉ ngơi."
"Vậy anh phải gọi là anh vợ nhỉ?"
"... Anh gọi thế cũng được."
"Có cần mang lễ, rượu thuốc lá kẹo với gì đấy?"
Kiều Phụng Thiên cười phì: "Anh làm đám hỏi hả?"
Kiều Phụng Thiên mong rằng chí ít có được một người chứng kiến tình cảm giữa mình và Trịnh Tư Kỳ, có một nơi mà cô có thể thoải mái tỏ bày. Cho dù tất cả mọi người cảm thấy họ không phù hợp, rằng họ khác nhau cả phương trời, thì sự tồn tại của lời chúc phúc dẫu ít ỏi này cũng tiếp thêm cho cô đủ dũng khí để không buông tay, để kiên trì bước tiếp.
Sau này, Trịnh Tư Kỳ lại đọc cho cô nghe một trích đoạn "Bức thư thứ ba" mà Thẩm Tòng Văn gửi Trương Triệu Hòa trong Hồ Nam Du Ký thế này.
"Nếu thật phải cẩn trọng đến thế, khi đọc thư em anh vẫn nhận ra những điều em muốn nói mà không viết thành câu. Tam Tam à, nhớ lại chúng ta đã tốt đẹp nhường nào, anh thở dài khẽ, anh hạnh phúc lắm, có em rồi, anh chẳng thiếu thứ gì trên đời."
*Thẩm Tòng Văn và Trương Triệu Hòa gắn với chuyện tình bất hủ, Thẩm Tòng Văn theo đuổi cô học trò kém mình 8 tuổi suốt 4 năm ròng rã với gần 400 bức thư tình.
.
Tác giả có lời muốn nói:
Thịt của tôi thật là rác rưởi... siêu cấp cùi
Cảm ơn mọi người đã đọc đến đây, 521 vui vẻ
.
Editor có lời muốn nói:
Trình edit thịt của mình cũng siêu cấp cùi bắp... hy vọng mọi người thông cảm TOT
Edit: tokyo2soul