106. Chương 106: Những Chậu Dương Xỉ Tóc Thần

Hoa Yên Chi - Ashitaka

Chương 106: Những Chậu Dương Xỉ Tóc Thần

Hoa Yên Chi - Ashitaka thuộc thể loại Linh Dị, chương 106 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tối hôm ấy, hai người mang về hai chậu dương xỉ tóc thần và một chậu bạc hà. Kiều Phụng Thiên không chọn chậu to, chỉ những cây nhỏ xíu nhưng phát triển tốt. Lý do là vì người làm vườn coi trọng sự chăm bón, phải tận mắt nhìn thấy chúng từ khi còn nhỏ cho đến khi trưởng thành mới thấy ý nghĩa. Nếu mua sẵn cây lớn, chỉ chờ ngày héo tàn mà thôi.
Những lời Kiều Phụng Thiên và Trịnh Tư Kỳ trao nhau ở chợ hoa đều xuất phát từ tận đáy lòng, khiến đêm ấy khó tránh khỏi cơn sóng tình dâng trào. Họ không kiềm chế được nữa, lần thứ hai quấn quýt trong phòng tắm, khi Tiểu Ngũ Tử và Trịnh Úc vẫn còn thức.
Bị Trịnh Tư Kỳ ép tới mức hoảng loạn, Kiều Phụng Thiên cảm giác thời gian và không gian lần này còn trơ tráo hơn lần đầu. Y vội vàng thoát khỏi anh, tắt đèn. Trong bóng tối, y nhìn thấy ô cửa sổ vuông trên tường, còn Trịnh Tư Kỳ đã ấn y lên tường, hôn say đắm đến mức cả cánh cửa cũng biến mất.
Bóng hai người gãy đôi trên nền gạch men, chớp tắt, chồng chéo, từ hai thành một, rồi lại tách ra. Trịnh Tư Kỳ lần lượt gửi những nụ hôn từ yết hầu xuống bờ ngực gầy của Kiều Phụng Thiên, rồi tiếp tục xuống vùng thắt eo, hôn từ xương sườn rõ nét đến hai bên eo như dòng suối uốn lượn giữa vách đá.
Bị ép chặt vào tường, Kiều Phụng Thiên không còn chỗ lùi, hai chân mềm nhũn, tay bấu chặt vào gạch men, mím môi không dám phát ra tiếng động quá lớn.
Khuy áo, quần lưng tuột xuống hoàn toàn, cảm giác trần trụi hiện rõ. Khi những nụ hôn gần chạm đến bắp đùi, Kiều Phụng Thiên mới cảm nhận được sự kháng cự từ cơn đau tức bụng và mê man. Y đẩy vai anh ra. Đó không phải là kháng cự con người Trịnh Tư Kỳ, mà là kháng cự tâm thế có thể chấp nhận tất cả của anh lúc này.
Trong mắt y, Trịnh Tư Kỳ là ánh trăng trên trời, thứ không thể bị vấy bẩn. Y không quan tâm mình có phải kẻ ở thế hèn mọn trong cuộc tình này hay không, bởi vì Trịnh Tư Kỳ ở trên cao mới có thể chiếu sáng mình mọi lúc.
Bỗng chụm hai đầu gối, Kiều Phụng Thiên quỳ xuống đất, vùi đầu vào vai Trịnh Tư Kỳ thở gấp.
"Em sao thế?" Trịnh Tư Kỳ buộc phải dừng lại, anh nghiêng đầu ôm chặt Kiều Phụng Thiên vào lòng, cởi áo y, hôn lên vai và xương quai xanh phơi trần của y: "Anh sẵn lòng, là lời em nói mà."
"Em không muốn anh làm điều này, em không cần..." Kiều Phụng Thiên duỗi thẳng tay chân, nhặt túm hoa liễu màu vàng dính trên ống quần, nắm lấy bàn tay đang khám phá lối vào bí ẩn ẩm ướt của mình: "Em muốn xem hình xăm trên hông anh."
Lúc ân ái, Kiều Phụng Thiên mới thực sự cảm nhận được cơ thể trầm tĩnh của Trịnh Tư Kỳ ấm áp và đầy sức sống đến thế. Trịnh Tư Kỳ thỏa thuê buông mình như một trang sách Kiều Phụng Thiên tình cờ lật mở, trang sách bừng lửa không che giấu khát khao thèm muốn bên trong cách diễn đạt. Kiều Phụng Thiên ngửa mặt lên theo từng cú thúc, đọc rõ ràng đến từng câu từng chữ.
Hành động đưa mái chèo tách bụi cỏ lau để con thuyền chậm rãi xuôi vào chỗ sâu kín một cách kiềm chế, thực tế lại là hành vi bất chấp lý trí muốn san phẳng nơi này.
Phòng tắm rất nóng, quấn quýt vào nhau lại càng nóng hơn. Mồ hôi trên trán Trịnh Tư Kỳ tụ lại trượt xuống nhỏ vào mắt anh, tầm nhìn cứ thoáng chốc mờ căm. Anh nhìn cái cổ rướn cao của Kiều Phụng Thiên, yếu hầu hình con thoi như hạt táo trượt lên rồi xuống, hõm xương quai xanh tạo thành một cái rãnh hình tam giác.
Anh cầm lòng không được cắn một cái, để hằn dấu răng đỏ, cắn xong lại thấy xót bèn khẽ khàng hôn lên dấu vết mình gây ra như dỗ dành.
Cúi xuống sẽ choáng đầu, Kiều Phụng Thiên chỉ đành cắn răng nhìn trân trân lên trần nhà gắn bóng đèn không mấy sáng. Y nhìn bóng dáng Trịnh Tư Kỳ phản chiếu trên mặt đèn phẳng hình thoi, cụp mi tưởng tượng hào quang rực rỡ của anh, một thần thái chói mắt khác biệt hoàn toàn vì những khoảnh khắc này.
Hình xăm trên lưng anh gần như đã phai thành một mảng màu xanh đen, nhưng đường nét họa tiết vẫn còn rõ ràng như cũ, hình một con chim tước mỏ nhọn đuôi dài đang gập cả hai cánh, đến nay vẫn chưa hề lỗi thời. Vai Trịnh Tư Kỳ, cánh tay anh, tấm lưng, đường thắt lưng, đôi chân có tỉ lệ rất phương Tây, nhưng mọi đường nét thẩm mỹ lại vô cùng phương Đông; mượt mà như một bản phác họa tỉ mẩn hoàn toàn không một nét gãy, nhấn mạnh cẩu thả đột ngột hay nổi bật có chủ đích nào. Hình xăm đặt trên bức nền này mới càng trông thanh lịch và nghiêm túc.
Kiều Phụng Thiên như đang ngồi trên xích đu, thoắt lên cao rồi xuống thấp trong làn gió ấm.
Một chân y chạm đất, chân kia quặp vào hông anh, mồ hôi thấm sũng lưng làm tường gạch men trơn trượt tạo ra tiếng ma sát kin kít. Mà đó rốt cuộc có phải âm thanh phát ra từ gạch hay không Kiều Phụng Thiên đã không muốn thừa nhận nữa, bị ép vào tường làm tới trình độ thế này đã là quá sức chịu đựng của y rồi.
Cánh mũi y phập phồng, không ngờ Trịnh Tư Kỳ sẽ ghé sát tai mình thầm thì "Anh yêu em", chẳng những thế còn lặp đi lặp lại liên tục.
Một câu thôi đã đủ trí mạng rồi, đây còn bắn liên hoàn bao nhiêu phát súng như thế. Có là trái tim tôi luyện thành thép cũng sẽ bị xuyên thủng không thương tiếc.
"Anh yêu em." Trịnh Tư Kỳ thúc sâu, hơi thở hỗn loạn, giọng nói ngắt quãng nhưng vẫn nghe thấy rõ ý cười thật lòng không hề có chút cợt nhả nào: "Cục cưng Phụng Thiên, anh yêu em, anh yêu em."
"Em không muốn nói thì không cần phải nói, nghe anh nói." Trịnh Tư Kỳ càng thúc càng sâu, càng vội vã: "Anh yêu em, cục cưng Phụng Thiên, anh yêu em."
"Nếu sau này anh cứ gọi em như vậy mãi, em có thấy phiền, có không tin lời anh nữa không?"
"Nhưng những gì anh nói đều là sự thật, anh yêu em."
"Yêu em nhiều lắm."
Kiều Phụng Thiên không nén nổi tiếng nghẹn ngào trong cổ họng, nước mắt lăn dài xuống bên tai. Rút ra rồi lại thúc vào sâu hơn, sâu hơn nữa, cho đến khi những tâm tư và tình cảm hóa thành hình, bành trướng nở rộ bên trong cơ thể, rồi lại trở về nhẹ nhàng. Một quá trình trọn vẹn khó lòng diễn tả bằng lời, như một cái cây trồng trong chậu từ ngày ấp nụ đến lúc nở hoa.
Kiều Phụng Thiên ngửa cổ thút thít, không còn bận tâm đến chuyện có bị nghe thấy hay không. Con người khi gặp nỗi đau quá lớn sẽ khóc, lúc vui mừng cũng sẽ như thế.
Trịnh Tư Kỳ chỉnh đèn ngủ xuống mức sáng thấp nhất rồi kéo Kiều Phụng Thiên nằm ở mé trong giường vào lòng. Nóng thì kệ nóng, Trịnh Tư Kỳ áp chóp mũi mình lên trán Kiều Phụng Thiên ướm thử nhiệt độ, anh chợp mắt một lát rồi cũng chìm vào giấc ngủ sâu.
Qua nửa đêm, điện thoại cả hai đều rung báo tin nhắn, rung bần bật nửa buổi trời mà không ai tỉnh.
Bên Trịnh Tư Kỳ là Đỗ Đông nhắn tin, hai người vừa kết bạn Wechat với nhau. Đỗ Đông lật tung bộ nhớ điện thoại mấy cái điện thoại cũ mới kiếm ra một tấm hình lịch sử đen hồi Kiều Phụng Thiên học trung cấp. Lúc đó Đỗ Đông xài chiếc Nokia, thử camera nên chụp đại một tấm hình.
Nhìn vào khuôn mặt chỉ toàn thấy điểm ảnh, con mắt lỗ mũi không phân biệt rõ đâu với đâu; mà phải xem toàn bộ bức hình thật kỹ giống như thưởng thức một bức tranh sơn dầu, rồi liên tưởng nghệ thuật —— mái tóc sặc sỡ ôm lấy đầu với cái cằm nhọn, hai vệt xanh nhạt lơ lửng dưới mắt, ánh mắt lảng tránh ống kính nhìn về phía xa xa, vẻ non nớt lẫn ngang bướng hằn trên khóe môi.
Đỗ Đông còn dặn dò kỹ bằng hai dòng tin nhắn theo sau.
——
Anh lén xem một mình nhé, tuyệt đối đừng cho Kiều Phụng Thiên thấy.
——
Không thể nào cậu ta cũng giết tôi.
Bên Kiều Phụng Thiên là tin nhắn đến từ số lạ, không hiển thị vị trí lẫn nhà mạng. Cả tin nhắn chỉ dài vỏn vẹn tám chữ ——
Anh Kiều ơi, bây giờ em vẫn ổn ạ.
Edit: tokyo2soul