43. Hồi 43: Dưỡng bệnh

Hoa Yên Chi - Ashitaka

Hồi 43: Dưỡng bệnh

Hoa Yên Chi - Ashitaka thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đỗ Đông gọi điện thoại tới tấp, không biết mười một, mười hai lần, cứ gọi đi gọi lại, không quản ngại. Điện thoại rung đến mức Kiều Phụng Thiên tê cứng cả tay.
"Nghe điện thoại đi." Trịnh Tư Kỳ nhìn y: "Nếu không nghe nữa, người ta sẽ báo cảnh sát đó."
Kiều Phụng Thiên giật mình, môi khô khốc, nhưng vẫn nghe lời bắt máy: "A lô?"
"Mày dạo này định chạy trốn đến nơi nào?! Biến đi biến đi, cứ mất tích như vậy! Mày là đồ vô dụng! Không thèm trả lời điện thoại nữa! Tao sắp nhổ tóc ra đây này, đồ sát nhân!" Đỗ Đông vừa mở miệng là chửi thậm tệ, khiến thái dương Kiều Phụng Thiên giật bắn, vội đưa điện thoại ra xa.
"Mở miệng ra!! Đang ở đâu!"
Kiều Phụng Thiên ho một tiếng, trả lời: "... Bệnh viện Lợi Nam."
"Bệnh viện?"
"Chuyện của anh tôi... xảy ra chút chuyện." Kiều Phụng Thiên nuốt nước bọt, lặng lẽ ngước nhìn Trịnh Tư Kỳ đang đứng đó, vẻ mặt trầm tĩnh.
Đỗ Đông vội vã lái xe chạy như bay, phóng đến bệnh viện theo đúng tốc độ cho phép. Khi Kiều Phụng Thiên gặp Đỗ Đông ở góc hành lang, anh ta nhận ra Đỗ Đông đã ướt hết mồ hôi.
"Sao rồi? Tình hình thế nào? Anh cậu có sao không?" Đỗ Đông vừa đi vừa hỏi dồn dập như bắn súng.
Anh ta đứng trước mặt Kiều Phụng Thiên, kéo mạnh cánh tay nóng bỏng của y lại.
Kiều Phụng Thiên nhíu mày, cúi đầu, chỉ vào bảng đèn đỏ trên cao: "Không biết... vẫn chưa phẫu thuật xong." Y thở hắt ra: "Phiền phức lắm, nguy hiểm nữa... chỉ phó mặc cho số phận."
Đỗ Đông há hốc, không nói gì. Lâu sau, anh ta mạnh tay kéo Kiều Phụng Thiên vào lòng, vỗ vỗ vào lưng y.
"Không sao không sao hết! Ài!"
Đỗ Đông vỗ bồm bẹp vào lưng Kiều Phụng Thiên, mạnh đến mức khiến tóc y bay tung. Y chẳng nói lời nào, cứ để người kia ôm chặt mình thật chặt.
"Chuyện gì thì chuyện, có mình và Lý Lệ đây mà! Đừng sợ! Miệng tao nói không sao là không sao, cậu tin tao!" Đỗ Đông vừa nói xong lại vuốt ve lưng Kiều Phụng Thiên.
Trịnh Tư Kỳ đứng dựa vào tường, nhìn thấy Kiều Phụng Thiên nắm chặt vạt áo Đỗ Đông và đôi mắt ướt nhòa sau lưng bạn mình. Ánh mắt ấy trong veo, buồn bã, lấp lánh những giọt nước mắt. So với lúc ở trong vòng tay người này, Kiều Phụng Thiên dường như thoải mái hơn, mềm mại hơn, và bày tỏ nhiều cảm xúc hơn.
Chỉ trong chớp mắt, anh nhận ra rằng mình vẫn còn xa lạ. Có những việc tưởng chừng chu đáo quá mức, nhưng lại trở nên không trọn vẹn.
Trịnh Tư Kỳ im lặng, không hiểu sao lại chau mày. Anh đẩy kính lên.
"Phụng Thiên."
Trịnh Tư Kỳ bước tới, nhìn Kiều Phụng Thiên rời khỏi vòng tay Đỗ Đông.
"Hay là tôi về trước. Mấy đứa nhỏ ở nhà, có bạn cậu đến tôi yên tâm rồi." Trịnh Tư Kỳ mỉm cười nhìn y.
"Thế Tiểu Ngũ Tử..."
"Cậu định nói với cậu bé à?"
Kiều Phụng Thiên giật mình, sau đó cười khổ: "Chuyện sớm muộn gì cũng phải nói, nhưng... bây giờ tôi chưa muốn nói. Đột ngột quá, lại chưa biết kết quả thế nào."
"Thế tôi không nói, cậu yên tâm." Trịnh Tư Kỳ cúi đầu nhìn y, "Trước khi mọi chuyện ổn thỏa, cậu đừng lo chuyện mấy đứa nhỏ. Đến lúc nào giải quyết xong, tôi sẽ đến đón cậu bé."
Công việc của Trịnh Tư Kỳ không mấy thoải mái, thời gian cũng không dư giả. Kiều Phụng Thiên vừa áy náy, vừa lo lắng.
"Nếu thằng bé hỏi thì sao?"
Trịnh Tư Kỳ cười nhạt: "Tôi kiếm cơm bằng mồm mép đấy. Dỗ một đứa nhóc con lại chẳng tốn xăng, cậu yên tâm."
"Tôi sẽ cố gắng nhanh chóng, sẽ không làm phiền thầy lâu quá, trễ nhất là tối mai."
Trịnh Tư Kỳ nhìn sang bên cạnh một chốc, nói tiếp: "Nếu có phiền phức gì, đừng tránh né hay giấu giếm, nói với tôi, tôi nhất định sẽ giúp, nhé?"
Kiều Phụng Thiên ngẩng đầu, gượng cười, nhìn vài giây mái tóc rủ xuống trán người trước mặt, rồi lại cúi đầu.
"... Cảm ơn thầy."
"Không cần khách sáo."
Kiều Phụng Thiên nhìn theo bóng anh quay đi, bắt gặp mảng phấn vôi trắng từ tường hành lang vô tình dính trên vải áo sậm màu của anh ấy. Y lí nhí gọi lại. Trịnh Tư Kỳ quay đầu, y bước tới, phủi nhẹ gấu áo khoác, lặng lẽ vén hạt bụi dính trên đầu ngón tay.
"Được rồi."
Trịnh Tư Kỳ cúi đầu nhìn vạt áo mình, đẩy mắt kính: "Có kết quả thì gọi cho tôi, muộn cũng được."
Kiều Phụng Thiên gật đầu: "Ừm."
Đỗ Đông thấy Trịnh Tư Kỳ đã đi xa, mon men tới gần: "Giảng viên đại học Lợi Nam, viện nhân văn hả. Tưởng khách cắt tóc tiệm mình thôi, sao lại ở đây với cậu?"
"Con gái thầy ấy là bạn chung lớp Tiểu Ngũ Tử, ngồi cùng bàn."
"Thân lắm à?"
"Đâu có." Kiều Phụng Thiên vuốt mái tóc, "Bạn bè bình thường thôi."
Lợi Nam trăng sáng. Gần nửa đêm, Kiều Phụng Thiên càng lúc càng tỉnh táo.
Sống hay chết, thành công hay thất bại, dường như chỉ trong khoảnh khắc, con người không chịu tác động của bất kỳ hành động nào hay bị tư duy của bản thân khống chế. Việc truyền đạt thông tin giữa bác sĩ và bệnh nhân luôn lệch pha, thấp thỏm hơn cả chơi xúc xắc với thượng đế —— ít ra chơi xúc xắc vẫn là chính tay mình tung.
12:30, ánh đèn đỏ sáng suốt sáu tiếng đồng hồ tắt ngóm.
Hai người bật dậy khỏi ghế. Tim Kiều Phụng Thiên đập nhanh đến mức như sắp ngừng nhịp, cổ họng nghẹn căng, phải ho hắng mới chịu lăn xuống bàn chân.
Khi bác sĩ phẫu chính bước ra, một điều dưỡng theo sau giúp ông cởi nút thắt sau áo choàng phẫu thuật. Đỗ Đông bước tới, Kiều Phụng Thiên lại đứng đờ người, bấu víu lấy vạt áo chờ bác sĩ tháo khẩu trang nói chuyện.
"Người nhà đừng căng thẳng."
Bác sĩ trưởng khoa vẫn bình thản, két nút thắt dài sau tay: "Ca phẫu thuật rất thành công, tay cũng đã tạm thời, tôi nói là tạm thời, được nối lại."
Kiều Phụng Thiên choáng váng đứng đó.
Y sợ mình nghe không rõ, nghe nhanh quá, hay nghe lầm.
"Thất thần ra đó làm gì!" Đỗ Đông thụi cùi chỏ đẩy y về trước: "Bác sĩ nói thành công rồi! Không sao hết rồi!"
Bấy giờ Kiều Phụng Thiên mới hé môi.
Khoảnh khắc nhẹ nhõm này cắt đứt dây cung trong lòng.
Y vùi mặt vào lòng bàn tay, tay chân thả lỏng, nhưng cơn đau nhức mệt mỏi ùa tới như thủy triều dâng, chúi nhủi ngồi phịch xuống ghế. Y không khóc cũng không kêu la, im lìm, chỉ đôi vai run lên bần bật giữa lúc lặng phắc.
Tâm trạng đầy ắp hy vọng thay thế cho nỗi tuyệt vọng qua đi, những rung động to lớn tìm đến sau những cảm xúc đau thương.
Đỗ Đông nghiêng người, vò xù mái tóc mềm mại của y: "Chưa tin nữa hả! Đã bảo tôi nói thật mà, không hề lừa cậu tí nào, đúng chưa?!"
Kiều Phụng Thiên ngẩng mặt nhìn Đỗ Đông, ánh mắt như cơn mưa tầm tã trên con đường núi lầy lội ở Lộc Nhĩ.
"Không khẳng định bệnh nhân đã hoàn toàn ổn định." Trưởng khoa đau đầu về phòng phẫu thuật trước, điều dưỡng ở lại cuốn áo choàng phẫu thuật, cẩn thận xếp gọn: "Còn cả quá trình hậu phẫu cần theo dõi, không thể xem nhẹ được."
Kiều Phụng Thiên chống gối đứng dậy: "Không... không vào xem bệnh nhân được ạ?"
"Bệnh nhân được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt bằng lối riêng rồi. Phòng chăm sóc đặc biệt có nhân viên y tế trực 24 giờ, người nhà không được vào, cũng không cần canh đêm. Nếu ở gần đây cứ về nghỉ ngơi tính chuyện tiếp theo. Có việc gì bệnh viện sẽ thông báo kịp thời, cậu chỉ cần đảm bảo luôn nghe máy là được, còn lại đừng lo lắng quá mức."
"Cảm ơn cảm ơn, phiền thay mặt tôi cảm ơn các bác sĩ và điều dưỡng. Mọi người vất vả rồi." Đỗ Đông đưa tay, hơi kích động gãi đầu muốn bắt tay điều dưỡng.
"Không cần đâu." Điều dưỡng cười: "Trách nhiệm của chúng tôi mà."
Giữa màn đêm, Đỗ Đông theo Kiều Phụng Thiên về hồ Đào Trùng.
Hai người bắt chiếc taxi chạy đêm. Kiều Phụng Thiên dựa vào cửa sổ xe, ánh đèn đường chiếu trên gương mặt y lúc sáng lúc tối.
Quần áo và đồ đạc hằng ngày phải soạn từng món một, có dùng đến hay không là cả một trận chiến khủng khiếp sau này. Giờ phải nghỉ việc bên chỗ bất động sản mà hợp đồng vẫn chưa hết hạn, còn phải tranh thủ thời gian đi làm thủ tục, phải giải trình tình hình chi tiết nữa. Tiểu Ngũ Tử không sống một mình được, nghĩ ngợi làm sao đây, phải dọn quần áo sạch vở tạm thời chuyển về nhà mình, đâu bỏ học được...
Chiếc xe bị tai nạn là xe thuê, phải tra cho ra, ai sẽ là người chịu trách nhiệm, cần bồi thường bao nhiêu thì bồi thường bấy nhiêu.
Cô bé bị tai nạn nữa, người nhà còn chưa tới nơi, chưa chửi mắng làm ầm lên, giờ phải gặp cảnh sát giao thông họ Lưu kia để hỏi rõ ràng, có bị truy cứu trách nhiệm hình sự không, có thì bao nhiêu, tiếp đó phải giải quyết ra sao, tốn bao tiền mới giải quyết hết trách nhiệm dân sự được.
Lâm Song Ngọc với Kiều Tư Sơn còn chưa biết tin, mà giờ thì không thể nói, không thể để hai người họ đội gió đội mưa đến để khóc lóc ầm ĩ, thật tình không phân ra ba đầu sáu tay mà lo liệu được.
Nhớ đến Kiều Tư Sơn, không biết thuốc hạ huyết áp còn đủ uống không. Năm ngoái ông bị tai biến nhẹ, liệt nửa cánh tay không cử động được, phải uống viên nén giải phóng kéo dài Nifedipine mới dần ổn định lại. Gì cũng phải mua.
Tiền tiết kiệm cộng hết lại giờ chỉ có năm vạn, moi móc thế nào cũng không đào đâu ra thêm. Khoản dưỡng lão của Lâm Song Ngọc với Kiều Tư Sơn không thể ngó tới, nhất quyết không được đụng đến.
Tiền trả góp mua nhà phải trả còn tới tận mấy năm...
Vốn lẽ còn chịu đựng được, bây giờ tai họa giáng xuống bất ngờ, túng quẫn cực độ.
Hay là bán nhà vậy.
Tiền chữa bệnh cho Kiều Lương cần gấp, có bán cũng chưa chắc đủ.
Tiểu Ngũ Tử đi học cũng tốn tiền, hậu phẫu cũng tốn, không chăm sóc được mời hộ lý cũng tốn, tiền thuốc men, tiền phẫu thuật, tiền sinh hoạt,...
Sao sống lại mệt mỏi khổ sở thế nhỉ.
Kiều Phụng Thiên day mũi, dụi mắt. Y mở cửa sổ xe để gió lùa vào cái đầu nặng trịch, vào trái tim đang dồn nghẹn. Đỗ Đông lo lắng nhìn hàng mi mắt dày cong cong của y.
"Cậu lên trước đi." Kiều Phụng Thiên đứng giữa hành lang tối, dúi chìa khóa nhà vào lòng bàn tay Đỗ Đông: "Vào tìm giỏ giúp tôi, chắc anh tôi cất trong tủ. Ngoài hành lang nhiều đồ, cậu đi cẩn thận coi chừng va quẹt."
Đỗ Đông sốt ruột kéo tay y: "Cậu đi đâu?"
Kiều Phụng Thiên cười khẽ —— Bộ đi nhảy lầu chắc?
"Gọi điện." Y rút tay về: "Gọi cho thầy Trịnh, cậu lo làm gì, tôi hỏi xem nhóc Tiểu Ngũ Tử ngủ rồi hay chưa thôi."
Đỗ Đông thoáng chần chừ: "... Tôi lên trước chờ cậu."
"Ừm."
Kiều Phụng Thiên lên sân thượng.
Sân thượng rộng thoáng nhưng rất bẩn, đọng hàng mấy vũng nước mưa. Kiều Phụng Thiên bất cẩn giẫm vào làm bọt nước bắn tung tóe, ướt nhẹp ống quần.
Tay vịn dọc theo mái hiên đã rỉ sét, chạm tay vô là tay dính đầy mấy hạt màu đỏ. Kiều Phụng Thiên không dựa vào, mà đứng thẳng lưng cách xa ra cả khoảng.
Trịnh Tư Kỳ nghe máy rất nhanh, Kiều Phụng Thiên nghĩ chắc là anh không hề ngủ.
"Làm phiền thầy à?"
"Không đâu, sao rồi?"
Trịnh Tư Kỳ đang sửa giáo án. Anh bật đèn bàn, gác chân lên ghế, tay gõ phím, vừa mới hoàn thành một trang Powerpoint. Giọng anh rất trầm, lại vô cùng dịu dàng.
Kiều Phụng Thiên nhìn chằm chằm ánh đèn vẫn tờ mờ tỏ trong ô cửa sổ đằng xa: "Bác sĩ nói, tạm thời xem như thành công, cần tiếp tục theo dõi."
Trịnh Tư Kỳ bỗng không nói gì, sau một quãng im lặng dài, anh mới lên tiếng.
"Ừ."
Kiều Phụng Thiên hít vào một hơi: "Tiểu Ngũ Tử thế nào rồi, thằng bé có hỏi gì nhiều không? Thằng bé... từ nhỏ đã nhạy cảm, phát giác gì cũng im ỉm không nói ra... Ngày mai tôi sẽ đến đón."
"Cậu yên tâm, đang ngủ ở phòng bé Táo rồi." Trịnh Tư Kỳ đứng dậy vào bếp, rót một cốc nước nóng: "Thời gian không thành vấn đề, đừng ép bản thân quá."
Kiều Phụng Thiên không đáp.
Bây giờ có rất nhiều thứ đã không còn thành vấn đề với y, liệu có được thấu hiểu chăng, liệu có được đón nhận chăng, liệu có được chúc phúc chăng. Quá chú tâm vào những chuyện vụn vặt này là không thực tế, cũng chẳng cần thiết.
Không cần bận tâm về nơi ở, không cần lo lắng ngày mai đói hay no, gia đình khỏe mạnh, mọi người mình quan tâm đều sống bình thường bình yên, đã là rất đủ đầy.
Song những câu chuyện đẹp đẽ đều do con người tạo ra, họ rồi cũng sẽ bị những chuyện cỏn con, những ngày sống lặp đi lặp lại dồn nén buộc phải thừa nhận —— lắm khi chính nó là bức tường cao, là hố trũng sâu, là khoảng trống xa xôi giữa đôi bờ ta buộc lòng vượt qua chỉ trong một bước nhảy.
Kiều Phụng Thiên phải đối mặt, phải bước đi. Nói không sợ nghĩa là nói nhảm, nói dối.
"Không ép mình thì làm sao vượt qua nổi."
Kiều Phụng Thiên chế nhạo mà như tự giễu. Y cúi đầu cười cười, nhìn bàn tay trắng bệch của mình giữa màn đêm.
Y cho rằng Trịnh Tư Kỳ không thể hiểu được cảm giác này.
Trịnh Tư Kỳ có một câu trong đầu, nhưng nghĩ mãi vẫn không nói ra. Những câu chữ cao xa mạnh như trút nhưng rỗng tuếch ấy đứng trước thực tại bao giờ cũng nhỏ nhoi và bất lực.
Câu danh ngôn của Stephens, ông nói, mọi bi kịch đều tạo nên người hùng giữa đời thường.