45. Chương 45: Lưỡng Long Tranh Châu

Hoa Yên Chi - Ashitaka

Chương 45: Lưỡng Long Tranh Châu

Hoa Yên Chi - Ashitaka thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giữa chân mày của Trịnh Tư Kỳ có một nốt ruồi nhạt màu, nhưng lại quá nhỏ nên nếu không để ý kỹ sẽ không nhìn thấy.
Hôm nay, Kiều Phụng Thiên mới nhận ra rõ nốt ruồi đó.
Chân mày anh như rồng cuốn, còn nốt ruồi như viên ngọc trai. Người ta gọi đó là "Lưỡng Long Tranh Châu". Trong chiếc hộp gỗ long não của Lâm Song Ngọc có một cuốn sách "Tuyển tập nhân tướng học" của tác giả Lam Bồ Sinh. Chân mày bên trái là Lăng Vân, bên phải là Tử Khí, "Lưỡng Long Tranh Châu" là tướng phúc đại cát, mang ý nghĩa vô cùng tốt đẹp.
Từ lâu, Lang Khê đã chọn thư sinh là rể, nhất định sẽ chọn người đàn ông có tướng mạo vươn xa như diều gặp gió.
"Há miệng."
Kiều Phụng Thiên dựa lưng vào tường hành lang, ngượng ngùng và xấu hổ.
Trịnh Tư Kỳ cầm hai que tăm bông, nói: "Để tôi xem bên trong, há ra một chút thôi nhé?"
Nghe giọng nói dỗ dành ấy, Kiều Phụng Thiên không thể không chiều theo.
Anh nuốt nước bọt, hạ thấp đầu, ngẩng mặt lên, rồi há miệng ra.
Trịnh Tư Kỳ cẩn thận đưa tăm bông vào miệng anh, kéo vai anh về phía trước: "Đừng dựa vào tường, bẩn lắm." Anh dùng tăm bông nhẹ nhàng đẩy khoang miệng Kiều Phụng Thiên: "Chậc, rách hết rồi, đỏ au như hoa ấy nhỉ."
Kiều Phụng Thiên không thể nói chuyện được, chỉ ậm ậm ừ ừ vài tiếng.
"Cậu nói gì?" Trịnh Tư Kỳ rút tăm bông ra, nhìn anh.
Kiều Phụng Thiên nuốt nước bọt: "... Cũng không đau lắm."
Trịnh Tư Kỳ nhướng mày, không nói gì. Anh cầm tuýp thuốc ciprofloxacin, lấy túi chườm đá bầu dục đưa cho Kiều Phụng Thiên. Anh nhận lấy, cảm thấy tay mình ướt mát dễ chịu, trên túi chườm còn có hình heo hồng tròn.
Kiều Phụng Thiên cười lớn: "Đáng yêu quá, bé Táo chọn nhỉ?"
"Ừ." Trịnh Tư Kỳ vặn nắp thuốc.
"Thế, chườm lên là được chứ?"
"Ừ."
"Hôm qua Tiểu Ngũ Tử... Tiểu Ngũ Tử ngủ ngoan không thầy? Hồi xưa tôi từng dẫn thằng bé về ngủ một đêm, thấy lạ giường lắm, nhưng nó ngoan lắm."
"Ừ."
Kiều Phụng Thiên không biết mình làm gì sai. Anh đã quá quen với việc khi tức giận, người ta sẽ nổi trận lôi đình; nhưng không ngờ có người như Trịnh Tư Kỳ, dù tức giận vẫn cứ giấu kín trong lòng, không thể hiện bằng lời nói, chỉ qua nét mặt, giọng điệu, thái độ, thậm chí nhịp thở khiến người khác cảm thấy khó chịu xa cách. Đến khi nhận ra, mới biết người kia đang giận thầm.
Kiều Phụng Thiên nghĩ mình đã làm phiền anh: "Xin lỗi thầy."
Tay Trịnh Tư Kỳ đang cầm tăm bông thoáng giật mình, trên đó thuốc mỡ màu hổ phách lẫn tinh dầu bạc hà, mùi thơm nhẹ nhưng đắng chát. Đầu ngón tay anh chạm vào que tăm bông, lấy nó ra khỏi miệng Kiều Phụng Thiên.
Trước khi Kiều Phụng Thiên nói lời xin lỗi, anh không hề nhận ra mình đang tỏ thái độ, im lặng không buồn lên tiếng.
Mình đang giận ư?
Hình như vậy.
Giận cái gì chứ?
Chả biết.
Thỉnh thoảng, cảm xúc bỗng nhiên xuất hiện không chút báo trước, khó hiểu vô cùng. Dù tuổi tác đã lớn, không còn bồng bột như thuở thiếu niên, nhưng cảm xúc vẫn cứ mở rộng không ngừng. Nhưng dù sao, con người ai cũng có lúc tâm trạng biến đổi.
Nhưng đa phần là với người mình yêu, người mình thân thiết.
Còn Kiều Phụng Thiên? Trong lòng anh chỉ coi Trịnh Tư Kỳ như một người bạn, nhạy cảm như một chú thỏ non, chạm nhẹ vào tai là giật thót, muốn chạy xa hai mét. Chỉ thiếu chút nữa vẽ vòng tròn, chỉ tay vào vĩ tuyến 38 bảo: "Cấm xâm phạm, đây là lãnh địa của tôi, chuyện của tôi sẽ tự giải quyết, không liên quan đến thầy."
Một người che giấu mọi điểm yếu của bản thân vô cùng kín kẽ không chút hở. Một người trang bị vũ khí đầy mình, nhưng lại rụt rè sợ sệt tiến từng bước nhỏ về phía trước.
Nhưng trong mắt Trịnh Tư Kỳ, anh chỉ là một đứa bé gầy gò, vai sụp xuống, có trái tim rộng lượng hiền lành, tốt bụng với mọi người anh quan tâm, chỉ riêng bản thân là chẳng buồn đoái hoài.
Kiểu người tự quên mình như thế khiến anh cảm thấy khó chịu vô cùng.
Khó chịu một cách kỳ lạ.
Nếu gặp nhau hồi cấp ba, anh hẳn đã kéo cổ áo Kiều Phụng Thiên mà quát:
"Cậu nghĩ cậu là ai?"
"Tưởng mình bằng sắt hay bằng đồng à?"
"Cúi đầu nhận mình yếu đuối, rồi làm sao?"
"Ai dám coi thường cậu?"
"Chẳng lẽ cứ nuốt đắng chịu cay không nói gì?"
"Có phải cậu tỏ ra mạnh mẽ chỉ để người ta cho vài đồng bạc lẻ tiêu vặt không?"
Từ nhỏ, Trịnh Tư Kỳ không bao giờ nổi giận quá quắt. Di truyền từ người cha Trịnh Hàn Ông, anh học được tám phần phong thái của kẻ sống tự do tự tại như mây nhàn hạ, như hạc hoang dã, như câu cá một mình trên sông lạnh giữa tuyết trắng. Dù gặp ai, anh cũng luôn mỉm cười vui vẻ, nếu gặp chuyện đáng tức giận hay người đáng phẫn nộ, anh chỉ đứng ngoài quan sát, nói vài câu hay im lặng cũng không sao.
Phẳng lặng như vị sư già đang thiền định, không mắc chứng bệnh gì ngoài tật không biết nấu nướng.
Thế mà người kia lại là Kiều Phụng Thiên.
Sao lại có người khiến anh tức giận đến vậy.
"Xin lỗi cái gì mà xin lỗi."
Trịnh Tư Kỳ chậm rãi bôi thuốc lên vết thương trên mặt Kiều Phụng Thiên, thấy anh nhăn nhó đau đớn, mắt rớm nước, nhe răng muốn lùi lại.
"Đừng né." Giọng anh vẫn như người lớn nói với đứa trẻ trong nhà: "Bây giờ mới biết đau à, sao đầu không né, sao đầu không đi khám?"
Kiều Phụng Thiên không lùi nữa, nghiến chặt răng chịu đựng khi anh bôi thuốc.
Sau khi bôi xong, khi ấy Đỗ Đông muốn kéo Kiều Phụng Thiên đi khám. Nhưng anh không có tâm trạng, cứ khăng khăng đuổi theo phụ huynh cô gái muốn giải thích cho gia đình người ta, nếu có thể thì nhận tội chịu trách nhiệm, xin lỗi, nếu không thì để ông ấy đánh thêm vài cái cho bớt tức. Chỉ cần không đẩy Kiều Lương ra tòa, chuyện gì xảy ra cũng được, anh chấp nhận tất cả.
Chỉ là hình như hai người không có ý định nói chuyện với anh thêm nữa, vào phòng bệnh đóng sầm cửa, mặc Kiều Phụng Thiên gõ cửa thế nào cũng không buồn ra ngoài, chỉ chửi bới đuổi anh đi.
Sau đó, điều dưỡng trưởng ca trực cùng bảo vệ đến, đuổi anh và Đỗ Đông khỏi khu điều trị một cách lịch sự nhưng không thể cãi lại.
Kiều Phụng Thiên hoảng hốt ôm khóe miệng sưng phù ngồi ngoài sảnh nửa buổi trời. Anh ra vào phòng bệnh Kiều Lương bảy, tám lần, đến mức điều dưỡng trực tức giận suýt đuổi cổ anh ra ngoài.
"Thưa anh, bệnh nhân chưa tỉnh, tôi đã nói bệnh nhân chưa tỉnh rồi!
Trịnh Tư Kỳ bôi thuốc xong, chau mày nhìn thật kỹ thêm lần nữa.
"Tôi nghĩ một, hai hôm nữa nếu vết bầm không hết sưng, cậu phải ra hiệu thuốc mua vỉ thuốc trị thương Tam Thất. Cậu biết mà đúng không? Hiệu thuốc nào cũng bán, mười mấy tệ một hộp, có thẻ bảo hiểm y tế biết đâu còn được giảm giá."
Trịnh Tư Kỳ vén mấy sợi tóc mai của Kiều Phụng Thiên: "Tóc dài, thuốc dính vào cả rồi." Anh định vén ra sau tai cho anh, nhưng nghĩ lại thấy không ổn, thoáng giật mình rồi thu tay về.
Trịnh Tư Kỳ cũng bất ngờ, vì Kiều Phụng Thiên không hề né tránh.
"Rốt cuộc vì sao cậu lại bị thương?" Trịnh Tư Kỳ hỏi.
Kiều Phụng Thiên đành trả lời thật.
Trịnh Tư Kỳ dường như đang suy nghĩ, nhìn khóe miệng anh không nói gì.
Mặt trời dần lặn ở phía tây, ánh sáng lờ mờ chiếu ra từ góc cửa sổ hành lang. Sống mũi Trịnh Tư Kỳ bên bóng sáng, bên tối tăm như chính con người anh vậy, lúc nào cũng trong nhân dạng rộng rãi sáng láng, trong vắt không gợn bóng mây.
Chỉ đến khi tiếp xúc mới phát hiện, bên trong con người anh là một đầm nước sâu hoắm trên mặt tĩnh lặng như tờ, thậm chí trầm lặng đến nỗi có thể dát cả trời sao dịu dàng vào lòng. Nhưng thật sự bước vào rồi, chưa hẳn đã không sâu, chưa hẳn có điểm tận cùng.
Thái Sơn sụp đổ trước mắt vẫn điềm nhiên bốn lượng địch ngàn cân. Kiểu người này có thể là gió, là mưa, là sa mạc hoang vắng, là sườn núi xanh um, là người mình gắng hết sức vượt qua, ôm lấy, khiến người ấy khốn đốn sức cùng lực kiệt, ngẩng đầu lên mới nhận ra mình vẫn chỉ đang đăm đăm nhìn ngắm một giấc chiêm bao xa xôi nghìn trùng.
"Cậu chờ một lát, tôi gọi điện thoại."
Trịnh Tư Kỳ móc điện thoại ra, bấm bấm màn hình vài cái rồi kề lên tai, quay người ngoặt vào đầu cầu thang phòng cháy màu xanh.
Kiều Phụng Thiên không biết anh muốn gọi cho ai, muốn làm gì, hay còn muốn nói gì với mình nữa. Anh đeo khẩu trang lại, im lặng chờ anh.
Trịnh Tư Kỳ gọi chỉ khoảng năm, sáu phút không quá lâu. Giọng anh trầm ấm, thỉnh thoảng có tiếng vang vào nhà nghe như anh đang hỏi thăm người bạn cũ, thỉnh thoảng xen vài tiếng cười trầm.
Dây thanh quản là cơ quan lão hóa cuối cùng, người có giọng hay sở hữu sức lôi cuốn rất riêng, và Trịnh Tư Kỳ cũng có được điều đó. Chữa lành và an ủi, không gì tốt hơn một câu đùa nhẹ nhàng hay khoảng trầm lặng yên đính kèm ý cười trên khuôn mặt anh. Nếu buộc phải hình tượng hóa, nó hệt như miếng bí ngô mềm mại, ngòn ngọt và đầy bao dung chân thật.
Kiều Phụng Thiên không nhịn được dịch về trước một bước. Bức tường che khuất nửa gương mặt anh, chỉ thấy rõ sống mũi cao vút, lẫn lồng ngực nhấp nhô theo nhịp thở của anh trong hành lang.
Kiều Phụng Thiên luôn suy nghĩ rất cảm tính về Trịnh Tư Kỳ và mọi chuyện liên quan đến anh. Bởi thế nên anh không dám tiếp cận quá gần. Hình tượng Trịnh Tư Kỳ trong lòng anh mơ hồ hư không, là người có vẻ bề ngoài nhã nhặn dịu dàng, nhưng trái tim bên trong Kiều Phụng Thiên vẫn chưa thể thấu hiểu.
Lý do là, đến tận bây giờ anh vẫn không thể hiểu nổi Trịnh Tư Kỳ đối xử tốt với mình vì mục đích gì.
Tự nhiên như thể sinh ra từ trong cơ thể, như lẽ đương nhiên không có căn nguyên, cũng không có gốc rễ.
Kiều Phụng Thiên thấy may mắn vì bản thân không phải kẻ được voi đòi tiên. Cảm kích anh là một chuyện, nhưng biết rõ mình chẳng có điểm chung với người như Trịnh Tư Kỳ lại là chuyện khác.
Anh vô thức nhìn thật sâu, đến khi Trịnh Tư Kỳ gọi xong quay về, Kiều Phụng Thiên vẫn chưa kịp dời ánh mắt đăm đăm ấy đi.
"Cậu..."
"Tôi..." Gò má Kiều Phụng Thiên nóng ran lên, anh cuống quít sờ mũi che đi: "Tôi hóng gió, thầy gọi xong rồi à?"
"Ừ." Trịnh Tư Kỳ đẩy mắt kính: "Gọi cho Văn Lý Gia."
Kiều Phụng Thiên không biết người anh nhắc đến.
"Thời đại học cậu ta là chủ tịch hội sinh viên học viện Luật." Trịnh Tư Kỳ cúi đầu nhìn anh: "Thi đậu kỳ thi tư pháp ngay học kỳ đầu năm nhất, là học bổng toàn phần du học Mỹ trở về."
Kiều Phụng Thiên khẽ giật mình.
"Hiện mở một công ty luật, không ở đây, đã nhận khá nhiều vụ tai nạn giao thông nên coi như chuyên môn." Trịnh Tư Kỳ sờ cằm: "Tôi đã kể sơ lược tình hình của anh trai cậu cho cậu ta. Chi tiết thì tôi cũng không biết nên chỉ đại khái thôi, theo ý cậu ta, phần lớn vụ giải quyết bằng bồi thường dân sự. Nếu người nhà cứ nhất quyết gây ầm ĩ cũng không phải sợ, ra tòa sẽ không thua, không việc gì phải sợ, thắng dễ dàng."
Trịnh Tư Kỳ bước lên một bước, nắm tay lại đặt lên vai Kiều Phụng Thiên: "Cậu đừng sốt ruột, nói không lựa lời lúc nổi nóng là rất bình thường, đến khi bớt giận gặp luật sư phân định thiệt hơn tự nhiên họ sẽ không còn suy nghĩ gây chuyện với cậu nữa. Cậu đừng quá lo lắng, tin tưởng tôi."
Kiều Phụng Thiên nhìn anh, ánh mắt sáng ngời, cánh môi khẽ mím lại.
Trịnh Tư Kỳ nói tiếp: "Nếu có ầm ĩ tới tòa án cũng đừng sợ. Cuối tháng này cậu ta đến Lợi Nam, tôi sẽ dẫn cậu đến gặp, cậu cứ trình bày tình hình thật chi tiết rõ ràng. Cậu ta nợ tôi một ân tình từ tận hồi đại học, to đấy, nhất định sẽ giúp cậu một cách nghiêm túc, nhé?"
"Có tôi ở đây."
Trịnh Tư Kỳ mỉm cười, ấm áp như nắng xuân.
Cách anh nhìn Kiều Phụng Thiên thật chăm chú, dễ khiến người ta liên tưởng đến ngọn gió đêm trăng thấm đượm trong bao áng văn trữ tình.