Hoa Yên Chi - Ashitaka
Chương 54: Cơn bão sau cơn giông
Hoa Yên Chi - Ashitaka thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lâm Song Ngọc nổi tiếng là người mạnh mẽ, không gì lay chuyển nổi. Dù sóng gió cuộc đời có giáng xuống, bà vẫn vững vàng như đá tảng, không hề nao núng. Là người có thể biến gian nan thành lợi thế, nuốt trôi mọi khó khăn như dưa muối trong bánh bao.
Ngày ấy, chuyện hôn nhân giữa bà và Kiều Tư Sơn vốn do người mai mối sắp đặt. Hai người vốn chẳng có chút quan hệ, bị ép buộc thành đôi như hai đầu dây vô tình buộc lại. Kiều Tư Sơn suốt đời ì ạch, không cứng không mềm, đúng là kẻ chẳng hợp mắt ai. Còn Lâm Song Ngọc thì quyết đoán, tự mình định đoạt mọi chuyện.
Kiều Phụng Thiên chứng kiến suốt nửa đời người, bà vừa mắng mỏ Kiều Tư Sơn vừa âm thầm chăm sóc ông mà không hề than thở. Khi còn nhỏ, bà từng vừa giơ chổi đuổi đánh Lang Khê, vừa quát mắng, rồi gồng mình trở thành một người đàn bà cứng đầu, cứng cổ.
Giờ đây, bà chỉ đi được vài bước hái rau ngoài vườn là đã thấy mệt mỏi. Lưng còm cõi, không phải già mà là đã thật sự tàn tạ.
Kiều Phụng Thiên biết mình giống Lâm Song Ngọc nhất nhà, thừa hưởng mọi sự cố chấp và xảo trá của bà. Hai người vốn là hai cực đối lập, luôn bài xích nhau.
Thực ra, hai người vẫn ngầm hiểu nhau. Khi gặp nhau, mẹ con chẳng vui vẻ gì, nhưng cũng chẳng hẳn là gánh nặng. Mối quan hệ tưởng chừng như đã gãy đổ ấy vẫn âm thầm tồn tại, lặng lẽ cho đến khi Lâm Song Ngọc qua đời. Rồi bà sẽ khóc trước chiếc quan tài, trước chút tro tàn của Kiều Lương.
Mối quan hệ ấy sẽ kết thúc như thế.
Mẹ nó thật phiền phức.
Dù Lâm Song Ngọc có căm ghét, coi thường Kiều Phụng Thiên đến thế nào, anh cũng không hận bà, không oán trách. Chỉ như miếng xương cá mắc trong cổ, tưởng chừng đã tan biến, ai ngờ nuốt phải vẫn thấy đau.
Anh tự nhắc nhở bản thân từng giây từng phút: Đừng quay đầu, cứ bước nhanh đi.
Đỗ Đông bắt một chiếc taxi, Lý Lệ và Kiều Thiện Tri ngồi ghế sau, còn anh ta ngồi ghế phụ. Đầu anh quá cao, va ngay vào khung cửa, nghe tiếng "cộp" vang dội.
Tài xế nhíu mày hỏi: "Uây! Có đau không?"
Lý Lệ vội vàng chồm lên, xoa xoa trán Đỗ Đông: "Anh ngốc à, đi đứng không nhìn gì, muốn vận may bay vào đầu hả?"
"Ai rồi rồi rồi." Đỗ Đông che một bên mặt, né ra sau, tay kia loay hoay: "Bác tài, đến bệnh viện thành phố Lợi Nam, khu nội trú cổng Nam ấy."
"Ok."
Đỗ Đông mãi không hiểu tại sao Kiều Phụng Thiên nhất định đón Tiểu Ngũ Tử về. Không phải về nhà, mà đưa đến bệnh viện. Sao vậy? Muốn khai sự thật? Dắt đứa trẻ tới cửa phòng bệnh, chỉ vào người nằm trên giường bệnh, bộ dạng không ra người quỷ không ra quỷ, bảo: "Đây, ba con đây, bị đụng xe, giờ không nói được không cử động được nữa, con chuẩn bị tinh thần nhanh đi."
Thật hết cách rồi!
Trên đường, Đỗ Đông bấm điện thoại nhắn tin cho Kiều Phụng Thiên.
"Cậu tính làm cái quái gì vậy!"
Kiều Phụng Thiên trả lời nhanh: "Sắp đến chưa?"
"Đến mẹ nhà cậu."
"Cậu tới đây, đứng trước mặt mẹ tôi mà nói, thể nào bà cũng cho cậu ăn một cái tát lộn ba vòng mới về."
"Má chứ tôi nói cái kiểu vậy đệt, đù đệt cụ sao mẹ cậu lại ở đây? Mẹ cậu biết chuyện rồi hả? Sao bảo không tính nói với mẹ sợ ba bệnh tim không chịu được cú sốc ủa sao đòi giấu hết cái này tới cái nọ cuối cùng không giấu nổi cái đách gì vậy thằng ranh kia!"
"Cậu gõ dấu chấm phẩy vào đàng hoàng hộ tôi cái? Tôi có nói gì đâu, bà tự biết đấy."
"Ai bô bô cái mồm nói linh tinh suốt ngày vậy!"
"Tôi chưa kể vụ Trương Phong với cậu à?"
"Thằng đó là ai, cậu nói với tôi lúc đéo nào?! Mấy bữa nay tôi gọi cậu có nghe cuốc nào đâu? Không kêu chờ tí cũng cúp cái rụp! Ngoài tin báo anh trai cậu không phải chịu trách nhiệm hình sự ra cậu có kể thêm cái rắm chó gì nữa đâu!"
Kiều Phụng Thiên im lặng, Đỗ Đông vẫn nhắn tiếp.
"Bỏ qua Phong Phiếc gì đi! Ài, mẹ cậu đã biết rồi thì càng không thể để Tiểu Ngũ Tử biết chứ! Lỡ mẹ cậu đòi rước Tiểu Ngũ Tử về Lang Khê không cho nó học ở trường nữa thì tính sao? Cậu có cho nó đi học nữa không? Có muốn cho nó thành tài nữa không? Có muốn nó cắm mặt ở đất Lang Khê cả đời này như anh trai cậu không?"
Đỗ Đông nói toẹt ra mới nhận ra có gì đó sai sai.
Kiều Phụng Thiên vẫn không trả lời.
Anh vả vào miệng mình, quẳng điện thoại lên đùi. Chừng bốn, năm phút sau điện thoại mới lại rung bần bật.
"Chuyện này không phải một mình tôi bảo nghĩ là được, cũng không phải một mình tôi quyết là xong. Cậu tới đi, tôi đợi ngoài cổng."
Lâm Song Ngọc chỉ từng nổi đóa om sòm trước mặt người ngoài, chưa bao giờ khóc. Trong suy nghĩ của bà, nỗi đau là chuyện cá nhân, phải cắn răng chịu đựng chứ nhất quyết không để ai nhìn thấy.
Bà nhìn Đỗ Đông dắt tay Tiểu Ngũ Tử đi trên hành lang xa xa.
Kiều Phụng Thiên đứng ngay ngắn bên tường, nhìn cậu bé hồi lâu, nghĩ chắc thằng bé đen xạm và gầy đi nhiều. Lưng của hai người thẳng băng lạ thường, không khác nào dùng cùng một cây thước đo.
Vẽ ra cùng một hình dạng, chỉ khác người đứng người ngồi.
"Tiểu Ngũ Tử..."
Bàn tay đặt trên quần của Lâm Song Ngọc bấu chặt, co quắp nhổm dậy, vẫn chìa bàn tay nhẹ nhàng vuốt vầng trán Kiều Thiện Tri, tay kia vòng qua vai cầm cặp đi học của cậu bé.
Lâm Song Ngọc cười gượng gạo.
"Ôi trời, cặp của nhóc con nhà bà nặng quá ha."
Tiểu Ngũ Tử lâu lắm mới gặp bà nội, cậu bé nhớ bà, giơ tay nắm vạt áo bà mãi, đôi mắt đen láy chớp chớp.
"Sao nội tới đây ạ?"
Lâm Song Ngọc chỉ nhìn Tiểu Ngũ Tử, vuốt tóc cháu, không đáp.
Kiều Phụng Thiên bấu siết tay áo, mới thơ thẩn một tí đã bị Đỗ Đông với Lý Lệ lôi ra góc.
"Sao rồi?"
"Cậu hỏi ai?"
"Tôi hỏi tôi đấy!" Mắt Đỗ Đông trợn ngược: "Lảm nhảm gì vậy, anh cậu ấy, anh cậu giờ sao rồi?"
Kiều Phụng Thiên khựng một lúc không động đậy, rồi khoanh tay dựa lưng vào tường, cúi gằm đầu.
"Nối thì nối được rồi, tay trái tạm thời không có dấu hiệu hoại tử, nhưng trông chờ hồi phục tới mức độ có thể cầm nắm hay viết vẽ thì không thể nào. Bây giờ lúc tỉnh lúc mê, không nhận ra ai với ai, không nói được, không ăn được."
Đỗ Đông nhướng mày trợn trừng: "Tình trạng như này còn đưa Tiểu Ngũ Tử tới bệnh viện làm mẹ gì, sao không đào cái hố tự chôn thây xuống cho rồi anh tôi ơi?!"
Kiều Phụng Thiên nghe vậy bực bội vuốt tóc mái, ngoái đầu.
Lý Lệ thấy thế kéo Đỗ Đông, hạ giọng ghé lại nói: "Anh đừng gào um lên nữa được không, người ta còn chưa nói hết câu anh đã xổ một đống rồi. Anh nghe Phụng Thiên nói dứt đã đi chứ?"
Thế là cả hai đều không nói gì, im lặng đứng đó.
"Trương Phong."
Kiều Phụng Thiên vê miết đầu ngón tay, bóc miếng da sứt ra ở kẽ ngón tay.
"Là chủ chiếc xe, cậu ta chủ động liên lạc với anh tôi, bảo có mối làm ăn rồi hỏi ảnh có chịu làm không. Anh tôi lù khù không biết trời trăng mây gió gì, nghĩ sai phạm chẳng bõ bèn nên chạy xe đen kiếm chút đỉnh. Chạy cả ngày thứ bảy, thi thoảng chạy đêm cũng không nói cho Tiểu Ngũ Tử biết."
Da tay sứt phải xé thuận chiều mới không đau, cơ mà xé thuận lại không gọn, ngược chiều mới sạch sẽ được. Chỉ có điều, bóc đường ấy thường sẽ sứt kèm miếng thịt miếng máu chẳng liên quan.
"Ba cậu ta là hàng xóm cũ nhà tôi ở Lang Khê, xảy ra chuyện, mồm năm miệng mười truyền hoài cũng tới tai... Có thể là do họ vô tình nói cho bà biết."
Đỗ Đông cúi đầu nhìn đầu ngón tay y ứa máu, nhíu mày thò tay qua chộp lấy: "Bên cảnh sát xử lý sao? Ài Lý Lệ em có giấy không lau cái này nhanh nhanh hộ anh cái."
Lý Lệ vội móc bịch giấy hiệu Tâm Tương Ấn ra: "Đây, em có đem cả băng cá nhân nữa này."
"Không cần đâu." Kiều Phụng Thiên ngậm tay vào miệng, liếm máu chảy ra, "Theo thông lệ thì phải giam xe phạt hành chính, xe không giam được rồi, phạt ba chục ngàn."
Đỗ Đông xé bịch giấy rồi rút một tờ ra: "Tính sao?"
"Cậu ta bảo không cần, cũng không cần tôi đóng phạt, không cần bồi thường xe. Cậu ta bảo thấy có lỗi với anh tôi, không nghĩ chuyện sẽ thành ra như bây giờ. Giờ tôi cũng chỉ có sẵn bốn chục ngàn, chuyển cho cậu ta rồi." Kiều Phụng Thiên nuốt mùi tanh xộc trong khoang miệng.
Mặt Đỗ Đông nghệch ra không tin nổi, dúi cùi chỏ huých Kiều Phụng Thiên.
"Cậu bị đần à! Nó không cần cậu trả làm đếch gì, bộ để đốt lên luộc trứng hả? Nghĩ sau này không cần xài tiền nữa hay sao mà tự nhiên đi bồi thường cho nó bốn vạn đầu óc úng nước hay gì?!"
Kiều Phụng Thiên phẩy tờ giấy, vê một góc ấn vào đầu ngón tay mình, chợt nở nụ cười.
"Tôi đần đấy, đầu tôi úng nước đấy, tôi là thằng không bao giờ nợ ân tình người khác được chưa? Bộ cậu mới quen tôi bữa đầu tiên chắc?"
Đỗ Đông há hốc, không còn gì để phản bác.
Đang trong tình thế nghèo mạt hạn nghèo sát đất, tin bán nhà gấp của Hà Tiền vẫn chưa có động tĩnh, cái động viện phí thuốc thang không đáy treo lơ lửng. Hóa đơn thanh toán cứ gửi từng xấp về, Kiều Phụng Thiên đã tích được cả chồng giấy đỏ đỏ trắng trắng.
Anh thấy may khi đã không thuận miệng nói cho Đỗ Đông biết chuyện mình bán cả nhà. Nếu nói thật, có khi Đỗ lo ngay ngáy chuyện nhà mình thể nào cũng vơ vét vốn chữ nghĩa tục tĩu mình biết hết cái kiếp này chửi bới mình xa xả một trận ra trò không ngóc đầu dậy được, bươi móc mớ vốn liếng chẳng có nhiêu của mình nhanh gọn sạch sẽ.
Nói, không đủ tiền thì bảo tôi! Tôi cho cậu mượn hết! Đừng có mà bán nhà!
Trọng tình trọng nghĩa quá mức, không lắng lo gì chuyện mình cũng có gia đình nhỏ của riêng mình.
Kiều Phụng Thiên đưa mắt nhìn Lý Lệ, thầm nhắm mắt lại trong lòng.
Lâm Song Ngọc ngẩng lên thấy Kiều Phụng Thiên đi đến, ngồi xuống bên chân Tiểu Ngũ Tử.
Lòng Kiều Phụng Thiên đang rất rối, nếu có thể, anh hy vọng Tiểu Ngũ Tử không bao giờ biết được chuyện này. Đương nhiên anh luôn mong Kiều Lương sẽ mãi cao lớn, ấm áp, oai phong, đầy tràn sức sống, như mọi người cha bình thường khác.
Chắc hẳn bản thân Kiều Lương cũng không muốn con trai nhìn thấy mình trong bộ dạng hôn mê, xanh xao bệnh tật một cách trực diện như vậy.
Nhưng đến cả Lâm Song Ngọc cũng biết rõ, sự che giấu khăng khăng này chỉ tốt đẹp bề ngoài. Kiều Phụng Thiên không nghĩ Lâm Song Ngọc sẽ khuyếch đại sự thật trước mặt Tiểu Ngũ Tử, không dặn bà giả vờ câm điếc với cậu bé giống mình, làm ra chuyện mà chắc cả đời này bà cũng không làm được.
Huống gì tất cả vẫn chưa giải quyết đến đâu, anh thật không còn hơi sức vẽ ra câu chuyện cổ tích êm ái tuyệt đẹp cho Tiểu Ngũ Tử.
Lâm Song Ngọc luôn miệng bảo ông trời tạo nghiệt đui mù không buông tha cho nhà họ Kiều. Thực ra Kiều Phụng Thiên không nghĩ thế, đời quá ngắn ngủi để thở than, ông trời cũng chẳng nhận ra một ai, người trải qua đủ loại ngọt bùi đắng cay tất thảy đều do ngoài ý muốn, không phải do ông trời cố ý.
Nếu Tiểu Ngũ Tử định sẵn phải trải qua những chuyện này, mang những gánh nặng này, vậy Kiều Phụng Thiên có trách nhiệm dạy cậu bé gánh vác thế nào dưới góc độ người chú, người cha, chứ không phải cách trốn tránh.
Nếu học được cách chấp nhận, vậy chắc chắn cậu bé sẽ khác với những đứa trẻ khác.
Nếu học được cách kiên cường, vậy cuộc đời vẫn chưa bắt đầu của cậu bé nhất định vô tiền khoáng hậu.
Kiều Phụng Thiên như đang tự thôi miên bản thân suy nghĩ theo chiều hướng lớn lao tươi sáng. Anh nắm lấy đôi tay ấm áp đang đặt trên đầu gối Tiểu Ngũ Tử, nhìn nét mặt bình yên của cháu trai thật tỉ mỉ.
Tiểu Ngũ Tử căng thẳng và đau lòng lắm, Lâm Song Ngọc thấy vai cậu bé căng lên, hai chân nép chặt vào với nhau.
"Chú ơi..."
"Tiểu Ngũ Tử à, ba con bị ốm, một thời gian rất dài nữa mới khỏe lên được. Mấy bữa nay chú không nói với con, chú sợ con lo, con có giận chú không?" Kiều Phụng Thiên cố gắng nói một cách nhẹ nhàng nhất có thể, biến nặng thành nhẹ.
Cảm xúc của Tiểu Ngũ Tử không hề viết hết lên mặt như mọi đứa trẻ khác. Sắc mặt cậu bé chợt cứng đờ, nét mặt trì xuống.
Đỗ Đông đứng cạnh đó im lặng nghe; bụng dạ khó chịu, quay ngoắt đi không nhìn, thế nào lại nghe Lý Lệ đứng bên kiềm chế nôn khan vô cùng không đúng thời điểm.