Hoa Yên Chi - Ashitaka
Chương 6: Cắt tóc
Hoa Yên Chi - Ashitaka thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiệm cắt tóc đã mở được ba năm, nhưng Trịnh Tư Kỳ vẫn chưa từng đến đây, ít nhất là trong ấn tượng của Kiều Phụng Thiên. Đến mức giờ nhìn thấy anh, chàng trai trẻ còn tưởng anh cố ý đến tìm mình.
"Thầy..." Có chuyện gì sao?
Mãi đến khi Trịnh Tư Kỳ quay đầu lại, đẩy cặp kính lên, cười với Kiều Phụng Thiên: "Cậu làm ở đây à? Tôi không biết đấy."
Kiều Phụng Thiên bỗng cảm thấy vô cùng lúng túng.
"Ừ, đúng rồi."
"Thế thì trùng hợp thật." Anh cất điện thoại vào túi áo, "Tôi vừa xong việc, đến đây cắt tóc."
Lần này, Trịnh Tư Kỳ không mặc đồ Tây hay đeo cà vạt. Thay vào đó, anh mặc chiếc áo len cashmere cao cổ màu xanh sẫm, vừa vặn, trông vô cùng thư sinh. Chiếc áo khoác phao màu đen để trên ghế dựa, bên trên là chiếc khăn quàng len.
Hai tay Kiều Phụng Thiên lạnh như đá, sợ đụng vào sẽ làm khách khó chịu, nên chàng rót một ít nước nóng vào ly, ủ lòng bàn tay mình vài phút để nhiệt độ từ nước từ từ thấm vào da.
"Thầy muốn cắt kiểu nào?"
Kiều Phụng Thiên khoác tay lên vai Trịnh Tư Kỳ, nhìn gương mặt nghiêm túc, thanh nhã của anh trong gương.
Trịnh Tư Kỳ vuốt lọn tóc xộc xệch ra sau, vạch ngón tay lên đầu: "Cậu cứ cắt đại cho ngắn đi một chút là được, đơn giản thôi."
"..." Kiều Phụng Thiên sợ nhất khách nói cắt đại, nghe cứ thấy không biết phải cắt thế nào. Chàng cầm cây kéo, đứng ngây ra như vậy cả buổi: "... Được, vậy tôi chỉnh phía sau một chút, thầy tháo kính ra đi."
Tóc Trịnh Tư Kỳ đen bóng, bồng bềnh, trên đỉnh đầu có xoáy tóc. Kiều Phụng Thiên đưa ngón tay kẹp một lọn tóc, nhẹ nhàng mở lưỡi kéo, lướt qua đuôi tóc. Sau đó, chàng phân tóc thành những lớp mỏng hơn, chia đường cắt, động tác uyển chuyển như đuôi én chạm mặt nước. Chàng tỉa mỏng phần đuôi tóc, vừa giữ lại lớp tóc ban đầu, vừa tạo khoảng thông thoáng.
Kiều Phụng Thiên rút chiếc lược thưa trong túi tạp dề, chải xuôi từ trên xuống dưới theo nếp tóc, rồi khẽ nâng lược lên. Nhìn từ bên sườn, gáy của Trịnh Tư Kỳ dài vừa phải, lộ ra đường cong mượt mà.
Chàng quay ghế, để Trịnh Tư Kỳ quay mặt vào gương: "Sắp xong rồi... thế này được không?"
Thực tế, kỹ thuật của Kiều Phụng Thiên thuộc hạng nhất. Chàng bướng bỉnh, lòng tự tôn cao, không chịu thua kém ai, thời học trung cấp đã lén luyện tập chăm chỉ hơn mọi người, tham gia đủ loại cuộc thi lớn nhỏ. Kiều Phụng Thiên thi vì tiền thưởng, nhưng cũng giành được không ít thành tích.
Hôm nay đối diện với người dễ nói chuyện như Trịnh Tư Kỳ, thế mà chàng bỗng thấy thiếu tự tin.
"Được lắm." Trịnh Tư Kỳ đeo kính, nheo mắt rồi chớp chớp mắt, hơi bất đắc dĩ nhếch môi: "Cứ theo thẩm mỹ của cậu là được, không quan trọng thế đâu."
Từ các ông lớn đến người bình thường, Kiều Phụng Thiên đã cắt tóc cho tất cả rồi, chưa từng thấy mình lúng túng như thế này bao giờ. Là do mình uống nhiều quá, đầu óc không linh hoạt, hay chỉ vì người đàn ông này, chàng không thể phân rõ.
"Vậy cắt theo kiểu này đi."
Không còn phân tâm chuyện ngoài lề nữa, Kiều Phụng Thiên chỉnh ghế ngay ngắn, cúi đầu cắt tóc.
Chàng cắt đến khi không còn khách mới đến, tiệm im lặng, chỉ còn nghe thấy tiếng kéo đóng mở soàn soạt và giai điệu bài "Lý tưởng tuổi ba mươi" của Trần Hồng Vũ. Kiều Phụng Thiên không thích nhạc folk, nhưng chàng cực kỳ thích bài hát này.
Cứ già đi thôi, đơn côi xin đừng tỉnh giấc.
Ao ước buông xuôi.
Nhưng chẳng tìm đâu chốn ngừng bước.
Cứ hát ca đi, nhắm đôi mắt lại.
Để những giọt lệ nóng tuôn rơi.
Chỉ là chẳng còn nơi nào để tồn tại.
"Cậu nhóc kia."
Đoạn nhạc cuối cùng ngân vang, giữa lúc đổi bài, Trịnh Tư Kỳ đột ngột lên tiếng. Kiều Phụng Thiên ngừng tay, hạ kéo xuống: "Hả?"
"Người sinh viên của tôi, Lữ Tri Xuân ấy, thế nào rồi. Sau lần đó tôi cứ quên hỏi, thật có lỗi quá."
"Thằng nhóc ấy à, thầy nghiêng đầu sang bên trái một chút." Kiều Phụng Thiên khom lưng, cầm tông đơ cẩn thận chỉnh tóc mai của Trịnh Tư Kỳ, "Khỏe như vâm, chả sao hết, thầy không cần để trong lòng."
Vốn cũng chẳng liên quan đến thầy mấy.
"Vậy thì tốt rồi."
Tỉa sơ bộ xong, Kiều Phụng Thiên dẫn Trịnh Tư Kỳ vào chỗ gội đầu. Anh kéo cổ áo xuống, chàng chèn chiếc khăn sạch vào trong cổ áo. Trịnh Tư Kỳ nằm lên ghế, cổ mắc khít vào rãnh bồn gội, chân chìa ra ngoài một khúc lớn.
Kiều Phụng Thiên nhìn anh "không có chỗ đặt thân", hai chân không biết nên dịch lên hay xích xuống, không nhịn được phì cười.
"Thầy cao bao nhiêu thế, cái giường gội còn không vừa."
Trịnh Tư Kỳ khẽ hắng giọng, kéo vạt áo mình: "Kiểm tra sức khỏe năm ngoái đo ra 1m88, năm nay có cảm giác hơi thấp đi rồi."
Kiều Phụng Thiên đưa mu bàn tay thử độ ấm của nước, nói vui: "Chưa nghe ai nói chiều cao cũng co lại được đấy."
"Thời gian làm người ta già đi, dù sao cũng có tuổi rồi mà." Trịnh Tư Kỳ nhắm mắt lại, đặt tay lên bụng cười: "Đành chịu thôi." Nói cứ như thể một ông lão râu tóc bạc phơ vậy.
Kiều Phụng Thiên vừa dội ướt tóc vừa dò xét gương mặt anh. May mà người ta đã nhắm cả hai mắt lại nên không đến nỗi trông bất lịch sự. Diện mạo đứng đắn, nghiêm trang là thật, tách từng bộ phận trên gương mặt ra riêng cũng không tìm ra được khuyết điểm nào, nổi bật nhất là đôi chân mày đẹp, cân xứng, mang nét cứng nhắc khó hiểu.
Hồi tiệm trang hoàng chuẩn bị mở, Kiều Phụng Thiên là người lựa đèn. Chàng không mua đèn dây tóc mà chọn đèn treo vàng, không quá sáng nên thoải mái và dịu mắt hơn. Giờ phút này, màu đèn chụp vàng ấm rải trên gương mặt Trịnh Tư Kỳ hệt như ánh nắng ôn dịu màu sáp mật.
Chợp mắt nghỉ ngơi dưới ánh mặt trời.
"Da đầu thầy có ngứa không?"
Năm ngón tay Kiều Phụng Thiên gãi luồn vào trong tóc Trịnh Tư Kỳ, mu bàn tay cong lên, đầu ngón tay mềm mại nhẹ nhàng vuốt trên da đầu anh. Chất tóc Trịnh Tư Kỳ thô và dày, các ngón tay có thể cảm nhận được ma sát rất rõ ràng trong quá trình ấn gội.
"Không ngứa được, hôm qua tôi mới gội qua." Anh bóp bóp mi tâm.
Kiều Phụng Thiên không đáp. Chàng rửa sạch bọt dầu gội đầu trên tay, áp lên hai bên thái dương Trịnh Tư Kỳ, ngón cái day ấn theo vòng tròn. Nhìn thấy sợi tóc rơi trên sống mũi anh, Kiều Phụng Thiên xoa xoa tay, không nghĩ nhiều đã nhặt xuống.
Trịnh Tư Kỳ lập tức mở to mắt.
"Sao, sao vậy?" Kiều Phụng Thiên không ngờ cả hai sẽ mắt đối mắt như thế, chàng khựng lại, vội chớp chớp mắt: "Dầu gội làm thầy cay mắt à?"
"Cậu bị cảm đúng không?"
"Hả?"
"Từ lúc đầu đã thấy mặt cậu đỏ lắm."
Câu hỏi làm chàng sững sờ.
"Đâu có." Kiều Phụng Thiên mất mấy giây phản ứng, khẽ cười, "Tôi uống rượu. Nhưng thầy đừng lo, tay nghề tôi ổn, không cắt xấu cho thầy đâu."
Cắt tóc xong, Trịnh Tư Kỳ về đến nhà đã gần chín giờ.
Anh xách một xấp tài liệu, chạy lên tầng bốn rồi vội vã cầm chìa khóa mở hai cánh cửa. Anh đứng trước cửa nhà vừa thay giày vừa gọi: "Bé Táo? Bé Táo ơi?"
Bật đèn phòng khách, im ắng không có tiếng ai trả lời.
Trịnh Tư Kỳ thả tài liệu xuống, không khỏi nhíu mày gọi thêm mấy lần nữa, đi vào hơi gấp gáp.
Bước qua sô pha cúi đầu nhìn, anh mới thấy Trịnh Úc kê con khỉ bông miệng rộng dưới đầu, bụng đắp chiếc chăn bông nhỏ, cái miệng toe toét đang đi gặp Chu Công. Đôi chân nho nhỏ thò ra khỏi chăn, một bên xỏ vớ một bên để trần. Trên bàn bày đống sách bài tập lộn xộn với một hộp bánh kem hình con thỏ đang ăn dở.
Trái tim Trịnh Tư Kỳ vọt thẳng lên cổ họng, rốt cuộc cũng nhảy xuống, vững chãi rơi lại vào bụng.
Trịnh Tư Kỳ dịu dàng đưa tay chạm lên bầu má nọn thịt ấm áp dễ chịu của Trịnh Úc, anh ngồi xổm xuống cạnh sô pha, mỉm cười ghé vào tai cô bé nhỏ giọng: "Con gái, ngủ thế là bị cảm đấy."
Trịnh Úc không tỉnh, đôi môi mềm bĩu ra rầm rì hai câu. Tim Trịnh Tư Kỳ run lên trước sự đáng yêu này, đỡ trán mình hồi lâu.
Thật chẳng nỡ quấy rầy giấc mơ ngọt ngào của cô con gái nhỏ, Trịnh Tư Kỳ không gọi nữa mà cúi đầu rón rén bế bổng cô bé khỏi sô pha. Anh nhìn Trịnh Úc nghiêng nghiêng nép đầu vào ngực mình, đoạn mới chậm rãi bước vào phòng ngủ.
Nhũ danh của Trịnh Úc là bé Táo*. Trịnh Tư Nghi đã chọn cho cô bé, nói là vì Trịnh Úc bị suy thai trước khi sinh và có triệu chứng thiếu oxy tạm thời, lúc ra đời trông như cục u nhỏ nhăn nheo màu gan lợn, nhìn kiểu gì cũng thấy xấu cả. Trịnh Tư Nghi gọi Trịnh Úc là bé Táo, dù sao nhìn cũng giống vậy, xem lớn lên có thành miếng bánh ngọt hay không.
*Táo ở đây là táo tàu.
Hai, ba tháng trôi qua, màu gan vàng vọt trên mặt mũi biến mất sạch sành sanh hóa thành nhóc con đáng yêu mềm mềm xinh xinh, trắng trẻo xinh xắn không ai bằng.
Trịnh Úc thích màu hồng, Trịnh Tư Kỳ đổi cả căn phòng ngủ thành màu hồng. Tường hồng, giường hồng, bàn hồng, đèn hồng, ai mà không biết bước vào cửa chắc bị dọa cho lóa mắt mất.
Anh vừa khom người định đặt đầu Trịnh Úc lên gối đầu, lông mi bé con khẽ hấp háy cong lên, mở mắt bừng tỉnh.
"Dậy hả con?" Trịnh Tư Kỳ hạ thấp giọng.
Trịnh Úc không nói gì, cụp mi mắt nhập nhèm gục vào ngực Trịnh Tư Kỳ. Anh cũng không vội, biết cô bé vừa tỉnh ngủ thế nào cũng nũng nịu một chốc như thế, mặc con gái mình dụi dụi mặt vào ngực mình ra đau.
"Bố nói bố đi một xíu là về liền..."
"Xin lỗi con, xin lỗi con." Trịnh Tư Kỳ cười, xoa phần tóc gáy bù xù: "Bố đi cắt tóc, xong muộn mất. Bố sai rồi."
Trịnh Úc ngẩng mặt lên, đôi mày to tròn ánh nước nhìn chăm chăm Trịnh Tư Kỳ.
"Ngắn kìa."
"Đương nhiên rồi, bố cắt tóc mà." Anh dịu dàng đáp lời.
"Đẹp..."
"Hả con?" Trịnh Tư Kỳ sửng sốt.
Trịnh Úc lại chôn mặt vào ngực anh, lầm bầm: "Bố đẹp trai hơn lúc ra khỏi nhà nè..."
Chọc trái tim Trịnh Tư Kỳ lại run lên.