69. Bữa cơm trần tục

Hoa Yên Chi - Ashitaka

Bữa cơm trần tục

Hoa Yên Chi - Ashitaka thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một phần gà om măng, một phần bò hầm cam, một phần ớt xanh với diếp ngồng bày lên bàn ăn, kèm theo một bát cơm nhỏ và một bát canh rong biển. Trịnh Tư Kỳ dẫn Kiều Phụng Thiên ngồi ở góc phía Tây cạnh cửa sổ, nơi vắng vẻ, chỉ nghe thấy tiếng bát đũa va nhau rời rạc.
"Ăn đi." Trịnh Tư Kỳ không nhịn được cười, lấy đũa trong tủ khử trùng đưa cho Kiều Phụng Thiên. Kiều Phụng Thiên nhăn mày, nhìn món bò hầm cam với vẻ mặt nghiêm túc, thoáng nghiêng đầu.
"Trường của thầy có vườn trái cây riêng à?"
Trịnh Tư Kỳ nhướng mày, cười không tin: "Có chứ, ở khu giảng đường mới Tây Thục đấy. Vườn của viện Sinh học, sao cậu biết?"
Kiều Phụng Thiên xoay đôi đũa trong tay: "Bài của căn tin đăng toàn, trái cây thu hoạch không bán hết để đó bị hỏng, không bằng đem vô xào sẵn đi?"
"Thông minh đấy, nhưng cách này chỉ là một trong rất nhiều cách thôi."
"Còn cách nào khác?" Kiều Phụng Thiên lại xoay đũa.
Trịnh Tư Kỳ xòe ba ngón tay: "Top ba món ăn kỳ lạ mà sinh viên bầu chọn. Bò hầm cam sành, ớt xanh xào que cay, chè trôi nhân đậu ve ngâm."
"Đậu ve..." Kiều Phụng Thiên không nhịn được cau mày, nhăn nhíu như thể có ngay trước mặt một bát chè trôi nước nóng hôi hổi. Y đặt đũa xuống bàn.
"Loại ngâm chua ấy." Trịnh Tư Kỳ đẩy kính lên, vẽ hình đậu ve vừa mảnh vừa dài, "Hôm nay cậu không có duyên ăn rồi, mấy món kia phải qua nhà ăn khác mới nếm được. Sức tưởng tượng của đầu bếp bên đó còn phong phú hơn bên đây."
Kiều Phụng Thiên gắp múi cam trên đĩa: "Hồi đi học, đầu bếp căn tin tòa là người trong thôn và trên trấn thuê, tụ nhau nấu mấy món ăn không muốn óc ra, giờ nghĩ lại tôi vẫn còn phước đức lắm."
"Trường tôi nhiều đầu bếp, thư giãn tí thì đầu óc hoạt động nhanh nhạy hơn." Trịnh Tư Kỳ chỉ tay lên rồi xuống: "Viện Sinh học còn có một ruộng dưa hấu nữa, chừng nào vào hè biết đâu lại nghĩ ra món mới."
"Xào với thịt à?"
Trịnh Tư Kỳ thả tay: "Chưa đoán được gà hay vịt hay thịt cá, chừng nào ra món tôi mua về cho cậu thử nhé?"
"Thôi đi thầy." Kiều Phụng Thiên hoảng hồn nhún vai lắc đầu, mắt trợn trừng.
Để mà chờ mong sự kết hợp giữa hai thứ không liên quan sẽ là mừng, chứ không phải kinh dị. Phải trông vào vận mệnh.
Kiều Phụng Thiên gắp miếng cam lên, đưa gần mũi ngửi thử, thấy mùi thơm bình thường mới chớp mắt, do dự bỏ vào miệng. Trịnh Tư Kỳ nhìn bộ dạng Kiều Phụng Thiên như sắp uống rượu độc tự sát, suýt cười to trước mặt y: "Ai biết thì rõ là cậu đang ăn cơm, không biết còn tưởng cậu sắp nổ lô cốt."
"Thôi tạm thời xem là thế đi." Y gắp thêm miếng cam và thịt bò bỏ vào miệng.
"Thế nào?"
Kiều Phụng Thiên nhai kỹ nuốt xong, đặt đũa xuống gật đầu chắc chắn: "Ngửi thấy hơi ngọt ngọt, ăn vào lại thấy thanh mát, mùi cam át cả, vị ngọt thanh."
"Thật à?" Trịnh Tư Kỳ nghe Kiều Phụng Thiên tả cũng có lý.
"Òm sòm nửa buổi trời hóa ra thầy chưa ăn bao giờ, dắt tôi tới đây thử độc chứ gì?" Y đẩy đĩa thịt bò về phía trước, "Thầy ăn thử đi, có tiền bối cách mạng xung phong mở đường cho thầy rồi đó, ăn không chết."
Lúc đầu Kiều Phụng Thiên không cảm thấy ăn cùng có vấn đề gì, Trịnh Tư Kỳ cũng thấy vậy. Kiều Phụng Thiên nhìn Trịnh Tư Kỳ gắp thịt bỏ vào miệng, thoạt đầu sắc mặt vẫn bình thường, rồi chớp mắt sau giữa chân mày bắt đầu hiện chữ "川", tiếp đó nhăn nhíu sâu dần, cuối cùng quai hàm cứng lại, nuốt một cách khó khăn.
"Sao thế thầy?" Kiều Phụng Thiên mím môi.
"... Đồ lừa đảo." Trịnh Tư Kỳ ấn nhân trung, cố không để mình phun cái thứ kinh hoàng trong miệng ra: "Cậu cố tình."
Nhìn cũng bình thường thôi, sao lại sát thương khủng khiếp đến vậy!
"Ai bảo thầy bắt tôi về viết ba ngàn chữ." Kiều Phụng Thiên cười không nín, đặt muỗng vào bát canh rong biển đẩy tới trước mặt Trịnh Tư Kỳ, "Mình hòa nhau."
"Tôi giả vờ bắt cậu viết, còn cậu thật thà ép tôi ăn, tôi bị thiệt." Trịnh Tư Kỳ húp một hơi hết phân nửa bát canh.
"Tôi còn tỉnh bơ ăn hết miếng to đây này." Khóe miệng Kiều Phụng Thiên giương lên tức thì, "Sắp chửi um lên đến nơi còn cố nhịn."
Trịnh Tư Kỳ nhìn chằm chằm vào miệng Kiều Phụng Thiên, đột nhiên cụp mi mắt, ánh nhìn tĩnh lặng nặng trĩu: "Vui vậy à?"
"Đâu có." Kiều Phụng Thiên sờ cổ.
"Cười vui thế kia mà."
Gò má Kiều Phụng Thiên bắt đầu hạ dần, y hắng giọng: "Thế tôi không cười nữa."
"Đừng." Trịnh Tư Kỳ nuốt sạch vị mặn ngọt không tả được, lại đưa tay chống trán: "Cười đi, cậu cười đẹp lắm."
Chập choạng tối, trời nổi gió thổi vào cái nóng như hơi từ xửng hấp. Từ khi Kiều Lương chuyển về phòng bệnh, Kiều Phụng Thiên phải canh đêm. Ban ngày thì thay phiên Lâm Song Ngọc lo cơm nước cho Tiểu Ngũ Tử, còn đêm nào Kiều Phụng Thiên cũng ở bệnh viện. Lâm Song Ngọc vừa thiếu ngủ vừa ngủ nông, để bà ở Kiều Phụng Thiên biết chắc đêm nào bà không ngủ được mấy.
Đỗ Đông cứ liên tục xua Kiều Phụng Thiên ra khỏi tiệm về nhà, Kiều Phụng Thiên không nghe, cố gắng có mặt vào giờ mở cửa và đóng cửa, chăm chút chỉn chu cho mái tóc của từng vị khách, cố gắng chu toàn mọi việc. Giấc ngủ rút ngắn, đường đi lại ngày càng nhiều, rồi dần lấp đầy được bao nhiêu chuyện dang dở.
Đi học theo hàng tử đằng quanh hồ Thúy, đúng vào mùa hoa, nụ hoa tử đằng nhạt màu kết thành chùm leo dày khắp lá như thác nước. Vai Trịnh Tư Kỳ ngang với mũi Kiều Phụng Thiên, y ngước lên nhìn mái tóc hơi dài của anh, đuôi tóc chạm vào cổ áo sơ mi hơi vểnh ra ngoài.
"Nếu không vội về tôi cắt tóc cho thầy nhé?" Kiều Phụng Thiên cầm xấp ảnh Trịnh Tư Kỳ cho mình, "Chuẩn bị vào hè, nóng đến nơi rồi."
"Có giảm giá không?" Trịnh Tư Kỳ đút hai tay vào túi quần, nếu không cúi xuống sẽ chạm phải ngọn hoa tử đằng buông rủ như lục lạc trên cây.
"Miễn phí."
"Thế ông chủ tiệm mấy anh không được cho tôi vào danh sách đen đâu đấy."
Có gì đó nhẹ nhàng rơi trên đầu, Kiều Phụng Thiên rụt lại, sờ đỉnh đầu: "Sợ gì chứ, ông chủ hai bảo kê thầy."
Trịnh Tư Kỳ nhón lấy, đặt vào lòng bàn tay cho Kiều Phụng Thiên xem, ra là nhỉ hỉ đã thành hình: "Đi."
Đẩy cửa tiệm, tiếng máy sấy ù ù vang ra. Cậu thợ phụ hì hục quét vụn tóc dưới đất, Đỗ Đông đang sấy mái tóc dài vừa hấp dầu của khách.
"Cắt hay gội đầu, phiền hai anh chờ —— ừ, sao lại tới đây mà không ở bệnh viện đi?" Đỗ Đông nghiêng đầu nhìn Kiều Phụng Thiên, tắt máy sấy, vuốt đuôi tóc xõa bồng bềnh.
"Đưa khách đến cho cậu chứ làm gì." Kiều Phụng Thiên vuốt mái lên, cầm tạp dề đen treo trên tủ.
Đỗ Đông nhìn ra sau thấy Trịnh Tư Kỳ: "Ơ!"
"Chào cậu." Đây là lần thứ hai Trịnh Tư Kỳ gặp Đỗ Đông.
"Uầy uầy, chào! Tiểu Đỗ đây, nhóc vào xả tóc cho khách đi." Đỗ Đông thân thiện chào, chỉ vào gian trong.
"Không việc gì để tôi xả tóc cho, lo bận việc của cậu đi." Kiều Phụng Thiên quấn hai vòng dây tạp dề quanh hông rồi thắt, hướng mắt sang Trịnh Tư Kỳ, "Thầy lại đây."
Trịnh Tư Kỳ lơ đãng nhìn eo Kiều Phụng Thiên. Nhỏ nhắn mảnh mai, hai bên thắt eo hơi lõm, bình thường mặc áo trông hơi gầy, bây giờ có tạp dề bó khít mới thấy được cơ bắp và sự cao ráo dẻo dai. Tỷ lệ cơ thể rất đẹp.
Trịnh Tư Kỳ vẫn không nằm vừa giường gội đầu như lần trước, chân vẫn thò ra không có chỗ đặt. Lần này Kiều Phụng Thiên chu đáo hơn, kê thêm cho anh cái ghế thấp.
Trịnh Tư Kỳ tháo kính ngửa mặt lên, Kiều Phụng Thiên cầm vòi hoa sen thử độ ấm bằng cổ tay. Tiếng nước rào rào bên tai, Kiều Phụng Thiên rướn người lên mượn sức nhấc ghế chạm vào sàn gạch nghe lạch cạch.
"Lại lật cổ áo rồi."
Y vén mái tóc Trịnh Tư Kỳ lên, nhìn nửa người trên, thò tay vào cổ áo gấp theo kiểu bất bình thường.
"Thầy cứ thế sẽ gãy nếp đấy, không những mòn cổ áo mà còn khó thẳng ra." Kiều Phụng Thiên cầm khăn lau nước đọng trên tay, "Để tôi."
Tay Kiều Phụng Thiên vẫn lạnh, chỉ hơi lành lạnh chứ không phải buốt, xúc giác như làn gió mát phả vào tai lúc chạy bộ sáng mùa đông. Trịnh Tư Kỳ cảm nhận y đang gấp vào trong chứ không phải bẻ ra ngoài, bốn ngón tay luồn vào chỉnh đốn nếp vải cho ngay. Lúc rút tay về, đầu ngón tay y vô thức chạm vào cổ anh, miết một đường rồi mới rời đi.
Cảm xúc không giống hệt như lần trước, Trịnh Tư Kỳ đổ lỗi cho tâm trạng khác biệt.
"Ngứa da đầu không?"
"Vẫn ổn."
Năm ngón tay luồn vào tóc khiến anh không thư giãn, trái lại tập trung vào từng chuyển động của những ngón tay, kể cả ống tay áo sượt qua sườn mặt và hơi thở ấm áp chạm trên trán.
"Cái dấu của thầy, ở gáy ấy, ra là hình xăm à?" Kiều Phụng Thiên đột nhiên hỏi.
"Thấy cả cái đó hửm." Trịnh Tư Kỳ nhắm mắt cười, không hề ngần ngại.
"Ừm." Kiều Phụng Thiên đâu thể không biết xấu hổ mà nói thẳng.
"Lớp mười ấy nhỉ, tivi chiếu Người Trong Giang Hồ, đại ca Gà Rừng Trần Hạo Nam người ngông toàn rồng với chẳng hổ. Lúc đó tình cờ trong con hẻm nhỏ ngay cổng trường tôi có tiệm xăm mình, một đám học sinh dốt trong lớp kéo bè kéo phái nhau vô."
"Cũng to gan phết ấy chứ." Kiều Phụng Thiên dồn lực vào lòng bàn tay vò ấn.
"Cả đám vô dứt khoát lắm, cuối cùng chỉ có mình tôi với hai người khác là xăm thật. Đám còn lại nhìn đao thật súng thật, nghe người đàn ông to con xăm mà rên la ầm ĩ, sợ cắp cặp vở chạy mất hút."
"Thế mà thầy vẫn chơi tới cùng?"
"Bảo chơi tới cùng thì cũng không hẳn, hồi đó xương xẩu tôi còn cứng hơn gạch nữa, nhắm mắt nằm lên vậy thôi."
Kiều Phụng Thiên khựng lại: "... Thầy xăm gì vậy?"
"Cái sau cổ là hình mỏ neo, công việc không cho phép nên xóa luôn." Anh chỉ tay vào eo trái: "Bên này thì có một con chim, che được nên tôi không xóa."
Một lúc sau, Kiều Phụng Thiên nghĩ đáng lý Trịnh Tư Kỳ không nên kể với mình anh có hình xăm chỗ khác. Nó gần như trở thành thứ cám dỗ trá hình, quyến rũ y không nhịn được lột áo sơ mi và quần tây anh, tốc góc áo để nhìn thấy con chim kia. Nó giống như hình in mờ đằng sau lớp vải áo, một khi đã để ý là cứ nhìn không ngơi mắt.
Vòng eo là địa điểm quá đỗi ẩn dụ và đầy bí hiểm.
Điện thoại đổ chuông, Kiều Phụng Thiên cầm lên bằng bàn tay ướt sũng, trên màn hình hiện tên Hà Tiền.