8. Chương 8: Tóc đỏ và gió lạnh

Hoa Yên Chi - Ashitaka

Chương 8: Tóc đỏ và gió lạnh

Hoa Yên Chi - Ashitaka thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 8
Tuyết sương và gió lạnh không thể đến được Lộc Nhĩ Lang Khê. Những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời đêm, gió lạnh thổi qua làm rối tung mái tóc dài của Kiều Phụng Thiên khi y ngồi trên mái nhà, khiến y tỉnh táo.
Kiều Phụng Thiên nhuộm tóc lần nữa —— từ màu gỗ sang màu đỏ tía nhạt, phía dưới là vài lọn tóc mỏng màu xám trắng. Đỗ Đông cẩn thận tạo kiểu ombre, khiến dáng người mảnh khảnh của y càng thêm yếu ớt.
Năm ngoái, Kiều Phụng Thiên vừa bước chân vào nhà, màu tóc đã khiến Lâm Song Ngọc tức giận, đôi mắt như hai vết lõm sâu hơn dưới sống mũi.
Bà loay hoay bên nồi niêu xoong chảo kêu vang, miệng vẫn không ngừng: "Lúc thì ra yêu, lúc thì ra quái."
Kiều Phụng Thiên mang về thuốc hạ huyết áp, máy làm sữa đậu nành, quần áo mới và vài thứ đồ dùng từ Lợi Nam. Lâm Song Ngọc không thèm nghe, không thèm nhìn, bà tức giận trong bếp chuẩn bị bữa tối. Không muốn gây ồn ào với Kiều Phụng Thiên, Kiều Tư Sơn im lặng ngồi bên con trai, nhìn y mà không nói lời nào, lúi húi làm việc. Kiều Lương vui vẻ gọi Tiểu Ngũ Tử xuống lầu chào hỏi rồi mặc thử mấy bộ quần áo mới.
Phòng khách suốt năm không mấy khi rộn ràng, nay cả nhà tụ tập đông đủ nhưng vẫn cảm thấy cô đơn và gượng gạo.
Kiều Phụng Thiên thở dài, vân vê chiếc áo nhàu nhĩ. Y khom người, lục tìm trong túi một xấp tiền, quay ra nhét vào tay Kiều Tư Sơn, nói để nhà ăn Tết, cất giữ cẩn thận.
Kiều Tư Sơn không muốn nhận, đôi lông mày khô héo nhướng lên, trở tay nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của con trai. Ông chậm rãi cười, nói: "Ai chẳng muốn tiền của con, ba cũng không đụng đến tiền bạc, cứ để con cầm lấy mà tiêu."
Kiều Phụng Thiên không kiên nhẫn chau chau tâm trí, tay vừa rút về vừa nắm lấy, nói tiếp: "Không phải để cho ba, mà để ba đưa mẹ. Chẳng có bao nhiêu, đưa ba thì cứ cầm đi."
Khi Tiểu Ngũ Tử lên mái nhà, Kiều Phụng Thiên đang ăn vội một đĩa đậu tương tẩm gia vị, vỏ trên bàn chất cao như núi, bên cạnh chiếc ấm thiếc đã cạn.
Cánh tay nhỏ xíu của Tiểu Ngũ Tử kéo một khúc thang gỗ, đầu nhô ra khỏi khe cửa, giọng nói êm ái như giọt sương trong vắt.
"Chú ơi, trong nhà có cơm không ạ?"
Kiều Phụng Thiên quay lại, vén tóc rủ che mặt ra, cười cười vẫy tay gọi Tiểu Ngũ Tử đến.
"Úi!"
Tóc Tiểu Ngũ Tử cắt kiểu đinh tròn trông như cái gáo úp, trán nhẵn bóng lộ ra, hài hòa và yên ả. Vóc người cậu bé gầy còm, mặc áo phao dày khiến thân hình trông trống vắng. Đôi lông mày rậm, nếp nhăn trên mí mắt rất sâu, da không trắng lắm nhưng khi cười để lộ hàm răng trắng ngần như gạo nếp.
Kiều Phụng Thiên bước tới, kéo Tiểu Ngũ Tử về trước mặt mình, ngồi xổm xuống xắn ống quần jeans mới mua lên mấy lần.
"Mặc đẹp quá, chỉ tội dài rồi."
"Không sợ dài đâu, Tiểu Ngũ Tử mặc được mấy năm nữa lận đó chú..." Tiểu Ngũ Tử lắc lư không vững, hơi vịn vào vai Kiều Phụng Thiên. Đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm mái tóc màu nhạt của y, không thể không đưa bàn tay nhỏ nhắn sờ từng li từng tí.
Kiều Phụng Thiên nở nụ cười, vỗ lên mông cậu bé: "Chú không thiếu tiền một cái quần đâu, không cần tiết kiệm giúp chú."
Tiểu Ngũ Tử cúi đầu cười cười, không nói gì.
Không biết có phải do gia cảnh hay không, Tiểu Ngũ Tử mới tám tuổi nhưng đã ôn hòa, kiệm lời đến lạ, suy nghĩ chín chắn không giống đứa trẻ cùng tuổi.
Kiều Phụng Thiên quay về cạnh bàn, Tiểu Ngũ Tử im lìm đi theo.
"Thấy lạnh thì xuống đi." Kiều Phụng Thiên vỗ vỗ mặt bàn, "Ngoài nhà khách vui lắm, đi đi, chắc bà nội sẽ cho cháu hai bao lì xì. Chú ở đây một lát rồi vào ăn cơm."
Tiểu Ngũ Tử lắc đầu không nói, cũng chẳng tỏ vẻ muốn đi.
Kiều Phụng Thiên xoa xoa chỗ tóc mới mọc của cậu bé, nhân lúc Tiểu Ngũ Tử chưa hoàn hồn đã nhấc bổng lên, nhanh chân đến cạnh bàn ngồi xuống ghế, đặt nhóc con ngắn như khúc mía lên đùi mình. Tiểu Ngũ Tử xấu hổ, không muốn để người ta ôm cho lắm bèn hẩy nhẹ cánh tay vịn trên người Kiều Phụng Thiên ra. Trời đêm không rõ gương mặt cậu bé đang đỏ lựng lên.
Kiều Phụng Thiên phớt lờ, tì cằm lên vai cậu bé.
"Tiểu Ngũ Tử lớn rồi, không cho chú ôm nữa."
Tiểu Ngũ Tử lắc đầu lập tức, tay dán trên cánh tay Kiều Phụng Thiên. Cậu bé gãi gãi mặt mình, chớp chớp mắt, không lộn xộn nữa.
Mấy căn nhà thấp lè tè của người dân Lang Khê nằm dưới chân núi Lộc Nhĩ. Đất nhà họ Kiều rộng rãi bằng phẳng, mở cửa ra là đối diện với dãy núi kỳ vĩ. Lộc Nhĩ Lang Khê có thể xem như chốn non xanh nước biếc, tuy ngọn núi không nổi tiếng nhưng nghe nói linh thiêng cực kỳ. Đắm mình trong ánh sáng ngôi miếu cổ, uống nước nơi khe suối cũng đều sẽ cảm nhận được hương khói nhạt nhòa.
Chính quyền Lợi Nam tâm sáng mắt tường, ba năm trước trùng tu ngôi miếu cổ mục nát, năm ngoái tiếp tục xây dựng khu du lịch kiểu cổ tại trấn kế bên. Lượng du khách lui tới quanh năm tăng lên, năm nay lại chuẩn bị sửa chữa cáp treo qua núi.
Dân Lang Khê nhìn đội công trình "Đông nện búa, Tây nện búa", siết nắm tay thấp thỏm lo không biết bao giờ lãnh đạo vào thôn, bao giờ mới trả tiền đền bù giải tỏa hậu hĩnh.
Có chút tiền nhàn rỗi thuê mặt tiền bán đồ ăn hay làm hàng thủ công ở thị trấn giả cổ nọ, hay như nhà Lâm Song Ngọc không nỡ bỏ tiền vốn thuê ki ốt thì bán mấy thứ hạt dưa nước nôi linh tinh ở điểm bán nhà nước lập ra sẵn.
"Qua năm học tiểu học rồi, vui không?"
Kiều Phụng Thiên nhìn lông mi đen nhánh vểnh vểnh của Tiểu Ngũ Tử. Cậu bé cúi đầu mân mê ngón tay, ngu ngơ cười một tiếng làm lộ hàm răng trắng tinh: "Vui ạ."
"Vào thành phố không quen biết ai, có sợ không?"
"Sợ..." Tiểu Ngũ Tử gật gật đầu, đưa mắt nhìn mấy ngọn đèn lèo tèo xung quanh, "Sợ ba lo chu cấp vất vả quá."
Kiều Phụng Thiên nghe lòng thoáng nhói lên, thêm chút giận. Y chọc lên trán cậu bé.
"Đừng nghe bà nội con nói chuyện tiền bạc suốt ngày nữa! Cứ yên tâm mà học hành phần mình đi, đừng học người lớn nghĩ ba bốn chuyện lung tung con không nên nghĩ, nghe chưa?"
Tiểu Ngũ Tử ngoan ngoãn gật gật.
Từ nhỏ tới lớn, Kiều Phụng Thiên ghét nhất kiểu người lớn truyền năng lượng tiêu cực cho con cháu. Tự thấy ân hận, ngao ngán than ngắn thở dài, nào là mình cực khổ bao nhiêu, vất vả bao nhiêu, phải biết điều bao nhiêu, nên thấy biết ơn và thấy đủ bao nhiêu, phải cư xử đàng hoàng, phải nghe lời. Kiều Phụng Thiên chứng kiến Lâm Song Ngọc lải nhải hơn nửa đời người, trong thâm tâm không muốn để Tiểu Ngũ Tử phải mang tội chịu đựng giống mình.
Dạy nó tự ti rụt rè? Dạy nó phải luôn nhớ mình thấp kém hơn người ta à?
Toàn là bệnh hoạn.
Kiều Phụng Thiên khều tóc, ôm Tiểu Ngũ Tử chặt hơn.
"Chú nhớ, lúc con mới sinh ra trắng bóc mà nhỏ xíu, sinh non chỉ lớn bằng chú cún con thế này." Kiều Phụng Thiên khua tay múa chân tả cỡ bọc tã lót trong lòng mình, nhẹ tênh, so cháu trai của mình với cún con.
"Lúc đó bà nội của con vui như đóa cúc lớn vậy, bồng con để chú đặt tên cho. Thành thật thì, suốt mấy năm qua chú chưa thấy nội con cười với chú vui vẻ thế bao giờ. Nhưng chú cũng nghĩ nghiêm túc lắm đấy nhé, tính toán nửa buổi trời, nói hay là lấy cái tên 'Kiều Kiệu' đi, dễ nhớ."
Kiều Phụng Thiên dắt bàn tay nhỏ của Tiểu Ngũ Tử, quẹt trong lòng bàn tay cậu bé nghiêm chỉnh viết chữ "Kiệu" (峤).
"Một ngọn núi, thêm một chữ Kiều của nhà họ Kiều chúng ta nữa, thì vẫn đọc là 'Kiều'. Ý nghĩa là ngọn núi cao vót, giống như ngọn núi Lộc Nhĩ phía đối diện kia vậy."
Núi (山) + Kiều (乔) = Kiệu (峤)
Lòng bàn tay Tiểu Ngũ Tử nhồn nhột, cậu bé rụt trở về, bật cười khúc khích.
"Kiều Kiệu Kiều Kiệu Kiều Kiệu... Thế sao không đặt tên này vậy chú?" Tiểu Ngũ Tử đọc đi đọc lại mấy lần như thấy thú vị lắm. Cậu nhóc rụt tay về nhưng vẫn ngứa ngáy, bèn chắp tay sau lưng im ỉm cọ lên ống quần.
"Vì bà nội con trưng ngay cái mặt dài ra cho chú nhìn đấy."
Kiều Phụng Thiên bặm môi, nín thở, nhái giọng: "Ôi ôi ngó ngó ngó mà coi, ngó thử xem!? Để ai coi? Hả? Để cho ai coi hả? Cháu trai cục cưng nhà Lão Kiều bà đây tên không biết bốn biết sáu* thế kia? Cái thứ dê con mất dịch đọc sách trong bụng chó đến cái rắm cũng không có, chỉ biết đặt ba bốn thứ rác rưởi không ra gì! Đi qua bên đây đứng cho tao nhờ!"
*Câu này nghĩa là: Trên không biết trời, dưới không biết đất, người không biết cha mẹ; ăn nói lung tung không đầu không đuôi.
Kiều Phụng Thiên thêm mắm dặm muối tái hiện nguyên si cảnh tượng.
"Giống, chú bắt chước bà nội giống quá đi!"
Tiểu Ngũ Tử tít mắt vui vẻ quá xá, ngẩng mặt lên nghe mấy thứ Kiều Phụng Thiên nói như vở kịch: "Sau đó thì sao, sau đó thì sao ạ, chú kể cho con biết với."
"Sau đó? Sau đó thì nội con ập cho chú một tràng chửi chứ còn gì. Rồi nội bồng con như bồng món bảo vật đến nhà bác hiệu trưởng trường trung học, dúi cho thầy hai bao thuốc xịn để thầy lật sách giáo khoa chọn cho con cái tên Thiện Tri đấy."
Nghĩa là tri thiện hành thiện, cũng là một cái tên hay không dung tục.
Tiểu Ngũ Tử khẽ nghiêng đầu, gãi cổ: "Tiểu Ngũ Tử thấy Kiều Kiệu xuôi tai cơ." Cũng không biết là nhóc con thấy xuôi tai thật, hay là cái miệng bôi mật này muốn lấy lòng Kiều Phụng Thiên.
"Có xuôi tai thì bây giờ con cũng tên Kiều Thiện Tri rồi, đừng ôm ấp nhớ thương nữa làm gì. Bà nội con mà nghe thấy lại quất cho." Kiều Phụng Thiên nhẹ vỗ vào gáy cậu bé, "Ngủ một giấc rồi quên sạch sẽ mấy cái chú vừa kể đi, đừng học nội con nói mấy thứ tục tĩu."
"... Chú ơi chính chú cũng nói mà."
"Chú..." Kiều Phụng Thiên đảo mắt, ngượng ngùng nhíu mày, "Chú con cũng là học từ bà nội ra đó, tại bà nội hết, nội chả nói lấy được một câu hoàn chỉnh nếu không có ba mẹ nhà người ta đứng đó đâu."
Không biết nhà ai bắn pháo rồi. Tiếng nổ đùng đoàng vang giòn thình lình kéo nhau vang lên, con chó nhỏ giữ cửa trong thôn khiếp hãi sủa ầm lên với trời, lầu một đang tạm khép cửa thỉnh thoảng lại truyền tới tiếng cười nói huyên náo tưng bừng. Mùi thuốc nổ đan vào làn gió mát, tỏa khắp màn đêm giao thừa.
Trong tay Kiều Lương cầm hai tấm chăn bông mỏng, anh ta trèo lên thang đắp cho hai cậu cháu mỗi người một cái.
"Chà Thiên Nhi ngồi trên mái nhà đấy hả?" Kiều Lương ngồi xổm trên mái hiên, nhét một miếng đậu tương vào miệng, "Không sợ đông cứng vào à?"
"Ồ." Kiều Phụng Thiên hé chăn bông để lộ mắt mình ra, thả Tiểu Ngũ Tử trên người mình xuống, "Có vụ mẹ chịu thả anh khỏi bữa cơm nữa hả?"
"Nói chuyện không vào, người nông cạn thích khoe mẽ, nói câu nào cũng thích quờ quạng quyền cước chêm vô." Anh ta vừa nói vừa lấy Hồng Kỳ Cừ hộp cứng đút trong túi quần, rút một điếu cho lên miệng.
Kiều Phụng Thiên cười: "Thể nào cũng nói liên mồm vụ kiếm mẹ kế cho Tiểu Ngũ Tử."
"Tiểu Ngũ Tử, vào phòng chú chơi đi." Kiều Lương quay sang phẩy tay, bảo con đi rồi mới quay về Kiều Phụng Thiên thở dài một hơi, "Phải không."
"Xong."
Kiều Phụng Thiên đưa tay đỡ lấy thái dương: "Mặt mũi mẹ cỡ kia, cuối năm nói mấy chuyện này trên bàn ăn, lòng dạ to như cây kim của bà chắc phải ghim trong lòng cả năm trời."
Kiều Lương hong gió hút thuốc, không nói gì.
Kiều Phụng Thiên nhìn chằm chằm đốm đỏ lúc sáng lúc tối nọ, cơn gió lạnh thổi qua rét run cả người.