87. Chương 87: Kín Đáo Và Chật Chội

Hoa Yên Chi - Ashitaka

Chương 87: Kín Đáo Và Chật Chội

Hoa Yên Chi - Ashitaka thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kiều Phụng Thiên vừa đặt chân đến Lợi Nam, lúc ấy còn tá túc trong một căn trọ thuê, đã xem qua bộ phim *Kim Phấn Thế Gia* của Trần Khôn và Đổng Khiết thủ vai.
Anh chẳng hiểu nổi bối cảnh quân phiệt, cũng không nhớ rõ lời thoại, nhưng vẫn khắc sâu trong lòng câu thoại: "Vậy yêu nhau thật mãnh liệt đi" – cùng nét mặt dạt dào tình cảm và giọng điệu thản nhiên của Kim Yến Tây khi ấy.
Kiều Phụng Thiên không biết yêu là gì, huống gì là yêu mãnh liệt. Nghe qua nghe thật nồng nàn, nhưng nào có khác gì ngọn lửa bừng bừng rồi cuối cùng chỉ còn lại tro tàn? Chỉ cần một cơn gió thổi qua là tan biến, cát bụi trở về với cát bụi, chẳng để lại được gì.
Giữa anh và Trịnh Tư Kỳ không có thứ tình cảm mãnh liệt, cũng chẳng kiên định như vậy. Mà giống như một áng mây trôi bồng bềnh, gió thổi đến đâu thì dạt về đó.
Trịnh Tư Kỳ xuất sắc, giỏi giang. Khi Kiều Phụng Thiên thổ lộ mình thích anh, anh định nói với Trịnh Tư Kỳ rằng: *„Em thích anh, không phải vì anh xuất hiện bên em trong lúc em đau thương bất lực. Mà nhờ từng lần tiếp xúc, em biết được khí chất, học thức, sự uyên thâm, nét dịu dàng và thú vị của anh. Em bị anh cuốn hút sâu sắc như một người bình thường, chứ không gắn mối quan hệ của em và anh vào trải nghiệm của bản thân mình.“
Dẫu em có cuộc sống suôn sẻ bình thường, chỉ cần ngắm nhìn cảnh xuân trong đôi mắt anh, em cũng sẽ yêu anh vào một lúc nào đó mà chẳng hay biết. Nhưng nói ra thì cứ như thiếu nữ hoài xuân, nên Kiều Phụng Thiên quyết không hé môi nửa lời.
„Mình không giống vậy, mình thấp kém và nhỏ bé, là thằng đồng tính trong miệng thiên hạ. Thật ra mình hay chửi mắng lắm, chỉ là gặp anh thì vô thức thu mình lại. Thật ra mình cũng là người mềm nắn rắn buông, nhưng ngày xưa anh không quen mình, nên chẳng biết điều ấy.“
„Nếu không muốn tiếp xúc với người ta, cứ tự bọc mình kín mít, giả vờ mọi chuyện ổn, che mắt bịt tai sống cuộc đời bất mãn lặp đi lặp lại. Nhưng khi phải dọn dẹp hành lý, thu xếp vào ở trong lòng người khác, vẫn thấy chân mình không sạch, người ngợm toàn bụi bặm ướt mưa, chẳng xứng với một đời sáng sủa thanh sạch.“
„Nhưng làm sao nói ra bây giờ?“
Dẫu có nói với Trịnh Tư Kỳ, Kiều Phụng Thiên cũng tin anh sẽ mỉm cười dịu dàng, vỗ về mình như thường lệ. Nhưng những người anh bỏ qua, bạn bè, đồng nghiệp, cha anh, học trò, con gái, chị gái, thậm chí cả người vợ đã khuất từ lâu, cùng người đàn ông từng yêu anh nay nằm trong nghĩa trang công cộng Vinh Hoa – tất cả những ánh mắt sáng rực quanh anh sẽ luôn lớn hơn tình cảm mà anh dành cho mình.
Kiều Phụng Thiên không muốn làm khó người khác, càng không nỡ để Trịnh Tư Kỳ khó xử vì mình.
Hôm ấy, Hà Tiền đến bệnh viện thăm bệnh. Tiểu Ngũ Tử đang ngồi bên tập viết, Kiều Phụng Thiên vừa cho Kiều Lương ăn tối xong. Hồi Lâm Song Ngọc còn ở đây, Kiều Lương chẳng cầm nổi cái muỗng, giờ đã có chút tiến triển – nắm được cán cầm bằng ba ngón tay, nhưng cứ run bần bật làm cơm cháo bắn bẩn hết áo. Thất bại nhiều lần, Kiều Lương mệt mỏi buông xuôi, không muốn thử nữa. Kiều Phụng Thiên nhíu mày giục anh tiếp tục, giọng đột nhiên nghiêm khắc:
„Hay là anh muốn về Lang Khê nằm lì cả đời, để mẹ anh hơn bảy mươi tuổi hầu hạ anh suốt đời!“
Nghe xong, thấy anh trai ngơ ra chớp chớp mắt, Kiều Phụng Thiên bất đắc dĩ cười, kiên nhẫn cởi miếng vải lót dưới cằm anh xuống, mang vào nhà vệ sinh vò cho trắng tinh như tuyết, rồi treo lên mắc quần áo ở lỗ thông gió.
Hà Tiền đứng ngoài cửa phòng bệnh vẫy tay, giơ sữa và hoa tươi lên.
„Cậu bán nhà bán cửa... vì chuyện này hả?“
Dưới ánh trăng mờ ảo, Kiều Phụng Thiên thấy sắc mặt Hà Tiền vẫn kiệt quệ, nhưng ánh mắt đã có sức sống trở lại như xưa. *„Dây cung kéo căng, đứt rồi sẽ giãn ra.“
„Không hé môi nói với tôi nửa chữ, cậu thì hay rồi.“
„Tôi nói cho cậu cũng vô ích thôi.“ Kiều Phụng Thiên nhướng mày: „Tôi để cậu bán nhà hộ tôi được chứ?“
Hà Tiền cười: „Cậu vay tiền tôi được mà.“
„Bớt đi.“ Kiều Phụng Thiên nhìn chằm chằm anh ta: „Tôi lại chả biết cái mặt cậu quá cơ, tiền vay mua xe còn chưa trả đứt, tiền tiết kiệm chắc còn sạch hơn mặt cậu.“
„Tầm này ai mà không tiêu sạch lương, chỉ có mỗi cậu cứ khư khư tiết kiệm từng đồng cứ như bà cụ.“
Kiều Phụng Thiên ngửa đầu, thở dài khẽ đến mức khó lòng nhận ra, chỉ nhạt như nhịp hô hấp thoáng trôi xuống đôi chút: „Đúng vậy, tiết kiệm cũng vô dụng.“ Anh ngoái đầu nhìn Hà Tiền, cười: „Qua được cửa này là sạch bách, tích góp từng đồng bao năm mà giờ không dư ra được lấy một xu.“
Hà Tiền không đáp, hé môi vỗ nhẹ vào thanh chắn inox.
„Cậu khám ra rốt cuộc là bệnh gì chưa?“
„GINS.“ Hà Tiền vuốt tóc, đáp: „Từ đầu tôi đã nghĩ triệu chứng như này không phải AIDS thì chắc chắn là GINS, kết quả đúng thật.“
„GINS?“ Kiều Phụng Thiên chưa nghe bao giờ.
„Thỉnh thoảng tôi thật sự thắc mắc không hiểu nổi rốt cuộc cậu có phải đồng tính không.“ Hà Tiền cười: „GINS, hội chứng hạch bạch huyết lành tính do bệnh lây truyền qua đường t*nh d*c, triệu chứng tương tự giai đoạn đầu của AIDS, những năm gần đây xuất hiện khá nhiều trong cộng đồng đồng tính.“
„Nặng lắm không?“ Kiều Phụng Thiên lo lắng.
„Uống thuốc thôi, không chết được.“
„Cậu đừng có cái kiểu không mất mạng là không coi ra gì được không?“
Hà Tiền cười tươi: „Vậy cậu nói đi tôi phải coi ra làm sao? Bỏ việc, cạo đầu xuất gia, ăn chay niệm Phật? Hay muốn như nào, come out? Này, ba mẹ em gái ơi, con thác loạn với người ta ở ngoài bị bệnh, bây giờ phải điều trị, giờ còn lo thân con chưa xong, sau này cả nhà đừng cậy dựa vào con nữa?“
„Mẹ nó cậu suy đâu ra lắm ngữ nghĩa vậy?“ Kiều Phụng Thiên bực bội: „Ý tôi là bảo cậu... bảo cậu.“
„Cái gì?“
Tự trọng một tí. Mấy chữ ấy cứ nghẹn trong cổ họng Kiều Phụng Thiên không thốt ra, thấy nói với đàn ông nghe buồn cười thế nào.
Anh chớp mắt: „Tôi bảo cậu thấy tiếc rẻ bản thân tí đi, lo mà tìm thứ gì cậu trân trọng sớm sớm, bảo vệ nó cho đàng hoàng vào.“
Hà Tiền không trêu tức anh nữa, chỉ nhìn vào đỉnh đầu anh thật lâu. Mãi sau, khi gió lùa vào làm mắt Kiều Phụng Thiên cay rát, anh mới nhẹ giọng, hiếm khi đứng đắn chân thành ấm áp lạ thường:
„Cảm ơn cậu nhiều, lời thật lòng đấy, cảm ơn vì lòng dạ cậu vẫn còn nghĩ tới thằng thối tha nát tươm như tôi.“ Hà Tiền đưa tay vén tóc mái anh: „Tóc đen đẹp này, nom sạch sẽ, nhìn chẳng giống tôi tí gì.“
Họ trò chuyện thêm đôi câu, nhắc đến chuyện nhà cửa, Hà Tiền vỗ tay nhớ ra chuyện chính:
„Tự nhiên vào bệnh viện, đầu óc tôi đi đâu luôn. À, cậu kiếm được chỗ ở chưa?“
Kiều Phụng Thiên gật gật.
„Uầy vậy là được rồi. Con trai với con dâu chú Hà mới về nước hồi đầu tuần, hai vợ chồng muốn sửa sang lại căn nhà cậu bán đợt trước, đại ý là muốn cậu dọn ra càng sớm càng tốt. Chú Hà ngại ngần, bữa trước đã đồng ý cho cậu ở lại mà bây giờ lại đổi ý, ngại không nói thẳng với cậu nên có kiếm tôi nói bóng nói gió, tôi tới đây hỏi thử bây giờ cậu dọn ra được không.“
„... Tìm thì tìm được rồi.“
„Mà tạm thời không chuyển vào được hả?“ Hà Tiền chớp mắt: „Sao không nói sớm! Để tôi kiếm cho cậu chỗ khác, nếu nhanh trong tuần này là có rồi. Nhà tôi thì nhỏ như lỗ mũi ấy, không thì cũng ráng chen chúc với cậu.“
„Đừng, dọn được, tôi dọn ra được.“
„Thật à?“
„Thật.“
Kiều Phụng Thiên cứng đầu cứng cổ cậy mạnh quen, vào phòng nhìn Tiểu Ngũ Tử, ôm trán thầm ảo não. Cậy sự ở mãi không đi rõ là lấy không của người ta, là mình sai. Nếu ở một mình, y chui vào McDonald ngủ cũng được; nhưng đã thề son sắt phải chăm sóc Tiểu Ngũ Tử đến ngày trưởng thành, mà đến một chỗ dung thân cũng không có.
Nhà Đỗ Đông rộng rãi, nhưng Lý Lệ mang thai, nhà cứ ra vào bất tiện. Trên lầu tiệm tóc có hai cái giường xếp, nhưng Lợi Nam vào hạ mưa phùn liên miên, trẻ con ở như thế sẽ ẩm thấp vào người. Kiều Lương sắp xuất viện về Lang Khê tới nơi, nếu để Lâm Song Ngọc biết tình trạng khốn cùng như bây giờ, làm sao bà yên tâm được.
Kiều Phụng Thiên đứng trong nhà vệ sinh, vò tóc rối bù đi qua đi lại, bụng nôn nóng. Anh dựa vào gương, vặn miết bồn rửa trắng xóa kêu kin kít.
Chốc lát sau, điện thoại đổ chuông. Bắt máy, giọng anh cuống lên:
„Chuyện gì vậy?“
Bên kia chẳng thấy ai ừ hử gì, Kiều Phụng Thiên nhìn tên danh bạ, ngực chợt đánh thịch. Anh hơi chớp mắt, hít sâu:
„... Thầy Trịnh ạ.“
„Tưởng em đang giận tôi đây này.“ Giọng Trịnh Tư Kỳ ôn hòa, vừa trầm vừa thấp: „Làm tôi sợ mình gọi không phải lúc.“
Lòng dạ rối bời của Kiều Phụng Thiên bỗng sạch trong chỉ sau một câu anh nói. Trăng thanh gió mát, không gian như được dọn dẹp thoáng đãng, bên tai kề sát loa điện thoại cảm giác yên lòng khôn tả, phút chốc quên đi nỗi lo sợ ngày sau.
„Không có, thầy gọi lúc nào... cũng được hết.“
„Lúc nào em cũng vui lắm.“
Trịnh Tư Kỳ cười, hơi thở phả vào điện thoại thành tiếng động như khẽ khàng vờn qua tai Kiều Phụng Thiên: „Tôi đang muốn gặp em lắm đây này?“
Anh ngẫm nghĩ, sờ lên thành bồn rửa tay bóng loáng: „Vậy thầy nói với tôi đi, nếu thuận tiện tôi có thể đến Lợi Nam gặp thầy, ở nhà thầy cũng được.“
„Thế thì không ổn đâu.“
Kiều Phụng Thiên khựng lại, sờ sờ ngón tay: „... Tại sao?“
„Bởi vì tôi là người nói thích em trước, nên phải cho tôi theo đuổi em mới đúng chứ, phải không?“
Kiều Phụng Thiên nghe mà nửa mặt tê rần, ngồi xổm xuống đất, bấm miệng nhịn cười, cằm chôn vào khuỷu tay, vai run bần bật, mũi đỏ lựng. Mãi lâu sau mới ho nhẹ, nói khẽ:
„Văn sến mười điểm luôn, cho thầy thẻ xanh bản nâng cấp.“
„Vậy em không xuống đây được à?“
„Xuống đâu cơ?“ Kiều Phụng Thiên ngẩng đầu lên, cụng vào bồn rửa tay nghe „cộc“ một tiếng vang dội, cố nín nhịn không mở mồm chửi „đệch“.
„Cổng bệnh viện, chỉ một lát thôi, nhanh lắm.“
Trịnh Tư Kỳ nhìn chiếc sơ mi ngắn Kiều Phụng Thiên mặc bị gió thổi tốc lên, gương mặt dưới bóng đèn đường màu vàng cam càng thêm sắc nét. Anh chạy từ xa đến gần, nhìn trái nhìn phải với vẻ mặt không tin nổi, ý cười trên môi dè dặt mà rạng rỡ.
„Thầy tới thật à.“
„Đi photo mấy thứ giấy tờ, tiện chạy sang ôm em một cái.“
Kiều Phụng Thiên không biết anh lại thành như thế này trong thoáng chốc, suýt nữa thì sặc gió: „Hóa ra giảng viên đại học rảnh rang thế hả thầy.“
Trịnh Tư Kỳ nắm tay anh, dắt đến dưới tán cây: „Mùa tốt nghiệp bận vô cùng đấy nhé, từng sinh viên hướng dẫn bảo vệ khóa luận, cuối tháng sau còn có lễ tốt nghiệp, cơ bản là làm liên tục ngày đêm không có quãng nghỉ, tôi đang tranh thủ chút thời gian rảnh rỗi ấy chứ.“
„Đành chịu thôi.“ Kiều Phụng Thiên mặc anh nắm tay mình: „Làm nghề gì chịu cái khó của nghề nấy mà.“
„Sao em nói chuyện cứ y như chị tôi vậy?“ Trịnh Tư Kỳ quay đầu lại, cười. Đến nơi thưa người, anh choàng tay ôm Kiều Phụng Thiên: „Từ giờ trở đi, tôi ôm em không phải để động viên mà là có mưu đồ khác.“
Kiều Phụng Thiên tựa cằm lên vai Trịnh Tư Kỳ, bật cười.
„Em gầy ghê, cảm tưởng như bế em lên được luôn.“ Trịnh Tư Kỳ không nhịn được, thốc hai tay dưới cánh tay Kiều Phụng Thiên, gồng sức vừa ôm vừa nhấc bổng lên.
„Ấy đừng đừng đừng!“
Kiều Phụng Thiên chưa kịp lên tiếng cản lại đã thấy hai chân rời mặt đất. Anh vô thức níu chặt áo sơ mi Trịnh Tư Kỳ, nửa thân trên sượng cứng không dám cựa quậy. Chỉ còn đôi mắt đen lay láy căng thẳng nhìn Trịnh Tư Kỳ: „Thầy thầy thầy thầy thả tay ra được không?“
„Thử cái thôi.“ Trịnh Tư Kỳ ghì đến khẽ khàng hôn lên cằm Kiều Phụng Thiên: „Em nhẹ quá, nhỏ xíu xiu thế này.“
Tiếng ve kêu rù rì, không khí ngày hạ chợt đượm nồng.