91. Chương 91: Nắm Tay Ấm Áp

Hoa Yên Chi - Ashitaka

Chương 91: Nắm Tay Ấm Áp

Hoa Yên Chi - Ashitaka thuộc thể loại Linh Dị, chương 91 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kiều Phụng Thiên phát hiện, chiếc móc khóa hình kỳ lân tặng Trịnh Tư Kỳ hôm trước vẫn còn lủng lẳng trong chùm chìa khóa. Con kỳ lân màu sữa trà ấy, vốn chẳng hợp với dáng vẻ của một người đàn ông trưởng thành, cứ lủng lẳng trên ngón trỏ bàn tay trái của Trịnh Tư Kỳ, leng keng theo từng cơn gió mát ẩm ướt, như đang ngẩng đầu ngắm trăng đêm lạnh lẽo.
"Nắm tay nhau đi." Lúc đầu, Kiều Phụng Thiên còn ngần ngại, tay thu mình trong ống tay áo mỏng manh như thể chẳng biết làm gì với đôi tay lủng lẳng ấy. Rồi Trịnh Tư Kỳ nắm lấy bàn tay y, không để y có cơ hội từ chối. Anh vén tay áo lên, như lột vỏ kẹo sòi, lộ ra đôi bàn tay trắng nõn. Thực ra, đôi bàn tay ấy vẫn còn những vết nứt nẻ, lớp da sạm dần chuyển sang màu nâu nhạt, những vết loang lỗ không rõ ràng. Chỉ khi đặt lên bàn tay trắng trẻo của Trịnh Tư Kỳ, người ta mới thấy rõ những vết thương ấy.
Trịnh Tư Kỳ ngón trỏ của cả hai móc vào nhau.
"Thế này nhé?"
Kiều Phụng Thiên chỉ hơi run lên, không giật lại, mắt nhìn anh: "Trông ngượng ngịu quá."
"Thế này."
Trịnh Tư Kỳ không nhịn được cười, đan ngón trỏ của y vào, siết chặt. Lòng bàn tay hai người như khối đất ướt, dính chặt không rời. Cảm giác ấy như thể nếu cố gắng tách ra, sẽ kéo theo vô vàn những sợi tơ vô hình. Mồ hôi hai người hòa lẫn, khiến xúc giác trong khoảnh khắc ấy trở nên mơ hồ, không rõ thuộc về ai.
Đêm hôm ấy, họ cũng lơ đãng nắm tay nhau. Nhưng lần này, Trịnh Tư Kỳ chủ động, muốn dịu dàng với Kiều Phụng Thiên, muốn đối xử tốt với y.
"Tay thầy mềm quá." Bàn tay y được anh nắm lấy, y lùi ra phía sau. Thực ra, đứng như vậy sẽ khiến hành động nắm tay rõ ràng hơn, nhưng trông cũng ngọt ngào và sống động hơn.
"Bố tôi nói tay đàn ông nhà tôi vừa mềm vừa thon dài, lại còn đẹp nữa."
"..." Kiều Phụng Thiên lại nắn nắn: "Người làng tôi hay nói đàn ông tay mềm là tướng số phúc đức, đời sống an nhàn."
Trịnh Tư Kỳ quay đầu cười: "Thế em đã kiếm được người rồi."
Mới đầu hè, không khí mát mẻ đã tràn ngập khắp nơi. Dọc hai bên phố, dưới bóng cây long não rậm rạp, hàng loạt quán ăn vỉa hè mọc lên như nấm. Quán mì hoành thánh và sủi cảo bán thêm nước ô mai ngâm lạnh đúng mùa, quán lẩu nồi đất tặng kèm bát thạch đen đường đỏ, quán đồ nướng lúc nào cũng nghi ngút khói khiến người ăn cảm thấy nóng nảy, nên phải trang bị thêm tủ lạnh đầy bia. Chảo thiếc đầy ắp đậu tương ngũ vị hương phơi ngoài đầu ngõ.
Vừa náo nhiệt lại vừa thư thái. Trịnh Tư Kỳ và Kiều Phụng Thiên thong thả dạo bước trên lối đi bộ chật hẹp thiếu ánh đèn, bất chợt nghe thấy tiếng cười nói ồn ã và tiếng va chạm ly vui tai từ hàng quán đối diện. Chỉ cách nhau một con đường, hai bên chất chứa những nỗi niềm thầm kín, nhưng mỗi người lại có niềm vui riêng.
Walmart không bao giờ ngại bật điều hòa, tấm rèm cửa bằng da kéo lên không khí lạnh ùa vào, khiến Trịnh Tư Kỳ run lên một cái.
Không gian bỗng sáng rõ, người qua lại tấp nập. Kiều Phụng Thiên buông tay ra: "Thầy lạnh à?"
"Hơi."
Kiều Phụng Thiên xoa xoa cánh tay anh: "Lần trước thầy cũng thế, toàn ăn mặc phong phanh thôi." Lòng bàn tay anh vẫn ấm nóng sau suốt quãng đường vừa qua.
Họ đẩy xe hàng chậm rãi bên nhau. Tiếng nhạc thịnh hành không rõ tên vọng ra từ loa siêu thị, giọng nữ ngân nga nhịp nhàng, vừa du dương lại vừa mênh mang.
Nghĩ lại, quả thật cần mua thêm vài thứ. Chẳng hạn dép đi trong nhà cho Tiểu Ngũ Tử. Đôi dép của cậu bé quá to, không vừa chân, phải mua cỡ trẻ em. Mấy món đồ dùng hàng ngày như dầu gội, sữa tắm, ở nhà cũ vẫn còn nhưng sợ mang vác lỉnh kỉnh chiếm không gian nhà Trịnh Tư Kỳ nên chẳng mang theo gì. Trước mắt là chiếc tủ lạnh trống trơn, phải mua gì đó để lấp đầy.
Ngày trước nấu đồ ăn ngon là vì Kiều Lương, giờ đây y lại tìm được nơi gửi gắm tình cảm mình lần nữa.
Họ dạo qua khu đồ tươi sống. Những trái cây trắng xanh vàng đỏ xếp lẫn lộn đủ màu sắc. Những trái tròn mẩy tươi ngon đã được các chị các mẹ lựa hết, chỗ còn lại toàn là những trái nứt nẻ, cong vẹo. Kiều Phụng Thiên chẳng quan tâm, đẹp hay xấu gì y cũng sẽ rửa sạch, cắt vuông vắn, cho vào nồi nêm nếm vừa phải.
"Thầy nói thầy thích ăn gì đi, có kén gì không."
Trịnh Tư Kỳ sờ cằm, tì nửa người lên xe đẩy: "Kén hả... không kén gì mấy, chỉ không thích ớt xanh và rau cần. Thích ăn cá, cá gì cũng được."
Kiều Phụng Thiên gõ phím lạch cạch ghi nhớ: "Thế bé Táo thì sao? Lâu rồi tôi chưa hỏi."
"Nhóc đó thì em cứ yên tâm, động vật ăn tạp đấy, ngoài hành gừng ra không có chê gì hết." Trịnh Tư Kỳ không hề lưu tình: "Với tay nghề nấu nướng của em, cho cái bàn nhà tôi vào hầm, cô nhỏ dám gặm hết sạch bách lắm." Anh vờ buồn rầu: "Hết sức lo lắng cho cân nặng sắp tới của cô nhỏ."
Họ mua một hộp tôm khô, sò điệp khô, may mắn vớt được con cá trích chưa ngửa bụng, thêm đậu hà lan, cải thảo, vài trái dưa leo tươi còn cuống với hoa vàng ngộ nghĩnh ở đầu. Sau đó đến khu đồ gia dụng, Kiều Phụng Thiên xem xét từng kệ từ trên xuống dưới, ướm thử độ cao rồi quay sang nhìn Trịnh Tư Kỳ, chỉ trỏ mà không nói.
Trịnh Tư Kỳ xoa gáy y, bước tới cầm chai xịt diệt khuẩn Comfort ở kệ cao nhất, bỏ vào xe đẩy.
Kiều Phụng Thiên lấy bịch đậu hà lan dưới đáy để lên trên kẻo bị đè dập: "Tuy không có cơ sở khoa học, nhưng hình như trẻ con tròn trĩnh tí cũng chẳng sao, lớn lên sẽ gầy lại thôi."
"Em cũng thế à?" Trịnh Tư Kỳ nghiêng đầu nhìn vòng eo gầy và đôi chân thon thả của y: "Hồi em còn bé."
"Hồi nhỏ chỉ cần buộc sợi dây là xách tôi đi thả diều được luôn." Kiều Phụng Thiên khua khua cánh tay dài mảnh khảnh: "Thầy biết dùi cui chứ gì, y chang vậy đó."
Không có ai xung quanh, Trịnh Tư Kỳ vòng tay ôm cổ y, ghé sát: "... Làm sao mới chăm em mập lên được xíu đây."
"Khó nha." Kiều Phụng Thiên nín cười nhìn đôi mày rõ nét của anh: "Khó cực luôn, tôi thử mãi mà chẳng lên được tí nào."
"Tại vì em không thương thân đủ." Trịnh Tư Kỳ dùng ngón cái vuốt khóe mắt y: "Sau này em với tôi cùng nuôi cho có da có thịt."
"Thế không được đâu." Kiều Phụng Thiên lắc đầu quyết liệt: "Sắp bốn mươi rồi, vừa cao huyết áp vừa mỡ máu cho coi."
"Thì mình vận động cùng nhau, chạy đêm hay đi tập gym cũng được."
Nhớ tới buổi hội thao trước, Kiều Phụng Thiên hoảng sợ lắc đầu: "Thầy chân dài chạy nhanh vậy chắc tôi chỉ theo sau hít khói chứ gì?"
"Yên tâm." Anh véo bầu má chẳng mấy thịt của y: "Dắt tay em chạy từ từ mà."
Kiều Phụng Thiên cũng phồng má theo, Trịnh Tư Kỳ thấy sao mà đáng yêu quá.
Trịnh Tư Kỳ không muốn chìm đắm trong hiện tại, mà vượt qua hiện thực để nói về tương lai. Dù chân thành, nhưng quá nhiều yếu tố ngoại cảnh can thiệp, ai dám đảm bảo sau này không trở thành lời nói quá sự thật. Nhưng nếu không thể kiểm soát được cảm xúc khi nói, khó tránh khỏi việc vẽ nên một câu chuyện cổ tích phong phú cho người mình yêu. Dù có tài ăn nói như Chu Sinh Hào viết thư cho Tống Thanh Như mỗi ngày, cũng không thể bảo ông bông đùa được.
Con người vốn như vậy, lý trí đến đâu cũng sẽ có lúc bị cảm xúc chi phối. Tình yêu mà.
Lúc ra khỏi khu hàng nhập khẩu, hai người bắt gặp một cặp đôi trẻ đang đi sát nhau. Cô gái nhỏ nhắn được bạn trai bế vào xe đẩy, đôi chân thon dài đung đưa. Những túi snack và bánh kẹo căng phồng đủ màu xung quanh cô bạn gái bị cậu trai dạt sang rơi xuống sàn, khiến cô cười không khép được miệng.
Cậu trai móc điện thoại ra, vừa chụp tạch tạch tạch liên hồi vừa vịn xe đẩy nên không để ý đụng phải Trịnh Tư Kỳ, quay đầu lại xin lỗi.
"Xin lỗi xin lỗi ạ!" Cậu trai xin lỗi lia lịa, cô gái ngồi dậy khỏi xe đẩy.
"Không sao." Trịnh Tư Kỳ phẩy tay.
"Tại anh hết đó."
"Tại anh hả? Em khăng khăng đòi ngồi vào mà!"
"Vậy anh cũng đừng chúi mắt chúi mũi chụp không chịu để ý chứ!"
"Anh mà không chụp về nhà em lại nhằn anh cho coi, đúng chưa bà nhỏ."
"Đi đi đi!"
Cặp đôi nhỏ giọng vui đùa, dần đi xa. Kiều Phụng Thiên vô thức ngoảnh lại nhìn vài lần, rồi ngẩng đầu nhìn Trịnh Tư Kỳ, cả hai không nhịn được cười.
"Tôi bế em vào giống vậy nhé?"
Khu hàng nhập khẩu bày bán đủ loại hàng hóa với bao bì cầu kỳ, giá cả rõ ràng. Ít khách đứng quanh, như chim bay cá lặn. Tiếng xe đẩy lọc cọc vọng ra, giọng Trịnh Tư Kỳ thoáng ý cười, khi nói chuyện nghe như có tiếng vọng.
"Nè? Cái này để đâu nhờ?"
Trịnh Tư Kỳ nhìn y cười, không đáp.
"Bộ thầy ba tuổi rưỡi hả." Kiều Phụng Thiên tiện tay ngắt cọng hoa dưa leo vàng quăng vào người anh: "Hai đứa mình cộng lại gần bảy chục tuổi rồi đó, để người ta thấy thì làm sao?"
"Già thì già, cỡ tôi gọi là chưa hết trẻ trung." Anh bước đến, ôm eo y từ đằng sau: "Chỗ này không có ai, lại đây nào."
Kiều Phụng Thiên không thể cười tránh đi, gỡ cánh tay quắp sau lưng mình: "Sao thầy cứ xem tôi như trẻ con ấy."
"Em bé bỏng mà, cứ khiến tôi bất chợt muốn chiều em mãi thôi."
"Tôi với thầy sắp đầu bốn hết lượt rồi đấy." Kiều Phụng Thiên vùi trong ngực anh, ngẩng lên nhìn cằm Trịnh Tư Kỳ.
"Trông trẻ trung thế mới tốt chứ." Trịnh Tư Kỳ theo đà cúi xuống, hôn lên thái dương người trong ngực: "Còn tôi thì trơ trẽn thật, đúng là trâu già gặm cỏ non."
Kiều Phụng Thiên bị anh ghẹo đến mức cười không ngưng được, vai run bần bật. Chỉ lơ đãng một phút chốc, y đã bị anh bế thốc lên đặt vào xe đẩy. Trịnh Tư Kỳ chậm rãi đẩy đi, nhìn đôi chân gầy của Kiều Phụng Thiên buông thõng ngoài xe, để lộ phần cổ chân trắng xanh sau ống quần đen.
"Ngồi vững nha."
Anh nhẹ nhàng đẩy xe đi, người chậm rãi tiến về phía trước. Những kệ hàng đủ loại thoáng hiện trong tầm mắt rồi trôi ngược về sau như những mảng màu rực rỡ không thể quay lại.
Hồi hộp nhưng đầy thú vị, như đang trên đu quay ngựa gỗ mà trước giờ Kiều Phụng Thiên chưa từng trải nghiệm. Đèn trần siêu thị chiếu xuống mi mắt nhắm nghiền một màu vàng nhạt trong veo, đôi mắt thoắt sáng thoắt tối, ánh sáng không đồng đều. Đã muộn, siêu thị phát đi phát lại một bài hát, đến mức gần như thuộc lòng.
Khi dừng lại, trước mắt là Trịnh Tư Kỳ.
Giống như đứa trẻ đi công viên trò chơi, chắc chắn sẽ có ai đó đứng xa trông theo và chờ đợi. Dù là người thân hay người yêu, đều khiến ta an tâm tận hưởng khoảnh khắc mà chẳng lo sợ người ấy sẽ bỏ mình đi. Khi chóng mặt, đứng không vững, không phân biệt trời đất, đây là thực hay mơ. Nhưng chỉ cần trở về với người ấy, mọi thứ sẽ rõ ràng, rằng mình vẫn ở đây, trong cuộc sống dài lâu có người ấy bên cạnh.
Dù vui đến đâu, quyến luyến đến mức không rời, cũng không thể sánh bằng một câu người ấy dịu dàng hỏi mình.
"Vui không?"
Kiều Phụng Thiên gật gật: "Dạ."