Hoa Yên Chi - Ashitaka
Chương 98: Khoảnh Khắc Im Lặng
Hoa Yên Chi - Ashitaka thuộc thể loại Linh Dị, chương 98 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thực ra Kiều Phụng Thiên vốn chỉ là một kẻ tay ngang, đã lâu không đụng đến chuyện này nên khi kẻ mắt cho mấy cô sinh viên y cứ vẽ đi xóa lại bao nhiêu lần mới tạm tạm ưng ý. Thấy khóe mắt bị chà đỏ lên, Kiều Phụng Thiên vội vàng xin lỗi, mấy cô nàng cũng dễ tính, liền dúi cho y một gói sô cô la hạt dẻ mà dạo này bọn họ thích ăn.
Đúng lúc đó, Trịnh Tư Kỳ ghé đến, kéo Kiều Phụng Thiên rời khỏi phòng giải khát. Thấy y rửa sạch mực kẻ mắt và keo dán mi xong, anh đưa cho y hai chiếc bánh ú trong suốt đã bóc vỏ, một nhân đậu đỏ, một nhân mận ngâm. Kiều Phụng Thiên hỏi bánh ở đâu ra, Trịnh Tư Kỳ chỉ ra ngoài cửa: "Trưởng khoa chơi, tự bỏ tiền túi mua về phát đấy."
"Lớp anh trang điểm xong xinh lắm." Kiều Phụng Thiên cắn miếng bánh ú nhân mận ngâm, lớp vỏ mát lạnh và mềm dẻo, bên trong là mận nghiền trộn với hoa anh đào muối, nhấm nháp trong miệng có vị chua chua mằn mặn: "Mọi người đều tốt bụng cả."
"Lại còn học giỏi, trong nhóm mười hai người đã đỗ thạc sĩ rồi." Trịnh Tư Kỳ phụ họa.
Kiều Phụng Thiên giơ ngón cái lên, tỏ vẻ khen ngợi.
Chương trình văn nghệ tốt nghiệp chính thức bắt đầu vào lúc sáu giờ tối. Trước năm phút khai mạc, hội trường đã đông nghịt sinh viên. Còn có không ít sinh viên trường khác, những người độ ba bốn mươi tuổi, vác theo chiếc máy ảnh cồng kềnh, vừa cẩn thận giữ tác phẩm của mình vừa len lỏi trong dòng người đông đúc tiến vào khu vực trống giữa hàng ghế khán giả.
Trịnh Tư Kỳ đeo thẻ công tác vào cổ Kiều Phụng Thiên, dặn y ngồi ở ba hàng ghế đầu dành cho thầy cô. Kiều Phụng Thiên ngượng ngùng, Trịnh Tư Kỳ không biết làm sao, đành dắt y tìm chỗ ngồi ở xó xỉnh, tầm nhìn hơi khuất, nhưng may mắn ở khá gần sân khấu nên vẫn nhìn rõ mọi thứ.
Trịnh Tư Kỳ chuẩn bị quay về hậu trường, đang xoay người đi thì Kiều Phụng Thiên vô tình nắm lấy tay anh.
"Chỉ... chỉ có mình em thôi sao?"
Kiều Phụng Thiên nhìn quanh hội trường rộng lớn, không thấy một gương mặt quen thuộc. Toàn là sinh viên, chỉ cần nghĩ đến mình là kẻ ngoài cuộc thôi cũng thấy ngượng nghịu.
"Lát nữa anh phải lên sân khấu, xong sẽ về với em." Trịnh Tư Kỳ nắn nắn tay Kiều Phụng Thiên, véo cằm y: "Chờ anh nhé." Nói xong, anh cúi thấp người, lẩn vào bóng tối, dần biến mất khỏi tầm mắt đám đông: "Hôn đi."
Kiều Phụng Thiên hít một hơi, cúi đầu chạm môi anh thật nhanh: "Dạ."
Niềm vui bất ngờ ùa về, Kiều Phụng Thiên cố gắng kiềm chế, gạt bỏ khỏi tâm trí. Bởi quan điểm và tư tưởng khác nhau giữa hai người luôn tồn tại một khoảng cách, dù nông hay sâu. Niềm vui của Trịnh Tư Kỳ chưa chắc đã khiến Kiều Phụng Thiên ngạc nhiên, và ảo tưởng về niềm vui trong đầu Kiều Phụng Thiên, Trịnh Tư Kỳ cũng chưa chắc làm được đến nơi.
Mâu thuẫn của những kẻ yêu nhau thường bắt nguồn từ việc một người quá chú trọng vào cảm xúc của bản thân. Khi mức độ niềm vui chưa đạt đến đỉnh cao của chiếc cốc, bản thân thẹn thùng hóa giận, xem nhẹ sự thật vốn dĩ. Được là phúc của ta, đừng nâng cao kỳ vọng của mình quá mức, được bao nhiêu thì trân trọng bấy nhiêu, chỉ khi yêu thích mới đủ giữ sự tươi mới lâu dài, lần sau mới đáng để mong chờ.
Đây là lần đầu tiên hai người cùng nhau biểu diễn trước đám đông, chỉ hai người hiểu nhau.
Dù đã chuẩn bị kỹ lưỡng, thế nhưng khi nam nữ MC giới thiệu tiết mục bằng giọng điệu tinh nghịch, bức màn kéo ra, nhìn thấy Trịnh Tư Kỳ đứng giữa sân khấu, tim Kiều Phụng Thiên vẫn đập thình thịch không yên.
Áo sơ mi trắng trẻ trung, quần jeans xanh nhạt, mái tóc đen buông xuống, gọng kính kim loại đổi thành gọng to bản màu nâu đậm. Tiếng bật công tắc lạch cạch vang lên qua hệ thống âm thanh, luồng sáng từ hai khung cửa sổ trời khép lại ấm áp phủ lấy dáng người cao ráo của Trịnh Tư Kỳ.
Bóng hình trẻ trung và hiên ngang ấy như núi xanh mây trắng, bầu trời trong veo không một gợn sương khói, khiến Kiều Phụng Thiên gần như ngưng thở.
Y ngồi thẳng lưng trong góc khuất, trạng thái ngẩn ngơ, nghe bên tai tiếng hò reo và vỗ tay nhiệt liệt. Khu vực khán giả viện nhân văn như vẩy nước lạnh vào chảo dầu, khuấy động không khí sôi động. Kiều Phụng Thiên thấy các sinh viên đứng dậy hô "Nam thần" vừa láu táu, vừa huýt sáo lên sân khấu.
Trong số đó, tiếng hô "Nam thần" của cô sinh viên nào đó vang lên đúng lúc, khiến cả hội trường cười giòn.
Trịnh Tư Kỳ trên sân khấu như một gốc cây cao thong dong, như đoạn văn của Tam Mao viết: *Nửa khoan thai chôn vùi trong đất, nửa phất phơ bay giữa làn gió, nửa tỏa bóng mát, nửa tắm mình dưới ánh mặt trời.* Ở bên anh như điểm đến cuối cùng sau chặng đường xa xôi mệt nhọc.
Trịnh Tư Kỳ nhìn từ trái sang phải, mỉm cười giơ tay, dựng thẳng ngón trỏ lên miệng.
Sau đó toàn hội trường im lặng, Kiều Phụng Thiên nhìn anh không chớp mắt.
"Bài ca của Trương Tam, gửi đến các học trò sắp bước vào đời gian nan." Anh búng tay một cái: "Và em."
Một ca khúc của Lý Thọ Toàn, chứa đựng ước mơ của những con người nhỏ bé, đã được rất nhiều người hát lại, là tác phẩm dân ca kinh điển. Phần nhạc dạo như tiếng suối chảy từ trên núi xuống nhẹ nhàng, tiếng cổ cầm réo rắt, khiến Kiều Phụng Thiên cảm tưởng như chạm được làn gió mát nơi đây.
Dưới ánh đèn sân khấu, Trịnh Tư Kỳ cầm micro, môi mấp máy. Giai điệu sống động và tràn đầy hy vọng chậm rãi cất lên ngập tràn không gian. Phần guitar độc tấu cố tình chỉnh nhỏ khiến giọng trầm nhưng không lê thê của Trịnh Tư Kỳ càng thêm nổi bật, Kiều Phụng Thiên chăm chú lắng nghe từng âm cuối hơi cao du dương của anh.
*Tôi muốn đưa người bay khắp muôn nơi, ngắm nhìn hết thảy phong cảnh thế gian*
*Không muộn phiền không thương đau, lòng tự do khoáng đạt biết mấy*
*Quên đi đau khổ quên đi thương đau, ta cùng nhau lên đường lang bạt*
*Dẫu chẳng có nhà cao áo đẹp, mà trái tim đầy tràn hy vọng*
*Ta muốn bay đến nơi xa xôi kia để ngắm nhìn, thế gian này không hề lạnh lẽo*
*Ta muốn bay đến nơi xa xôi kia để mong chờ, thế gian này vẫn còn ánh sáng*
Trịnh Tư Kỳ búng tay, nét mặt dịu dàng đối diện với khán đài tối tăm, nhưng có thể vẫn luôn hướng về Kiều Phụng Thiên nơi góc khuất từ phút ban đầu. Dù nói là hát cho mọi người, nhưng thật ra bài hát này chỉ để ngân nga cho một người nghe, một bản tình ca nhẹ nhàng và giàu ý nghĩa với lời ca tuyệt đẹp.
Lời ca bộc trực, liều lĩnh, không sợ hãi, không tẻ nhạt lại trong sáng vô tư. Dù nghe thế nào, bài hát vẫn phảng phất màu xưa cũ. Phủi đi quá khứ mịt mùng, chặt đứt dĩ vãng rối bời khó lòng gỡ rối, bắt tay hoạch định cho câu chuyện ngày mai. Chỉ cần có nhau, hai người hoàn toàn có quyền nuôi hy vọng, có quyền bắt đầu lại từ đầu.
Kiều Phụng Thiên cúi thấp đầu, lòng ấm như nước sôi.
Khi hát đến nửa bài, khúc nhạc dạo vang lên, hàng ghế khán giả đột nhiên hò reo sôi sục. Kiều Phụng Thiên ngẩng đầu lên, thấy Trịnh Tư Kỳ thổi kèn harmonica hết sức điêu luyện, phong thái trầm tĩnh và điềm nhiên như khối thạch anh.
Tối nay anh đã thể hiện hoàn hảo hình tượng người đàn anh trong mộng vốn chôn vùi sâu kín trong tim các sinh viên nữ, lại còn tỏ ra đẹp trai phong độ theo kiểu "già mà không nên nết", đúng là xứng danh tội đồ phóng hỏa trái tim, ai mà không rung động cho được.
Thực ra, từ rất lâu trước đó, trái tim Kiều Phụng Thiên đã chẳng còn lẻ loi vì anh. Và cũng vì anh, y trải qua nỗi khắc khoải tột cùng, cảm giác tự ti vô cớ, song cũng là tình cảm sâu sắc và quyết liệt nhất mà Kiều Phụng Thiên tưởng chừng đã khô kiệt, không thể trao đi lần nữa.
Từ ngưỡng vọng xa xôi đến từng bước lại gần, từ nhìn thẳng vào đôi mắt đến in bóng hình anh vào tận đáy tim. Nhìn lại quãng thời gian quá ngắn ngủi ấy, nhưng những điều cần suy ngẫm lại nặng trĩu đến nỗi tưởng như dài đằng đẵng.
Kiều Phụng Thiên cảm động muốn khóc, nhưng y vẫn cố kiềm lại.