**Tên khác:** *Hoắc Tổng Truy Thê, Hoắc Tổng, Ngoan Ngoãn Cưng Chiều Tôi Đi*
Yêu bốn năm sâu đậm, đến tận cùng trái tim, vậy mà cuối cùng Ôn Noãn vẫn phải buông tay Cố Trường Khanh. Dù chia tay, tình cảm trong cô chưa từng phai nhạt, trái tim vẫn khắc ghi bóng hình người cũ như một vết thương không thể lành. Không như đàn ông có thể dễ dàng gạt bỏ quá khứ để vươn tới thành công, cô — một tiểu thư khuê các đài các — lại mang trong mình nỗi buồn dai dẳng, không thể nào quên.
Khi tin đồn Cố Trường Khanh chuẩn bị đính hôn nổ ra, trái tim Ôn Noãn như vỡ vụn. Đau đớn tột cùng, cô lao vào quán bar, uống đến mức không còn biết trời đất, chỉ mong một phút quên mình. Trong men say và nỗi tuyệt vọng, cô quen một người đàn ông bí ẩn — người đưa cô lên phòng, chạm đến bờ môi nóng bỏng, như một lần phản kháng nguội lạnh với quá khứ.
Nhưng giữa khoảnh khắc ấy, hình bóng Cố Trường Khanh bỗng hiện về mãnh liệt. Tim cô thắt lại, nhận ra mình đang đánh mất điều quý giá nhất — chính là bản thân. Cô ngừng lại, nước mắt lăn dài… đúng lúc đó, một tiếng chuông nhẹ vang lên, đèn bật sáng — và khuôn mặt người đàn ông bên cạnh khiến cô chết lặng.
Chẳng ai ngờ, người đàn ông ấy lại là… *anh* — người đàn ông quyền lực khiến cả thành phố phải run sợ, người sẽ thay đổi vận mệnh của cô theo cách không ai lường trước được.
Truyện Đề Cử






