Dù đã buông tay, trái tim Ôn Noãn vẫn khắc sâu bóng hình Cố Trường Khanh. Mối tình đầu kéo dài bốn năm ấy, giờ đây là vết sẹo không thể xóa nhòa. Với một tiểu thư như cô, tình đầu đâu dễ quên, dù có cố gắng đến mấy cũng chẳng thể rũ bỏ quá khứ để tiến về phía trước. Thế nhưng, khi tin tức Cố Trường Khanh sắp đính hôn như sét đánh ngang tai, cả thế giới của cô sụp đổ. Nỗi đau ấy biến thành cơn say cuồng loạn, đẩy cô tìm đến quán bar để quên đi tất cả. Trong men rượu và sự tuyệt vọng, một người đàn ông xa lạ xuất hiện, kéo cô vào vòng xoáy của một đêm hoang dại. Cô tự nhủ, nếu Cố Trường Khanh đã không cần cô nữa, thì một cuộc vui chóng vánh, một khoảnh khắc buông thả, có lẽ cũng chẳng sao. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc dục vọng lên đến đỉnh điểm, bóng hình Cố Trường Khanh lại đột ngột hiện rõ trong tâm trí cô, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn. Cơ thể cô cứng lại, lý trí đột ngột tỉnh táo, nhận ra mình đang lún sâu vào một sai lầm. Một tiếng chuông nhẹ nhàng vang lên, ánh đèn bỗng chốc bừng sáng, soi rõ khuôn mặt của người đàn ông đang ở bên cạnh cô...