Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 134: Giận sao?
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 134 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giọng Ôn Noãn bình thản: “Anh chơi vui chứ?”
Hoắc Minh cởi áo khoác, tiện tay vứt lên ghế sô pha rồi tiến lại gần cô.
Anh nhìn ly rượu đỏ trên quầy, ánh mắt sâu thẳm.
Ôn Noãn thường không uống rượu, cô sống rất nguyên tắc... Việc cô uống rượu đồng nghĩa với việc tâm trạng cô không tốt, mà nguyên nhân khiến cô buồn bực, Hoắc Minh đoán là do chính anh.
Giọng anh khàn khàn hỏi: “Giận rồi à?”
Ôn Noãn không đáp, cô không muốn nói dối nhưng cũng chẳng muốn nói ra sự thật.
Im lặng một lúc lâu... Hoắc Minh khẽ cười một tiếng: “Ôn Noãn, khi chúng ta bắt đầu, đã nói rõ ràng rồi, nếu ở chung mà cảm thấy chán thì có thể chia tay, bây giờ em đang làm gì vậy?”
Ôn Noãn ngẩng đầu nhìn anh, nhẹ giọng hỏi: “Hoắc Minh, bây giờ anh đã chán rồi sao?”
Hoắc Minh là ai chứ, vừa nghe đã hiểu ý cô, cô muốn chấm dứt.
Vì Kiều An sao?
Hoắc Minh bất ngờ bế cô lên, đặt cô ngồi trên đàn dương cầm.
Tiếng đàn dương cầm phát ra một âm thanh trầm thấp, nghẹn ngào...
Ôn Noãn giãy giụa, lúc này cô cảm thấy vô cùng xấu hổ, dáng vẻ của Hoắc Minh rõ ràng là đang trêu đùa cô.
Cô chỉ mặc độc một chiếc áo choàng tắm lụa đen, giãy dụa vài lần đã để lộ ra cảnh xuân, nhìn thấy làn da trắng nõn của cô, cổ họng Hoắc Minh khẽ nghẹn...
Yết hầu anh khượt lên khượt xuống, ghé vào tai cô thì thầm: “Em để tâm đến sự tồn tại của Kiều An như vậy sao? Cô giáo Ôn, có phải em không chịu nổi cuộc chơi này rồi không?”
Ôn Noãn hoảng hốt.
Những đường gân trên làn da trắng muốt phía sau lông mày cô nổi rõ.
Nhưng cô lại nén xuống.
Cô hơi ngước mắt lên, đôi môi đỏ mọng khẽ hé: “Hoắc Minh, anh nói cho tôi biết, thế nào mới gọi là dám chơi?”
Không đợi anh đáp lời, cô đã chủ động vòng tay ôm lấy cổ anh, đôi môi đỏ mọng dán lên môi anh, hôn triền miên, thậm chí còn chủ động hôn anh thật sâu.
“Luật sư Hoắc, như vậy có được xem là dám chơi hay không?” Giọng Ôn Noãn vô cùng bình tĩnh.
Hoắc Minh nhìn chằm chằm cô. Ôn Noãn mỉm cười với anh.
Cô nói: “Xin lỗi luật sư Hoắc, tối nay tôi đã vượt quá giới hạn, sau này tôi sẽ chú ý hơn.”
Cô dừng lại một chút, rồi nói một cách kỳ lạ: “Tôi sẽ theo bước anh từng giây từng phút, tôi chơi được!”