Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 148: Tự đi hay để tôi bế em?
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 148 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ôn Noãn nhất quyết không chịu xuống xe!
Cô ngồi trong xe, ngước mắt nhìn anh.
Gương mặt trắng nõn mềm mại của cô vẫn vương chút uất ức, đặc biệt là nơi khóe mắt long lanh.
Hoắc Minh cúi người, định bế cô ra ngoài.
“Em tự đi, hay để tôi bế em?”
Ôn Noãn sợ bị xấu hổ, vội yêu cầu anh thả cô xuống: “Hoắc Minh, tôi không muốn lên báo trở thành scandal bên đường của anh.”
Hoắc Minh đặt cô xuống đất.
Anh nhìn cô thật sâu, ánh mắt lướt từ gương mặt đến đôi vai gầy và bộ váy lãng mạn cô đang mặc.
Một lát sau, anh mới khàn giọng nói: “Váy đẹp lắm!”
Ôn Noãn tức giận đến đỏ bừng mặt.
Ở bên cạnh anh đã lâu, Ôn Noãn ít nhiều cũng nhận ra Hoắc Minh có ham muốn khá lớn. Nếu cô ăn mặc đẹp hơn, rất nhanh anh sẽ có cảm giác và đòi hỏi cô, bất kể đang ở đâu.
Ôn Noãn không hề cảm thấy vinh dự chút nào về điều đó.
Cô chỉ là một người phụ nữ để anh vui đùa, còn Kiều An mới chính là ánh trăng sáng trong lòng anh.
Tại quầy lễ tân khách sạn, Hoắc Minh lấy chứng minh thư và vài ngàn ra.
Cô nhân viên lễ tân lén nhìn anh khi đang làm thủ tục đăng ký nhận phòng cho họ.
Hoắc Minh là một nhân vật nổi tiếng ở thành phố B, một người đàn ông độc thân hoàng kim, nhưng nghe nói anh đã có bạn gái... Nhìn sang cô gái xinh đẹp bên cạnh anh, chắc hẳn là bạn gái của anh rồi.
Trong mắt cô nhân viên lễ tân tràn đầy vẻ tò mò, sau đó cô ấy đưa tấm thẻ phòng.
“Phòng 3601, chúc anh Hoắc có một đêm vui vẻ.” Hoắc Minh nhận thẻ phòng từ tay cô nhân viên.
Ở một nơi như thế này, anh làm những việc này mà vẫn có thể mặt không đổi sắc, động tác ung dung tự tại.
Đây là lần đầu tiên Ôn Noãn vào khách sạn cùng một người đàn ông, từ đầu đến cuối cô đều cảm thấy không thoải mái.
Khi vào trong thang máy.
Hoắc Minh ép sát cô vào vách thang máy, nâng cằm hôn cô. Ôn Noãn không thể tránh né, bởi vì khi cô vừa định thoát ra, anh đã dùng đầu gối chặn cô lại...
Thân thể Ôn Noãn lập tức mềm nhũn.
Hoắc Minh khẽ cười.
Ôn Noãn mở mắt, mơ màng nhìn anh.
Cô phải mất một lúc lâu mới tiêu hóa được ý nghĩa trong lời nói của anh. Cô biết hôm nay mình không thể thoát được, chi bằng chọc tức anh khiến anh chán ghét.
Ôn Noãn ôm lấy Hoắc Minh.
Cô áp sát vào cổ anh, giọng nói thanh tú dịu dàng: “Sẽ có người gọi đấy.”