Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 152: Ôn Noãn Không Khỏe
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 152 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giữa anh và cô thật sự có sự ăn ý.
Đã lâu như vậy, người trong lòng anh đã trở về, vậy mà anh vẫn tỏ ra mập mờ với Kiều An. Cô cảm thấy anh nên để cô đi, tốt cho anh, tốt cho cô, tốt cho tất cả mọi người!
Hoắc Minh không lên tiếng, chỉ nhìn thẳng vào cô.
Anh vẫn chưa chán!
Sao mà đủ được! Mới thế này anh đã muốn ngủ cùng cô rồi.
Không khí trở nên im lặng, ngập tràn sự khó chịu.
Ôn Noãn không muốn cầu xin anh, cô nghẹn ngào nói: “Sau này tôi sẽ không đến khách sạn với anh nữa.”
Yết hầu Hoắc Minh khẽ động.
Anh lại nghĩ đến sự điên cuồng đêm qua...
Ngay khi bầu không khí đang căng thẳng, điện thoại của anh reo lên, có người gọi đến.
Hoắc Minh bật loa ngoài: “Cảnh Sâm, có chuyện gì thế?”
Đầu dây bên kia, Cảnh Sâm miễn cưỡng cười nói.
“Hoắc Minh, buổi tối đi chơi không?”
“Buổi tối qua thật đáng thất vọng, đêm nay Kiều An sẽ tổ chức lại, để thằng nhóc Khương Duệ kia chuộc lỗi với cậu! Đúng rồi, cậu không làm gì Ôn Noãn đấy chứ? Phụ nữ ai cũng có chút tính khí, cô ấy ghen với Kiều An là chuyện bình thường... Chứng tỏ cô ấy để ý đến cậu!”
“Tôi biết cậu rất nóng tính! Cứ lạnh lùng với cô ấy mấy ngày là được, đừng làm quá.”
Hoắc Minh không phản bác. Anh nhếch mép nhìn về phía Ôn Noãn.
Ôn Noãn tức giận đến mức cổ cô hơi hồng lên, cầm gối ném qua.
“Ai thèm ghen chứ!”
“Hoắc Minh, anh muốn chơi với ai thì chơi, không liên quan gì đến tôi.”
Hoắc Minh khẽ cười nói: “Là Cảnh Sâm nói, tôi không hề nói vậy.”
Đầu dây bên kia im bặt, như bị nuốt mất lời.
Một lúc sau, anh ta mới đổi giọng: “Chị dâu à! Haha... Tôi chỉ nói đùa thôi!”
Anh ta lại hạ giọng: “Hoắc Minh, cậu có đến hay không thì nói thẳng với tôi một câu? Khó lắm Kiều An mới về một chuyến, đừng khiến mọi người mất hứng?”
Cảnh Sâm gọi điện đến thì Hoắc Minh nhất định sẽ đi, Ôn Noãn không dám ngăn cản.
Trong giới của bọn họ, không có tiền lệ nào về việc nhân tình dám quản chuyện của họ, đều ngoan ngoãn nghe lời. Thỉnh thoảng mới có vài người có cá tính, thích làm theo ý mình...
Cảnh Sâm chờ Hoắc Minh trả lời.
Hoắc Minh lạnh lùng đáp: “Không đi! Quá nhàm chán.”
Cảnh Sâm bất ngờ.
“Hoắc Minh, tôi là người được giao nhiệm vụ đến mời cậu đấy.”
Hoắc Minh nói: “Ôn Noãn không khỏe, tôi ở nhà chăm sóc cô ấy.”
Cảnh Sâm hoàn toàn ngây người.
Từ trước đến nay chỉ có phụ nữ chăm sóc họ, sao Hoắc Minh lại ngược lại, đi chăm sóc phụ nữ? Hoắc Minh có phải bác sĩ đâu!
Không phải là...
Giọng Cảnh Sâm trầm xuống: “Hoắc Minh, cậu đang nghiêm túc đấy à?”
Hoắc Minh giữ thể diện cho Ôn Noãn, khẽ cười rồi tắt điện thoại.
Anh nhìn Ôn Noãn, nở nụ cười mê người: “Cô giáo Ôn, như vậy em đã hài lòng chưa?”
Ôn Noãn vốn không muốn để ý đến anh.
Những cử chỉ nhượng bộ, trêu chọc của Hoắc Minh chỉ là những trò mà đàn ông thường dùng để dụ dỗ mà thôi. Nếu anh thật sự thích cô, anh sẽ cho cô một mối quan hệ ổn định chứ không phải chỉ là mối quan hệ thể xác.
Nhưng anh lại nhượng bộ và chăm sóc cô, khiến mối quan hệ giữa họ cuối cùng cũng dịu đi phần nào.
Hai ngày cuối tuần, Hoắc Minh ngoài việc chăm sóc cô thì làm việc trong thư phòng, thậm chí còn xuống dưới cho chó trắng ăn!
Vì Ôn Noãn không khỏe, anh không chạm vào cô, nhưng lại rất vui vẻ hôn cô...
Khi nụ hôn khiến cô ý loạn tình mê, anh liền mỉm cười.
Hai ngày nay, Ôn Noãn có cảm giác như quay lại trước kia, thế nhưng trong lòng cô biết rõ không phải là như vậy. Sự chăm sóc của anh, những hành động khiến người ta xấu hổ này... Chỉ vì hứng thú mà thôi.
Cánh cửa mở ra, cô giật mình. Người đứng ở cửa chính là Kiều An.
Ôn Noãn không dám xem thường 'ánh trăng sáng' này.
Cô không cản họ gặp mặt nhau, mời Kiều An vào nhà, sau đó đến cửa thư phòng nói với Hoắc Minh: “Cô Kiều đến rồi, anh có muốn gặp cô ấy không?”