Chương 155: Giận à?

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 155 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Làn da mềm mại ấy lập tức ửng đỏ một mảng.
Kiều An đau đớn, vừa khóc vừa kêu la...
Hoắc Minh đứng ngoài cửa, ánh mắt lạnh băng nhìn Ôn Noãn.
Ôn Noãn khẽ nhướng mày, bốn mắt chạm nhau.
Khóe miệng cô thậm chí còn nở một nụ cười nhẹ: "Hoắc Minh, tôi nhận tội!"
Hoắc Minh bước đến sát cạnh cô.
Giọng anh rất nhỏ, nhỏ đến mức chỉ mình Ôn Noãn có thể nghe thấy: "Cô giáo Ôn, em muốn rời xa tôi đến vậy sao? Em nghĩ việc khiến Kiều An bị bỏng có thể chọc giận tôi ư?"
Chẳng lẽ cô vẫn muốn rời xa anh để ở bên Khương Duệ?
Ôn Noãn không đáp lời anh.
Cô chỉ tiếc là vừa rồi anh đã nhìn thấy hết.
Kiều An không hề hay biết vừa rồi một trận sóng gió đã nổi lên giữa hai người bọn họ. Cô ta như một chú chim non gãy cánh, bổ nhào vào lòng Hoắc Minh, giọng nói nũng nịu.
"Anh Minh, cô Ôn không thích em!"
"Đau quá, anh giúp em với."
"Anh về nhà với em đi, ở nhà em có hai chai rượu, chúng ta có thể vừa thưởng rượu vừa tâm sự dưới chăn..."
Kiều An trực tiếp quyến rũ anh ngay trước mặt Ôn Noãn. Vừa giả vờ yếu đuối, vừa tỏ vẻ đáng thương...
Khiến Ôn Noãn cảm thấy hổ thẹn không bằng cô ta!
Ôn Noãn cảm thấy thật đáng tiếc, ly cà phê lúc nãy không đủ nóng! Nếu không, cô nhất định phải cho Kiều An biết thế nào là xã hội hiểm ác!
Hoắc Minh nhìn chằm chằm Ôn Noãn.
Thời gian trôi qua lâu như vậy mà cô vẫn không có vẻ gì là muốn giải thích, dường như thật sự muốn đẩy anh ra.
Hoắc Minh cúi đầu nhìn Kiều An. "Tôi đưa em đến bệnh viện xử lý vết thương." Kiều An không chịu.
"Anh Minh, sao anh không thương xót em gì hết vậy! Em muốn rượu vang đỏ, em muốn anh an ủi em!"
Hoắc Minh nhẹ nhàng đẩy cô ta ra.
Anh ra ngoài trước, thản nhiên nói: "Vậy để Ôn Noãn thương xót em nhé! Kỹ năng băng bó của cô ấy rất tốt."
Kiều An giận dỗi dậm chân.
Cô ta sợ Ôn Noãn...
Cô ta thật sự không hiểu nổi, Ôn Noãn chỉ là người phụ nữ được anh Minh bao nuôi, không phải nên khom lưng uốn gối trước một tiểu thư danh gia vọng tộc như cô ta hay sao?
Sao có thể dám hắt cà phê lên người cô ta chứ!
Hoắc Minh đợi ở bên ngoài rất lâu.
Đợi đến khi Kiều An đi ra, anh vẫn chưa thấy Ôn Noãn đi ra ngoài.
Hoắc Minh tiến tới, ôm cô từ phía sau.
"Giận à?"
"Em đổ cà phê lên người cô ấy, anh còn chưa giận em mà."
"Anh trở về với em, nhé? Em muốn uống rượu vang đỏ hay cà phê, chúng ta vừa uống vừa tâm sự dưới chăn, được không?"