Chương 161: Thật sự không gọi điện được sao?

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 161: Thật sự không gọi điện được sao?

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 161 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ôn Noãn cười ra nước mắt.
Đáng đời!
Ai bảo cô tin tưởng anh, ai bảo cô không kìm được mà thích anh? Cô lại cho rằng người đàn ông như Hoắc Minh sẽ động lòng với mình!
Ôn Noãn ngâm mình nửa giờ, toàn thân đều mềm nhũn không còn chút sức lực nào.
Chuông cửa reo.
Ôn Noãn tưởng là nhân viên phục vụ phòng, liền chống người ngồi dậy, quấn áo tắm vào.
Nhưng khi cửa mở, bên ngoài lại là Hoắc Minh đang đứng.
Anh ta cũng chẳng khá hơn cô là bao, toàn thân ướt sũng.
Ôn Noãn chặn ngay cửa.
Ánh mắt Hoắc Minh sâu thẳm, giọng nói càng khàn đi: “Ôn Noãn, để tôi vào.”
Ôn Noãn nghiêng người để anh bước vào.
Hai người họ quả thật cần nói chuyện, tình hình bây giờ, có một số việc vẫn nên nói rõ ràng thì tốt hơn.
Hoắc Minh cầm khăn lên lau mặt.
Lau xong, anh vươn tay về phía Ôn Noãn.
Động tác này tương đối dịu dàng, nhưng Ôn Noãn thờ ơ, cô hờ hững nói: “Có chuyện gì anh cứ nói thẳng đi! Chuyện này... không cần thiết phải làm vậy.”
Hoắc Minh biết cô đang tức giận.
Anh đã sống chung với cô được một thời gian, từ trước đến giờ anh biết tính cô nóng nảy, bình thường không ảnh hưởng lớn nên chỉ cần ầm ĩ một chút là sẽ hết. Nhưng hôm nay xảy ra chuyện như vậy, nếu anh không giải thích, không dỗ dành, có lẽ cô sẽ giận rất lâu.
Anh đi tới trước mặt cô, nhỏ giọng nói: “Tôi không muốn gặp cô ta, là chú Kiều nhờ tôi qua xem thử, chú ấy nói tình trạng của Kiều An rất tệ.”
Ôn Noãn đờ đẫn lắng nghe.
Hoắc Minh nhẹ nhàng vuốt ve mặt cô: “Em tức giận cũng đúng, Kiều An đã ném điện thoại di động của anh xuống nước, nên anh mới không gọi điện cho em được.”
Ôn Noãn rũ mắt xuống, nhẹ nhàng nở một nụ cười.
Cô ngẩng đầu lên nhìn anh: “Hoắc Minh, bây giờ anh đang giải thích hay đang lừa dối quỷ thần vậy?”
Hoắc Minh khẽ nhíu mày.
Một người đàn ông có thân phận như anh, sẽ không giải thích cho phụ nữ bất cứ điều gì, chứ đừng nói là hạ mình năn nỉ.
Ôn Noãn lại cười.
“Thật sự không gọi điện được sao?”
“Không phải vậy!”
Hoắc Minh cau mày, anh muốn chạm vào cô.
Ôn Noãn không cho anh chạm vào, cô lùi về phía sau một bước, đối diện với anh.
Giọng nói cô nhẹ nhàng nhưng kiên định: “Anh nói đúng, tôi không phải! Hoắc Minh, anh đã gặp qua người phụ nữ nào lên giường với anh rồi mà lại còn muốn nấu cơm, thắt cà vạt cho anh, giúp anh giặt quần áo, lại còn muốn quét dọn vệ sinh, mở nước cho anh tắm rửa chưa?”